Stress

Đọc Eckhart Tolle suốt ngày chỉ muốn dịch. Thôi thì cứ dịch thôi vậy. Thông qua chuyện dịch tôi cũng có ý thức đến tiếng Việt của mình hơn.

Để hiểu Eckhart Tolle có lẽ trước hết phải hỏi mình có tâm linh không. Tâm linh hoàn toàn khác với mê tín. Không phải tin đạo Phật hay đi chùa là tâm linh. Dù có đọc thuộc cả chục quyển kinh, dập đầu bẹt cả trán trước các tượng Phật, vẫn chưa chắc đã có tâm linh. Hoặc có người chưa từng đi chùa, đi nhà thờ, thậm chí không biết chữ, chỉ quanh quẩn vườn tược gia súc, vẫn có thể tâm linh vời vợi. Họ cảm thông được với trời đất vạn vật, hoặc có một mong muốn mãnh liệt, một niềm tin mơ hồ nào đó khiến họ muốn đạt hoặc bền bỉ tìm con đường đạt được trạng thái này.

Nếu thấy mình không có tâm linh, thì tốt hơn hết bỏ qua không nên xem đoạn dịch, vì thế nào cũng có phản ứng trong tâm, điều không tốt cho bản thân. Thường đến tuổi nào đó, hoặc đùng một cái người ta sẽ quan tâm, lúc đó tự người ta sẽ đi tìm, có nhiều vô số kể trên mạng, heheh.

So if you have awareness, then you can begin to engage in “awakened doing”? ( trích trong http://www.spiritualityhealth.com)

Yes. Awakened doing is when you don’t create suffering anymore for others—or for yourself—by your own actions. It also implies that your primary intention, the focus of your attention, is on the “doing” in the present moment, rather than the result that you want to achieve through it. Joy flows into what you do, rather than stress. Stressful energy arises when you think some future moment is more important than the present moment, and the doing becomes only a means to an end. Many people look always to the end of the workday, or the end of the week, or the next vacation or a better job. Millions of people live in almost continual stress because they are not aligned with the present moment.

Dịch: Câu hỏi: một khi bạn có sự tỉnh thức, bạn có thể bắt đầu cái gọi là „hành động tỉnh thức“?

Đúng thế. Hoạt động có tỉnh thức là khi bạn không tạo ra sự khổ đau cho người khác và cho bạn, bởi các hành động của bạn. Nó cũng có ý nghĩa rằng cái ý định đầu tiên của bạn, cái đích quan trọng nhất, là tập trung vào „làm“ trong thời điểm hiện tại, hơn là kết quả của việc làm ấy. Niềm vui sẽ tràn đầy vào cái bạn làm thay vì stress. Stress sẽ xuất hiện khi bạn nghĩ rằng một thời điểm nào đó trong tương lai quan trọng hơn thời điểm hiện tại, và sự „làm“ giống như là một việc phục vụ cho cái kết quả. Rất nhiều người chỉ mong ngóng đến cuối ngày làm, hoặc đến ngày cuối tuần, hoặc đến kỳ nghỉ tiếp theo, hay đến lúc có một công việc tốt hơn. Hàng triệu người sống trong stress đeo đẳng bởi họ không cảm nhận hòa hợp được với thời điểm hiện tại.

Hồ Schliersee

Schliersee nằm không xa Munich lắm, khoảng 80 km, nên quá trưa cả nhà mới túc tắc đi.

Đài dự báo chiều sẽ có dông, nhưng bạn chồng vẫn quyết định đi. Đến nơi thấy đằng xa tối rì, mây có vẻ nặng.

Cây hoa này hình như có hai loại, loại bé hơn và thanh hơn hoa đã kết hạt, còn loại đậm hơn hoa vẫn còn tươi. Nhìn gần thấy bình thường nhưng nếu trồng thành khóm, nhìn xa trông thích mắt.

Đây cũng là một thứ hoa lạ, anh Tí bảo là hoa ăn thịt côn trùng. Những hoa loại này trông rất sặc sỡ, nhưng mùi thum thủm. Cái gì hơi thum thủm mới quyến rũ được ruồi muỗi nhặng. „Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ“ – loại năng lượng nào quyến rũ loại năng lượng tương đương.

Anh Tí thấy mưa lác đác rơi, bàn lùi muốn đi về nhà. Anh có vẻ thích ở nhà chơi Tablet hơn, và cách nói ỉ eo của anh làm bố bực mình. Cả một đoạn dài bố đi trước để khỏi nghe anh ỉ eo. Đi được 1,2 cây số thì anh bắt đầu thích, lại chạy nhảy tung tăng nói chuyện luôn mồm.

