Gánh nặng – Belastung

Đi dạo một vòng sau bữa ăn trưa, nhìn cô gái Ấn độ kêu tao no quá, tôi bật cười bảo, mày chịu khó đi đi lại lại 3 tiếng nữa, nó sẽ đỡ no. Cô ấy chuyển nét mặt từ nhăn nhó sang cười, hàm răng trắng lóa. Cô ấy nhỏ người nhưng vừa phải ăn một đĩa mì to tướng.

Cái này gọi là Belastung – ăn nhiều quá“ – tôi bảo, mặc dù không biết từ này dùng có hợp trong trường hợp này không.

Với tôi, mọi thứ thừa mứa đều là Belastung, đồ đạc, tiền bạc, ăn uống, tình cảm, cảm xúc,…. tất tần tật. Mọi thứ khi chưa nhiều đến mức thành „gánh nặng“, chúng đều cần thiết, nhẹ nhàng, có giá trị. Nhưng cái gì nhiều đến cái mức làm người ta mất năng lượng, mất không gian, mất thời gian, thì tôi gọi là gánh nặng, cho dù nó có tốt đến mấy, đắt đến mấy, thiện ý đến mấy.

Chính vì thế mà tao ghét tụ họp ăn uống“, cô gái nói thêm. Câu này tôi nghe đi nghe lại khá nhiều lần. Cô ghét cái tình trạng tuần nào cũng mất ngày thứ 7 khệ nệ đi mua bán, chủ nhật đứng rã chân để nấu nướng và thu dọn.

Có lẽ Ấn độ và Việt Nam đều có chung một lịch sử nghèo đói. Có một thế hệ đói quá nên họ vẫn đặt nặng chuyện ăn uống. Kể cả những người chưa bị đói ngày nào thì họ vẫn học một cách vô ý thức từ bố mẹ gia đình họ.

Chẳng có cách nào khác là phải sống một cách có ý thức thôi. Ý thức rõ mình cần gì, cái gì đang là gánh nặng cho mình, rồi bỏ bớt những thứ đó đi.

Mỗi người đều có xu hướng tạo gánh nặng cho mình, người tham ăn, người tham tiền, người tham tình, người tham việc, người tham chơi…

Ở nhà có anh cu Tí tham công tiếc việc. Anh bận lắm, nhất là khi vào toa lét. Cái công đoạn đầu thì ok, thậm chí còn khoái, nhưng cái đoạn chùi, kéo quần, giật nước, … thì hơi stressed. Một tay vẫn cầm tablet, mắt vẫn ngó, tai vẫn nghe, còn mỗi một tay và nửa cái đầu làm chuyện khác.

Bố đi làm về, một trong những câu đầu tiên là hỏi Tí đâu. Mẹ ra thì thào bảo anh bận lắm, đừng làm phiền anh… Sau vài phút thấy cái đầu bù xù thò ra, anh một tay vẫn cầm tablet, một tay tranh thủ kéo quần. Thấy bố mẹ trợn mắt nhìn, anh ngoác mồm ra “thật là bực mình…, suốt ngày phải bực mình ở mẹ…, hôm nay lại phải bực mình ở bố…”.

Heheh…

Xách dép

Bố mẹ không ít lần phải nhắc cú Tí về chuyện học hành. Đã có một thời gian dài anh cu thường xuyên mang điểm xấu về nhà. Vấn đề là ở chỗ anh coi chuyện đó bình thường vì anh vẫn còn hơn được 1-2 bạn trong lớp. Bố mẹ thì lo anh ngày càng tụt hậu, không theo kịp lớp, sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của anh về sau, không thích thậm chí sợ đi học.

Tôi còn nhớ ngày nhỏ khi tôi học trường làng. Học hành như đi chơi, cuối năm vẫn xếp nhất nhì lớp. Lên học chuyên toán thời gian đầu tôi có cảm giác bơi vì các bạn hơn hẳn mình, cuối học kỳ mình là một trong những bạn nằm ở nửa dưới của lớp không đủ điểm học sinh giỏi. Cái cảm giác của người bơi đuối sức này đã làm cho tôi tự nguyện ngồi vào bàn học nhiều hơn không cần mẹ nhắc. Và rồi với thời gian dần dần điểm số của tôi đã tốt lên, cảm giác đuối sức đã chuyển thành cá bơi trong nước, lúc nào thích vẫn chơi, nhưng nếu cần có thể ngồi lì ở bàn học mà vẫn thấy vui, không ngại khi phải tiếp cận với kiến thức mới.

