Con gái hỏi – Nhớ

có một vài câu hỏi con gái hay hỏi, mẹ sẽ trả lời từ từ. Hiện giờ chắc Tủm không có thời gian để xem, nhưng có thể sẽ xem sau này.

Con gái muốn biết, mẹ có nhớ Tủm không mỗi lúc Tủm đi xa.

Mẹ đã trả lời và giờ vẫn trả lời vậy, nếu Tủm đi xa mà vui, không nhớ nhà, thì mẹ cũng sẽ không nhớ Tủm.

Có lẽ Tủm sẽ cho rằng như vậy là mẹ không yêu Tủm. Mẹ nghĩ hai mẹ con mình có thể có định nghĩa khác nhau về tình yêu.

Với mẹ, một trong những cái đẹp đẽ mà người ta có thể tặng cho nhau, đấy là space  – mẹ tạm dịch là khoảng trống.

Để hiểu „khoảng trống“ này, mẹ sẽ đưa ra một vài ví dụ. Có người bạn suốt ngày thích bên cạnh Tủm, thích nói chuyện với Tủm, cho dù Tủm đôi lúc thích ở một mình, đôi lúc thích làm điều Tủm thích. Bạn đã không cho Tủm space, khoảng trống khiến Tủm có thể lui lại, enjoy những phút tĩnh lặng với bản thân.

Khi Tủm học một điều gì đó, có người hướng dẫn nhưng khăng khăng muốn Tủm làm theo ý họ, họ đã không cho Tủm space, khoảng trống khiến Tủm có thể từ từ tiếp nhận những điều mới theo cách của mình, theo tempo của mình.

Tủm đi xa bố mẹ lo lắng suy nghĩ cả ngày về những gì có thể xảy ra với Tủm, gọi điện nhiều chỉ để biết Tủm vẫn ok. Mọi người có thể gọi đó là nhớ. Mẹ thì nghĩ khác, người ta đã tự giam mình vào vòng luẩn quẩn của những lo lắng không cần thiết.

Tủm nhớ nhà là chuyện tất nhiên, nhưng không nhất thiết phải đánh đồng nhớ và yêu. Đó là 2 phạm trù/definitions rất khác nhau.

Nếu Tí hỏi mẹ có yêu Tí không, mẹ sẽ không chần chừ 1 giây mà bảo rằng có.
Nếu Tủm hỏi mẹ có yêu Tủm không, mẹ sẽ chần chừ 1 giây và bảo rằng có.

Vì Tí không bám víu (clings) vào câu trả lời đó. Câu trả lời đối với Tí chỉ có giá trị tại thời điểm đó. Nên chị thấy đấy, Tí luôn hỏi đi hỏi lại có một câu, heheh.

Còn chị bám víu vào câu trả lời, chị bám víu vào định nghĩa (definition) chữ „yêu“. Yêu là phải thế này, yêu là phải thế khác. Yêu tại sao lại không tặng quà, yêu tại sao lại không nhớ, yêu tại sao lại bỏ mình một mình …

Yêu là yêu, unconditional. Với mẹ đó là một trạng thái nơi người ta hợp nhất với phần sâu thẳm trong bản thân họ, và vì vậy connected with the All. Đó là cảm giác thơ thới, tĩnh lặng, không đòi hỏi gì từ bản thân, từ xung quanh. Có những người mà sự có mặt của họ làm ta dễ cảm nhận được tình yêu, vì bản thân họ tỏa ra thứ năng lượng tương tự. Đó là sự có mặt rất giá trị, chị nên đánh giá từng thời điểm chị ở bên họ, nhưng chị sẽ không sở hữu được tình yêu của họ, thứ tình yêu đó không sở hữu được.

Chị có hiểu không nhỉ ? Mẹ đã từng nói điều này với chị khi chị còn nhỏ, và giờ mẹ vẫn nói lại. Tình yêu đó luôn có trong sâu thẳm tâm hồn chị, nó luôn có ở đó. Chị sẽ không tìm được nó ở đâu trước khi chị thấy nó ở bản thân mình.

Tình yêu của mẹ chỉ là cầu nối để chị nhìn thấy, cảm nhận được thứ tình yêu thường hằng trong con người chị thôi. Chị còn nhiều thời gian để học nhận biết nó, còn giờ đây, chỉ cần chị biết là nó có, và thỉnh thoảng lắng nghe nội tâm mình. Nghe có ngán ngẩm không chị ? Thằng em của chị nó chắc là sẽ ngắt lời từ đời nảo đời nào rồi “Biết rồi biết rồi” rồi dướn mắt ngoác mồm “… mẹ nói nhiều quá”, heheh.