Bố mẹ thì đã quá biết cái quy luật này – bắt đầu đi đôi lúc hơi ngại, nhưng đi rồi mới cảm nhận được cái vui và cái cảm giá thơ thới của nó, nên vượt qua cái tâm lý ban đầu không khó khăn. Anh thì khó hơn, sức ỳ vẫn rất lớn. Tuy vậy khi bố mẹ tỏ rõ thái độ thì anh cũng nhanh chóng bỏ được tâm lý ỉ eo của mình. Đó là điều anh làm được một hai năm lại đây, trước đây với tầm tuổi 5-8 anh có thể mè nheo đến mức mọi người mất hết kiên nhẫn phát cáu lên. Sau đó thời gian mè nheo của anh ngắn dần ngắn dần, chắc qua những cuộc nói chuyện anh cũng nhận ra mè nheo không đem lại gì. Sự thông tỏ này rất có lợi về sau cho những đứa con út.

Đứng từ phía bờ bên kia nhìn lại, tầm nhìn rộng hơn. Lúc này lại có vẻ như mây đen đã trôi ra phía đằng kia, bên này lại trong trẻo. Sấm ầm ì vọng từ đằng xa, có đôi dải nước xám xám phía chân núi.

Mấy chú bò đeo lục lạc gặm cỏ. Tiếng lục lạc vang xa khắp vùng, nghe thanh bình.

Đi ngang qua đoạn đường làm cho trẻ con có nhiều thứ để chơi để đọc. Bạn bố kết mấy tượng gỗ, có vẻ như do trẻ con khắc. Trời tuy chưa mưa nhưng vào trong những chỗ nhiều cây khá lạnh, có gì mang theo quất hết lên người.

Xem tuổi của cây. Cây sống được gần 150 tuổi, trải qua hai cuộc chiến tranh thế giới (1911 & 1939). Vài cột mốc thời gian được đánh dấu lại trên thân cây:
1977 : Schliersee được 1200 tuổi
1989 : Tường Berlin đổ
2001 : Khủng bố ở New York

2001 – cuộc khủng bố lớn đầu tiên. Hôm đó buổi trưa, bọn tôi đang ngụp lặn ở bờ biển Ý, Tủm mới được 10 tháng đang lúc thích tập đi. Bỗng nghe tiếng ì ầm nhanh chóng chuyển thành tiếng rú rít, rồi thấy hàng chục cái máy bay bay sát mặt biển, như trình diễn tập trận vậy. Chúng bay vút lên, nhào lộn trên không, sát cánh đều đặn bên nhau, để lại những vệt khói trắng cuồn cuộn đằng sau. Vần vũ ầm ầm chừng hơn 5 phút cả hạm đội lại bay đi, trả lại sự thanh bình cho bờ biển. Một ấn tượng không dễ quên.

Về gần tới chỗ để xe trời mưa như trút. Đứng dưới tán cây một lúc nước chảy xuống ròng ròng, đành phải chạy ngược lại trú vào hiên một ngôi nhà của câu lạc bộ tennis. Đám cây trong rừng sát đó cao vút, thân thẳng băng. Làn nước rơi ráo riết lấp lánh dưới nắng chiều.
Đứng chừng khoảng 10 phút trời tạnh dần. Tí loay hoay tìm chỗ ngồi cho cả nhà. Anh cu phải luôn có gì đó hoạt động, không thì ngứa chân ngứa tay.
Lần này do lúc đầu bố bực mình nên anh chủ yếu đi với mẹ. Anh luôn nhắc lại rằng anh là người đàn ông lịch sự và muốn đi sát bên cạnh để chăm sóc mẹ.
“Nhưng mẹ thấp quá, cái tay của Tí với tay của mẹ nó lệch quá, khó nắm tay nhau lâu quá”, heheh.

Hàng xóm

Hàng xóm thích cái lùm cây trong vườn nhà mình.
Cứ sáng sáng hàng xóm lại ra đó ngồi đón ánh mặt trời.
Không hiểu cái gì trong khóm cây đó làm hàng xóm thích thú.
Chỉ biết chiều chiều thấy giữa khóm cây đó là một khoảng cây bị đổ rạp, chỗ hàng xóm hay ngồi.

Sáng nay ra thấy hàng xóm cuộn tròn yên vị nơi ưa thích của mình.
Có người lại gần, thậm chí chụp ảnh, hàng xóm cũng phớt lờ chả thèm động đậy.

