Chờ đợi

Chờ đợi nhiều thì dễ thất vọng.

Sáng nay trước lúc đi làm, thấy thùng rác đựng đồ Bio đã đầy, đã định đem đi vứt, nghĩ sao lại chỉ để ra ngoài, chỗ dễ thấy nhất trong bếp, với một hy vọng thầm kín rằng cậu con trai sẽ tự động đem vứt đi.

Ông bố đã cười khì „biết trước là nó sẽ không vứt“.

Chiều về vừa bước vào nhà đã ngó xem thùng rác đã đổ chưa – nó vẫn nằm chềnh ềnh ở giữa nhà.

Hỏi sao Tí không vứt đi cho mẹ, Tí bảo cả ngày Tí làm nhiều việc rồi, đủ rồi.
Lời qua lời lại. Có cảm giác mẹ nói tiếng Lào xỏng con nói tiếng Thổ nhĩ kỳ.
Mẹ thì hơi thất vọng vì Tí không tự động vứt rác.
Tí thì bực mình vì đã rất cố gắng giữ bếp gọn gàng mà mẹ chưa khen câu nào, chỉ thấy kèo nhèo.

Heheh, để vài hôm nữa lại thử lần nữa.

Ngẩng cao đầu

Ăn chiều xong bọn tôi thường hay đi lang thang một vòng quanh xóm, vừa để xuôi bụng, cũng là lúc tận hưởng không khí mát mẻ trong lành và thư giãn đầu óc.

Bây giờ đã gần sang mùa hè. Cây cối rất xanh tươi, trong vườn các loại hoa thi nhau đua nở. Bạn vợ đã cận thận tìm hiểu thời gian ra hoa của các loại hoa khác nhau và liên tục thử nghiệm nên trong vườn lúc nào cũng có hoa để ngắm, lúc có hoa tím, lúc có hoa vàng, lúc có hoa đỏ, lúc mọc góc này, lúc mọc góc khác.
Làm vườn quả thật không dễ, nhưng nó mang lại niềm vui thật giản dị, nhẹ nhàng, người ta có thể vui với từng bông hoa vừa hé nụ, từng chồi non mới nhú. Sự sống và phát triển luôn gây cho ta một cảm giác dễ chịu. Hơn nữa nếu nó lại là kết quả của sự lao động tự bản thân mình, bạn sẽ có cảm giác lâng lâng, thỏa mãn, một niềm vui lành mạnh khó tả, điểu tôi cảm nhận được từ bạn vợ.

Không những thế thời gian này các loại chim cũng thi nhau đua hót. Nhiều khi chỉ một bạn chim trên cành mà tiếng hót lanh lảnh vang khắp cả một vùng. Thỉnh thoảng thấy nhiều bạn chim thật đẹp, dáng dấp thanh cao, đuôi dài nhiều màu sắc rõ ràng kết hợp, xanh ra xanh, vàng ra vàng. Nhìn thật không biết chán. Thiên nhiên tự bản thân nó đã là một sự huyền diệu.

Để có thể ngắm các bạn chim bay lượn tôi vừa đi vừa ngẩng cao đầu. Một cảm giác thật lạ. Tôi nhìn thấy lá cây xào xạc đung đưa trên một nên trời xanh trong, mái ngói nhấp nhô, chim bay đan chéo như dệt vải. Thì ra con người ta vì cuộc sống tất bật rất ít khi ngửa cổ nhìn trời. Để ý kỹ tôi thấy phần lớn mọi người đều chúi người về phía trước khi đi, nó làm cho tầm nhìn của bạn bị hạn hẹp, trong khi thẳng lưng và ngẩng cao đầu đi là cả một không gian trời đất rộng lớn trước mặt.
Vợ bảo thỉnh thoảng còn ngửa đầu ra nhìn trời thấy cảm giác đặc biệt dễ chịu. Nhưng mà ngửa đầu chắc chỉ đứng im nhìn thôi chứ chẳng dám đi, nhỡ vấp phải đâu ngã thì đau lắm. Nhưng cái này làm tôi nhớ đến những đêm đi khách sạn “nghìn sao” (hay gọi đơn giản là đi cắm trại) tối đến ngửa mặt nhìn trăng sao cũng thật là dễ chịu.

Ngày xưa các anh hùng thường cũng được mô tả dáng đi oai phong lẫm liệt, đầu ngẩng cao. Có phải đó chính là lý do khiến họ nhìn xa trông rộng hơn được người thường ? Dù thế nào thì từ nay trở đi cũng cố gắng ngẩng cao đầu khi đi xem có nhìn thấy gì hơn không 🙂 Gì chứ ít ra cũng được cảm giác … bay bay … như chim.