London 6 – Xếp hàng

nếu không có kinh nghiệm đi thăm các thành phố lớn, bạn có thể sẽ rất mệt mỏi. Bạn có thể sẽ muốn đi thăm càng nhiều nơi càng tốt. Và những địa điểm đi thăm trong liste của bạn sẽ có mặt trong liste của tất cả mọi người khác, nó đều đến từ 1 nguồn : Internet.

Bạn có thể sẽ phải rảo mỏi cẳng qua những con đường đông nghịt người qua lại, ai cũng loay hoay dọn cho mình một khoảng vừa đủ để chụp ảnh hoặc selfie. Những bức ảnh không nói lên gì nhiều nhặn, ngoài cái hình tròn tròn nhìn nhan nhản từa tựa với cùng vài cái mụn trên một số địa điểm.

London cũng không ngoại lệ. Muốn vào thăm các địa điểm du lịch trong cái liste của cả thế giới, bạn có thể mất 1,2 tiếng đứng trong hàng để mua vé. Sau đó lại đứng xếp hàng 1,2 tiếng để vào xem. Khi vào rồi cũng đừng hy vọng có chỗ ngồi. Bạn vẫn phải đứng, vẫn phải đi, có điều stress thêm một chút vì phải ngó nghiêng chụp ảnh nữa.

Nếu tính giờ cho cẩn thận, số giờ đứng có thể lên tới 5,6 giờ một ngày. Bạn sẽ mệt mỏi ghê lắm, bạn sẽ nghĩ đến chuyện ăn và uống cả ngày. Người London đã tính đến chuyện này, khắp nơi là đồ ăn sẵn, đồ rán sẵn, cơ thể bạn sẽ ngốn ngấu mà vẫn cảm thấy thiếu thốn gì đó. Nó quá mệt mỏi và thiếu nước, chất xanh.

Sau cả đợt đi thăm thành phố, đến khi về, bạn sẽ nhớ đến những phút giây đẹp đẽ – đó là lúc ngồi trên xe buýt nhìn ngó xung quanh, lúc tựa trên lan can cầu nhìn nước sông chảy lững lờ, lúc ngồi trên cỏ trong công viên phơi nắng lắng nghe chim hót, lúc ngồi trong quán cafe nhâm nhi tách Latte. Màu xanh, không gian, ánh mặt trời, sự thư thái, là những gì đem lại cho bạn cảm giác đẹp đẽ, không phải những gì bạn thấy trong những điểm du lịch đó.

À, người dân Anh không ngại ngồi thẳng trên cỏ hay trên sàn nhà, bất kể đâu. Hay đó toàn người du lịch tứ xứ, với đôi chân cũng đang dừ dẫn vì không được nghỉ nhỉ.

Ông chồng đã cẩn thận mua vé trước cho những địa điểm cần xem. Cả nhà lại lên kế hoạch đi thật sớm trước giờ mở cửa, nên vào được vài nơi trước khi chân bị chuột rút vì phải đứng quá lâu.

Những lúc ăn kem và uống cafe được đan xen kẽ giữa các đợt đứng và đi làm sự mệt mỏi bớt đi nhiều phần. Tuy vậy kiếm được quán cafe ưng ý, tại nơi yên tĩnh, có nắng, có view đẹp cũng không hề dễ. Lúc mỏi cứ phải du di mà chọn chỗ tàm tạm thôi.

Dù sao thì tôi vẫn rất thích thành phố này, thích dòng sông Thames, thích con người London tôn sùng hoàng gia của họ, thích giọng Anh nói tiếng Anh. Nên chắc sẽ vẫn trở lại nơi đây vài lần. Với một liste ngăn ngắn không có trên internet.

London 5 – Lâu đài Windsor

Lâu đài Windsor là lâu đài cổ kính và có người sống liên tục lâu nhất ở châu Âu. Lâu đài thuộc về sở hữu của gia đình hoàng tộc, Queen Elisabeth II thường về nghỉ tại đây vào cuối tuần.

Một phần lớn của tòa lâu đài được mở để đón dân đến tham quan. Số tiền vé được xung vào quỹ của hoàng tộc và được dùng để bảo hành sửa chữa lâu đài. Khu nhà tròn có lá cờ phía trên là nơi gia đình hoàng tộc nghỉ ngơi khi lưu lại nơi này.