Phải một lúc lâu sau hàng xóm mới lờ đờ nhìn tới nhìn lui, uể oải đứng dậy lười nhác đung đưa cái thân mình mềm mại đen tuyền đi về nhà. Hoàng hậu trong các chuyện cổ tích thì cũng chỉ có thể điềm nhiên khinh người đến thế là cùng.

Chả hiểu hàng xóm nghĩ gì. Hay hàng xóm tưởng mình trồng cái bụi cây đó để dâng cho hàng xóm ?

Hàng xóm tự nhiên như ruồi. Thích thì đến, không thì đi. Hứng chí lên hàng xóm đến gần gại gại cái bụng vào chân mình, rồi rên gù gù cong lưng lên để được gãi. Không thích thì hàng xóm đủng đỉnh đi qua không thèm liếc nhìn.

Cứ như người dưng không hề quen biết, heheh

Chả lẽ

Chả lẽ hôm nay tôi lại ngồi nhà viết.

Tôi hay nhớ đến hình ảnh một cái am nhỏ tựa vào lưng núi. Đó có thể là nơi tôi đã từng sống trong những kiếp trước, cũng có thể là nơi tôi muốn đến sống trong kiếp này hoặc kiếp sau.

Không biết chữ Am có hợp không, nhưng đó là một hốc núi nhỏ lùi hơi sâu vào lưng chừng núi. Một bên là bếp củi với vài cái ghế con con xung quanh, bên kia có chỗ nghỉ ngơi. Trước cửa am có vài gốc cây leo, cành lá lòa xòa vừa đủ để làm mát trong hang mà vẫn không che khuất quá nhiều ánh nắng. Vài cành gân guốc bám trên trần hang thả vài cái lá xuống làm mọi thứ trở nên mềm mại tự nhiên.

Gần đó có một khe nước nhỏ, chảy róc rách. Nước chảy từ đá ra mát lạnh, và trong suốt. Đưa về săm soi dưới kính hiển vi, chắc chắn là nước đó có hình lục lăng đều đặn đẹp đẽ. Heheh.

Mọi thứ đơn giản, rõ ràng minh bạch. Vừa đủ và đẹp đẽ.

Cầu Long Biên

Hôm trước được xem đoạn chót của một phim tài liệu về cầu Long Biên, khoảng 10 phút. Phim được làm bởi nhóm làm phim người châu Âu, có thể người Pháp trên kênh Arte. Tôi đã tiếc hùi hụi vì bật tivi lên muộn quá.

Con cầu đã cũ, rỉ vàng khắp nơi, nhưng bộ phim toát lên một tình yêu đậm đà với cây cầu. Những thanh sắt đan kết vào nhau, trùng điệp nhấp nhô, nâng cây cầu vắt ngang sông Hồng. Ảnh cầu trước năm 1910 do người Pháp chụp. 

Người qua lại nườm nượp, không rõ phim làm năm nào, nhưng thấy có nhiều người đạp xe đạp. Có lẽ phim được quay vào mùa xuân đầu năm, nắng nhè nhẹ như có hơi sương, các bà các chị quấn khăn đèo thúng đạp vào thành phố.

Người thuyết minh đi xuống dải đất ven sông Hồng, giữa hàng chuối cây to cây bé không hàng không lối. „Chỉ cần đi xuống cầu một chút là bạn đã thấy mình tách xa ra khỏi cái ồn ào náo nhiệt của thành phố “… anh vừa nói vừa tiến về phía một cái lều nho nhỏ „đây là cái tôi thích nhất ở đây – bạn luôn được đón tiếp với nụ cười và một tách trà nóng“. Bà cụ già bán nước ngồi xổm ở góc trong lều nhìn ra cười hiền.

Quanh bàn trà hai ông tây to uỳnh oàng ngồi choán cái ghế ọp ẹp bé xíu. Họ ăn mặc tuềnh toàng, hợp với cái lều nhỏ.

Nếu bà cụ già hơn, da nhăn nheo móm mém hơn, nụ cười và đôi mắt tươi tắn tự nhiên hơn, khéo phim được giải Oscar không chừng.

Đất nước và con người Việt Nam, cũng giống ở các nước châu Á khác, mỗi khi họ thư giãn bình yên, toát lên cái gì đó chảy ngầm cuốn hút rất khó lý giải. Những ai nghe ngóng cảm nhận được, sẽ yêu nó bằng thứ tình yêu bình dị tự nhiên chảy từ nguồn cội.