Chính vì vậy tôi muốn giúp các con mình không bị rơi vào cảm giác bơi đuối này. Chị Tủm học cấp một luôn trong nhóm đứng đầu lớp, học hành rất nhẹ nhàng, bố mẹ chả mấy khi ngó ngàng đến sách vở của chị. Có một thời gian mới lên Gymnasium (cấp hai) khối lượng học bắt đầu nhiều lên, chị vẫn quen chơi nên đã có lúc mang điểm xấu về nhà. Chị bắt đầu cuống. Nhưng chị là người có trách nhiệm, nên đã tự giác học hành. Bố mẹ chỉ cần nói chuyện với chị và giải thích cho chị một số cái chị chưa hiểu. Chị chắc ít bị cảm giác bơi, nhưng lại là cảm giác luôn muốn đi đầu, tự gây sức ép cho mình.

Tí lại khác. Bị điểm kém ở lớp đối với anh chỉ khó chịu vì phải thông báo với bố mẹ và bị bố mẹ “lên lớp” dạy bảo. Bố mẹ vì đã quen với sự học hành đơn giản của chị Tủm nên đã bỏ bẵng một thời gian dài hồi cấp một không để ý đến học hành của anh cu. Đến cuối cấp một mới té ra anh hổng một số cái cơ bản. Những cái cơ bản này sẽ khiến cho anh có cảm giác bơi về sau. Đối với anh cái đích hiện tại là chỉ cần không đứng cuối lớp là được và anh có thể chơi thoải mái vẫn đạt được.

Sau khi lên kế hoạch giúp anh cu thoát khỏi nhóm cầm đèn đỏ ở lớp bố thỉnh thoảng đùa anh hỏi: “Thế Tí bây giờ còn xách dép cho bao nhiêu bạn ở lớp ?”
Anh ngẩn mặt nhìn bố không hiểu.
Bố giải thích: “ở Việt Nam bạn nào học dốt là phải xách dép cho các bạn giỏi hơn.”
Anh nửa tin nửa ngờ: “Sao lại phải xách dép ?”
Bố mẹ nhìn nhau cười ngất.
Bố bảo: “À ngày xưa ở Việt Nam dép rất là quí, nên bình thường ngoài đường người ta không đi dép, mà chỉ xách dép theo thôi, đến chỗ nào nghi lễ sạch sẽ thì mới đi dép vào !”
Dần dà anh học hành cũng có đỡ hơn, hôm rồi anh quay sang hỏi mẹ: “Thế mẹ ngày xưa có được nhiều người xách dép cho không ?”.

Thế đấy vẫn đang còn xách dép cho người ta mà anh đã muốn biết xem cảm giác được xách dép là thể nào ? Trông bộ mặt ngây ngô của anh bố mẹ cũng chả biết anh tin đến đâu chuyện bố kể. Chỉ biết rằng thỉnh thoảng lại được trận cười vỡ bụng.

Oska

Oska là chú chó mới được nhà hàng xóm nhận về. Chú mới 7,8 tháng nhưng đã rất to và khỏe.
Chú vẫn chưa thuần, thấy người cứ chồm lên, khiến nhiều người ngại ngùng, nhất là trẻ con.
Tí thì mê mẩn. Cả Tí và Tủm đều mê mẩn các bạn chó. Mẹ cũng thích, dù đôi khi hơi sợ các bạn.
Sáng nay lúc Oska vào vườn bố đã chụp được mấy tấm ảnh. Chiều lúc bố mẹ đi xe đạp về Tí rối rít kể,  “bạn lại qua nhà, bạn ấy đáng yêu thế …, đáng yêu thế …“ (er ist so süß…, so süß…). Cái giọng vịt đực của anh chuyển thành tông the thé ở cuối câu …süß …

Tủm từ hồi 10, 11 tuổi đã ước mơ có một con chó. Cô ấy bảo đó là „ước mơ duy nhất vào dịp SN“. Cô ấy bảo cô ấy cảm giác có một linh hồn nào đó chờ đợi cô ấy, dưới dáng dấp một bạn chó.
Thấy các bạn mê chó quá, mẹ cũng lây theo luôn. Mẹ cũng thích nhưng không nghĩ đến chuyện nuôi. Chỉ thỉnh thoảng vuốt các bạn chó bên hàng xóm là thấy hài lòng rồi.
Oska thì đẹp đẽ tráng kiện, nhưng Mira, một bạn chó khác cùng nhà, lại mới là bạn chó yêu quý của mẹ. Bạn ấy khi xa xa thì sủa ầm ỹ, đến gần khi nhận ra người quen bạn ấy quẫy đuôi rối rít, sán vào, nằm rạp người xuống để được vuốt ve.
Tóc tai trên đầu bạn thì lờm chờm, mắt thì loét toét. Tóc trên người bạn thì cụt ngủn. Không thể nói là bạn đẹp gái. Bạn chỉ làm trái tim người ta tan chảy với cái vẻ thân thiết ư ử của bạn.
Mà bạn ấy khá biết người biết ta. Đi với bà Dora (khoảng 60 tuổi) thì thì bạn cung quăng tớn lên, tự tung tự tác rẽ ngang rẽ ngửa, sủa loạn cả lên. Đi với ông (chồng bà) thì im re, len lét, không một tiếng sủa. Cái đuôi cứ cụp xuống, trông nửa buồn cười, nửa thấy tội.