London 7 – Lacock

London 4 – Gia đình hoàng tộc

đến nước Anh bạn có ngay cảm giác bạn đang đến đất nước của Queen Elisabeth. Những đời vua chúa từ xưa đến giờ để lại rất nhiều công trình kiến trúc đẹp đẽ tráng lệ. Những công trình này vẫn được bảo hành thường xuyên, hoặc bằng quỹ của nhà nước, hoặc quỹ của hoàng tộc. Ở London cứ đi vài bước là bạn lại thấy dấu ấn của họ.

Hiện tại gia đình hoàng tộc sống tại cung điện Buckingham. Tại đây dân tình lúc nào cũng đông nườm nượp, nhất là khi có duyệt binh. Nghe người bạn kể lại, có những lúc không thể nhúc nhích được, vì quá đông. Khi Queen Elisabeth có mặt trong cung điện, cờ sẽ được kéo lên. Người dân chỉ cần nhìn cờ sẽ biết ngay người phụ nữ họ yêu quý nhất nước Anh có nhà hay không.

Một trong hai bức tượng đứng trước cung điện. Đằng trước là vườn thượng uyển. Những lúc rảnh rỗi đi chơi cũng là lúc người ta có nhiều thời gian để chiêm ngưỡng những gì họ đi ngang qua hàng ngày mà ít khi để mắt tới – các bức tượng. Những đường nét sống động và đẹp đẽ. Con người thời xưa đẹp trong từng đường gân thớ thịt.

Khu vườn trước cung điện Buckingham rất đẹp, như nhiều công viên khác ở London. Cây cối xanh một màu xanh tươi mướt đầy ánh sáng. Nhiều không gian, gợi cảm giác thênh thang thơ thới.

Gia đình hoàng tộc chắc là câu chuyện đầu lưỡi của những người dân Anh và của báo chí Anh. Người dân Anh yêu quý các ông hoàng bà hoàng, công chúa hoàng tử của họ. Họ có thể kể hàng giờ về gia đình hoàng tộc, với giọng nửa tôn sùng nửa hài hước.

Lúc chúng tôi đến thăm là lúc Queen đang nghỉ tại lâu đài Windsor của Bà ở cách London khoảng hơn 1 tiếng xe buýt. Khi chúng tôi đến, cờ đang bay phần phật trên nóc tòa nhà tròn. Treo cờ khi Queen có mặt quả là một ý tưởng tuyệt tác. Tôi dần cảm thấy thân quen với người phụ nữ trên chín chục tuổi mà trông rất đẹp lão này, và cảm giác Bà đang có mặt đâu đây trong lâu đài gây một ấn tượng rất ấm áp. 

London 3 – Sông Thames

tôi cứ nghĩ, mỗi thành phố trong đất liền đều có một con sông tạo nên thành phố đó. Con sông có vai trò gì đó gần như người mẹ. Tái tạo, bồi đắp, nuôi dưỡng. Những thành phố và con người sống dọc bờ sông, giống như những người con của mẹ sông.

Sông Thames cũng như vậy đối với thành phố London. Những công trình dọc bờ sông, những con cầu vắt ngang qua sông, những hàng cây và đường dạo chơi dọc hai bên sông, dòng người dòng xe nối nhau qua cầu. Mọi thứ tạo nên một London bên dòng sông Thames. Phía bên tay phải cạnh cầu Westminster là tháp chuông Big Ben với 5 quả chuông lớn. Tiếng chuông của Big Ben được gọi là tiếng nói của nước Anh.

Phía bờ đối diện với Big Ben. Ảnh được chụp từ London Eye – một bánh xe lớn nhất châu Âu được xây dựng bên bờ sông Thames kỷ niệm năm 2000. Con đường nhỏ luôn rất đông người đi lại và người xếp hàng vào các nơi vui chơi. Trong những dịp nghỉ, nếu không đặt vé trước bạn có thể mất vài tiếng để xếp hàng mua vé và xếp hàng lên London Eye. 

Vẫn dòng sông Thames ở mạn phía trên của thành phố. Con sông đằm thắm, đưa nước sạch từ trên nguồn về nuôi dưỡng cả thành phố. Con sông bao dung và độ lượng, đón nhận mọi dòng nước thải từ thành phố, đưa ra biển.

Dòng sông hiền hòa điềm đạm, âu cũng hợp với đạo đất trời, như người già rễ ăn sâu trong lòng đất, tỏa bóng êm đềm lan tỏa vào cuộc sống con cháu xung quanh.

Mình cũng đang bước vào tuổi già, rễ của mình đang ở đâu nhỉ, heheh.

London 4 – gia đình hoàng tộc