Thi đấu (phần một)

Một trong những trải nghiệm mà mỗi người dù nhiều hay ít đều phải trải qua là thi đấu (competition).

Đơn giản ra thì là những bài kiểm tra cuối năm khi đi học. Đối với bọn tôi ngày nhỏ là những kỳ thi toán miên man mỗi năm lên lớp, hoặc thi học sinh giỏi cuối cấp. Vô hình chung nó đã tạo nên cho tôi một “kỹ năng thi cử”, làm sao để đạt được tối đa và thậm chí hơn khả năng của mình. Tôi nhớ không nhầm có những lần mình cũng ngặc nhiên với chính bản thân là có thể giải bài thi nhanh thế. Nếu cũng những bài toán này cho về nhà làm chắc chắn tôi sẽ cần nhiều thời gian hơn.

Thế đấy con người nhiều khi có những khả năng kỳ lạ. Nếu hoàn cảnh đưa họ đến ngưỡng (limit) của mình, họ có thể tập trung để vượt qua chính bản thân mình. Có lần một bài toán chưa có lời giải trong cả trăm năm trước (chỉ có những ai trong làng Toán biết đến !) được đưa vào một kỳ thi toán. Ban tổ chức thực ra chỉ muốn đưa vào để xem có học sinh nào đưa ra được một hướng giải quyết gì không. Thế mà đã có một học sinh giải quyết được bài toán này trong thời gian thi chỉ có 4 tiếng !

Thực ra không phải chỉ trong lĩnh vực học hành mà trong mọi lĩnh vực, vượt qua được chính bản thân mình luôn là động lực để con người phát triển và hoàn thiện mình.

Ở nhà tôi trước đây có ống thông khói cho hệ thống sưởi mà mỗi năm phải kiểm tra xem có đạt tiêu chuẩn an toàn hay không. Một lần có một chú thợ đến làm việc. Trông chú ta không có gì đặc biệt, có vẻ chậm rãi và vui vẻ. Vừa để ý chú ta kiểm tra ống thông khói và máy sưởi, vừa thỉnh thoảng hỏi chú ta chút ít về hệ thống sưởi, tôi thật sự khâm phục sự “lành nghề” của cậu ta. Mỗi động tác làm việc, từ lấy tuốc nơ vít đến đặt ốc ở đâu đều được cậu ta tối ưu hóa. Tôi không thấy cậu ta làm một động tác thừa nào, không để mất một giây phí phạm. Sau khi xong việc tôi tỏ ý khen cậu ta thật lành nghề. Cậu ta cười nói rằng đó là công việc của cậu ấy và từ khi đi học nghề đã luôn cố gắng để làm tốt nhất công việc của mình. Rõ ràng cậu ta đã hoàn thiện được bản thân qua công việc của mình !

Ở nhà may có ông con trai cũng thích thể thao. Cu cậu ngay từ lúc mới xấp xỉ cao hơn bàn đã được bố cho chơi bóng bàn. Bóng đi tới đâu cu cậu nhào người tới đó, cười như nắc nẻ. Vì bản thân mình không được chơi bóng bàn từ bé (gần 20 tuổi tôi mới bắt đầu chơi bóng) và cũng không được ai day dỗ tử tế nên kỹ thuật đánh bóng của tôi là kỹ thuật bắt chước và tự chỉnh cho hợp với bản thân. Biết vậy nên tôi đã quyết định cho cu Tí theo câu lạc bộ bóng bàn từ lúc lên 8 để có thể học kỹ thuật đánh cho chuẩn, điều không dễ khi lớn và đã sửa mình theo một lối đánh nào đó.

Chính qua việc chơi bóng của cậu con trai trong nhiều lần thi đấu mà tôi đã tháp tùng đưa đi, một số cảm xúc đã đưa tôi như trở về với thời thi đấu ngày xưa … (còn nữa).

Thi đấu phần 2