Gần đây thì chị Tủm nói khi lớn sẽ mua một con chó, rồi thỉnh thoảng đem đến gửi mẹ, để mẹ cũng có bạn chó chơi cùng. Chị biết mẹ cũng thích chó.
Heheh, mẹ đang chờ đến lúc đó đây…

Trời đã xâm xẩm, thấy lũ trẻ con rú rít dưới sân nhà hàng xóm, nghe loáng thoáng tiếng vịt đực. Ra ngoài thấy đúng anh cu Tí đang hò hét. Anh có một sức hút khá đặc biệt với các em bé trong khu.

Thi đấu (phần hai)

Ngày đầu tiên Tí đến câu lạc bộ bóng bàn được bố đưa đi. Anh cu lúc này đã 8 tuổi, cũng đã biết đánh kha khá vì đi chơi đâu bố cũng mang vợt theo để chơi cùng.

Chào đón 2 bố con tôi là anh Andy phụ trách các bạn nhỏ của câu lạc bộ. Anh có một khuôn mặt nhẹ nhàng, dáng người thanh cao (anh cao hơn một mét 90) và giọng nói thật dễ ưa. Anh bảo Tí thay giầy và quần áo vào tập cùng các bạn. Trong lúc đó anh kể cho tôi nghe về câu lạc bộ mà anh đã gia nhập từ năm 13-14 tuổi. Giờ anh đã học gần xong đại học và nhận phụ trách nhóm các bạn thiếu niên.

Ở Đức bóng bàn không phải là môn thể thao đi đầu, nhưng lại là môn thể thao khá được ưa chuộng. Ở tất cả các công viên đều có bàn bóng bàn bằng đá, không chơi được tốt như bàn gỗ trong nhà, nhưng là chỗ bao giờ cũng tụ họp nhiều các bạn nhỏ cũng như người lớn đủ mọi lứa tuổi vui chơi. Trong những ngày đẹp trời gia đình tôi thường đạp xe đạp dọc theo sông Isar gần nhà, trong hành trang không bao giờ thiếu vợt bóng bàn cho những lúc nghỉ chân. Đối với anh cu đi xe đạp không thôi, không phải là hoạt động, nhất định phải có một môn thể thao chơi bời nào đó thì mới đáng được gọi là “đi chơi”.

Cũng như rất nhiều cả các môn thể thao khác ở đây, bóng bàn được chơi trong các câu lạc bộ dưới sự quản lý của “Liên đoàn bóng bàn Đức” (Deutsche Tischtennis Bund). Bạn có thể chơi hầu hết các môn thể thao ở đây và chỉ phải đóng phí thành viên không đáng kể, trừ một số môn thể thao cần nhiều chi phí sân bãi như Tenis. Tất cả các câu lạc bộ sẽ đăng ký ở liên đoàn. Liên đoàn có nhiêm vụ tổ chức các giải thi đấu và lịch thi đấu cho tất cả các trình độ khác nhau, người lớn cũng như học sinh. Về tài chính các câu lạc bộ thường được sự giúp đỡ của thành phố mình (sân bãi, nhà thi đấu, vv.) và một phần từ liên đoàn.

Nhờ sự xếp đặt qui củ và hợp lý này, hầu như môn thể thao nào ở Đức cũng khá mạnh. Ngay như bóng bàn không phải nhiều người tập luyện mà cũng cho ra lò được những vận động viên như Timo Boll đã nhiều lần vô địch châu Âu và có thời gian đánh ngang ngửa với các tay vợt Trung Quốc hàng đầu thế giới.

Anh Andy lại kể cho tôi nghe phương pháp tập luyện của anh cho các em nhỏ. Từ cách giao phát bóng, đỡ bóng cho đúng kỹ thuật, đến cách tập luyện di chuyển người, vv. Anh đã được qua một khóa học để trở thành huấn luyện viên cho các em nhỏ (dưới 18 tuổi). Sau một vài buổi đi tập luyện cu Tí đã để lại ấn tượng tốt. Anh Andy đang nhăm nhe đưa đội trẻ thăng hạng nên có thêm được ai có khả năng anh rất vui.

Gần một năm sau khi tham gia câu lạc bộ anh Andy hỏi tôi có muốn cho cu Tí tham gia thi đấu giải dành cho các bạn thiếu nhi dưới 12 tuổi không ? Và đó chính là sự mở đầu cho các cuộc hành trình thi đấu của cu Tí dưới sự tháp tùng của bố và huấn luyện viên Andy trong nhiều cuối tuần với nhiều trận đấu nảy lửa đầy kịch tính, cả niềm vui chiến thắng và những giọt nước mắt thua trận xót xa … (còn nữa).

Thi đấu phần 1