Toán

Nơi làm việc vắng người.
Không meetings, không calls. Nhiều người đã nghỉ từ hôm nay để đi chơi xa hai tuần tới.
Hôm nay sẽ là một ngày làm việc rất dễ chịu.
Tôi sẽ có thời gian mò mẫm lĩnh vực tôi đang quan tâm.

Về bản chất chắc tôi vẫn thuộc dạng kỹ thuật, tức thích tìm hiểu sâu, tìm ra những giải pháp mang tính logic.
SAP mới đưa ra một cách tiếp cận mới để tập hợp, xử lý và trình bày data, và nó thật sự cuốn hút tôi.

Dù là một phần của công việc, nhưng vì chưa nhuần nhuyễn, nên làm thì ít mà mày mò đọc, thử thì nhiều.
Thế là lắm lúc cứ như làm trộm, tiết kiệm từng khoảng thời gian trống giữa các cuộc họp, giữa các việc phải làm gấp, giữa các calls để thử.
Ngồi nán lại sau giờ làm để đọc thêm mà không tính là giờ làm.

Về mặt nào đó, kiểu làm tranh thủ đó không thật tốt cho sức khỏe, nhưng lại làm cho cả ngày đi làm rất phấn khích.
Cái phấn khích các bạn thích toán hay trải qua mỗi khi mò mẫm tìm lời giải và cảm thấy mình đang gần đến đích.

Chị Tủm bỗng nhiên thích toán.
Trước đây 2,3 năm chị ngại toán. Bố chủ động từng bước giúp chị thoát khỏi cái ngại.
Mẹ có giúp chị, nhưng vì trong thâm tâm không đặt nặng vấn đề phải giỏi, nên bố mới là người khuyến khích về mặt tinh thần.
Tuy vậy chị không có ý định giỏi toán. Chị chỉ làm cái minimal, để cảm thấy mình vẫn đâu đó trong top 7 của lớp.
Để đứng trong top 7 của các lớp ít bạn châu Á, không khó.
Các bạn châu Á thường là các bạn học hành chăm và vì vậy, thường khá.

Cái văn hóa trong lớp cũng làm chị ngại đứng ở top.
Các bạn có vẻ không thích người giỏi, các bạn cho rằng giỏi có nghĩa là chỉ chúi đầu học, không cool.
Ở lớp thầy lại chỉ chú trọng truyền đạt một thứ kiến thức rất chung chung và nông choèn choẹt, bài tập cho về nhà thì lèo tèo và là những bài dễ nhất trong hàng đống bài có trong sách giáo khoa.
Thành ra chị cứ vừa học vừa chơi vẫn đứng top 7.
Nhưng chỉ cần hỏi sâu hơn là biết ngay chị hiểu rất lơ tơ mơ.
Vì lơ tơ mơ, nên người ta khó có thể thích.
Chị không thích toán, có lẽ vì thế.

Môi trường bên Anh có vẻ khác.
Chị chơi trong một nhóm các bạn có tính tiến thủ, các bạn muốn vào các trường đại học tốt.
Và chả có cách nào khác là phải học vững một số môn học ngay từ cấp 3, toán là một trong các môn đó.
Hồi đầu chị đã phục các bạn biết mấy, chị thấy các bạn giỏi kinh.
Bố mẹ thì biết khả năng suy nghĩ logic của chị khá, tuy vậy vì ít động não và ít luyện, chị không thể tìm lời giải nhanh như các bạn.
Với thời gian, có lẽ chị đã phát hiện ra, rằng chị có thể động não. Và khi động não thì não chị cũng không tồi.

Nên chị thích toán.

Và chị thích những người bạn, những người chị cho là cùng mối quan tâm và cùng tầm tư duy với chị.


Heheh, đó là một cảm giác rất là dễ chịu, được tiếp xúc hàng ngày với những người có cùng mối quan tâm và cùng tầm tư duy với mình.

Trứng cá

Mặt anh giờ lấm tấm trứng cá. Thỉnh thoảng thấy anh bôi bôi quệt quệt, thấy buồn cười.

Một trong những đề tài hay được đưa ra bàn ở nhà là hai chị em thấy mẹ rất nhẹ dạ cả tin trong chuyện thuốc thang chữa bệnh.
Người ta nói gì trong mạng mẹ cũng tin, cũng hò cả nhà thử.

Heheh,
Cũng đúng một phần.
Mẹ bảo vì mẹ không muốn giao phó toàn bộ cơ thể sức khỏe của mình cho hệ thống y tế, nên buộc phải tìm cách tự chữa.
Và chả còn cách nào ngoài cách thử. Có đọc 10 quyển sách mà không thử cũng chẳng đem lại gì.
Muốn thử thì phải đọc, phải so sánh, phải kiểm chứng với những gì mình đã biết.
Phải có một niềm tin nhất định vào những câu chuyện người ta kể.

Và còn một điều nữa, với mẹ là quan trọng – khi ý thức đứng ra chịu trách nhiệm cho một cái gì đó, cho sức khỏe của bản thân chẳng hạn, mình sẽ để tâm nhận biết về cơ thể mình kỹ lưỡng, và từ đó có niềm vui trong việc giữ gìn cải thiện nó, dù có gì xảy ra mình cũng chấp nhận và tìm cách giúp nó.
Khi mình giao phó nó cho người khác, rất có thể mình sẽ thất vọng vì chờ đợi quá nhiều, và cuối cùng mình dễ trách móc người khác. Một cảm xúc không hay, đúng không?

Mẹ không nghĩ người khôn lại phó thác cơ thể và sức khỏe của mình cho người khác.
Bác sỹ chỉ nghe mình kể có 3 phút, họ chẳng biết mình ăn gì, uống gì,  ngồi tư thế nào cả ngày, chúi mũi chơi trò chơi gì trong cuối tuần,… hôm qua đau ở đâu, tuần trước đau chỗ nào.
Họ không biết về cơ thể của mình. Nên có thể tìm sự trợ giúp từ họ, vì họ có máy móc đo đạc được lắm thứ.
Nhưng người đứng ra chịu trách nhiệm, phải là mình.

Và cái thử hiện tại của mẹ liên quan đến dầu dừa.
Dầu dừa và Natron, bôi hàng ngày lên vùng da bị mụn, sẽ đỡ trứng cá nhiều. Lý thuyết là vậy, còn có đúng hay không, phải lấy anh ra làm chuột thí nghiệm.
Anh bôi hôm đực hôm cái, quệt như mèo quệt râu.
Bôi như anh có đến mồng thất trứng cá nó mới bớt.
Nên đành phải bôi giúp anh. Hứa rằng thí nghiệm sẽ chỉ kéo dài trong 1 tuần.

Chả hiểu anh có cảm giác gì khi một bà thấp bé (ít ra là thấp hơn anh) đầu tóc hoa râm bôi mỡ lên mặt anh.
Chứ mẹ anh thì thấy buồn cười lắm.
Anh to xác lắm rồi, chân tay nghềnh ngoàng lắm rồi.
Anh ủn cái mặt của anh về phía mẹ, bặm môi xuống chờ được bôi, mắt vẫn không rời tablet.

Nhưng phải công nhận rằng bôi bôi quệt quệt cái thứ nước trăng trắng nhơn nhớt vào mặt anh, làm mẹ thấy rất khoái chí.
Heheh,

Vai diễn

Sáng nay đi xe nghe đài kể chuyện tân Tổng thống Pháp Macron bắt tay tân tổng thống Mỹ Trump chặt đến nỗi tay trắng bệch ra, lộ rõ xương xẩu, tôi thấy buồn cười quá.
Thường thì Trump là người bắt tay rất chặt, nhưng lần này Trump có lẽ là người muốn thu tay lại trước vì đau.
Nghe chừng Macron làm cái chuyện đó một cách cố ý.

Mọi thứ dần dần cứ như một vở kịch, trên đó mỗi người diễn vai của mình.
Hoặc diễn rất nghiêm túc, hoặc nhẹ nhõm pha chút hài hước.
Do một lý do gì đó mà tôi thấy phần hài hước cứ lộ ra đâu đó, và thấy không dở một chút nào.
Hy vọng những người diễn viên ý thức được thực tế hiện tại, để diễn vai diễn của mình một cách tưng tửng không cay cú.

Nhẹ nhõm, chừng mực, uyển chuyển, có lẽ là điều cần thiết.
Nghiêm túc quá, bám víu quá, nhất định phải đạt cái này cái kia cho bằng được, sẽ chỉ dẫn đến conflict mà thôi.

Thật sự là một cái thú theo dõi các thủ tướng quốc gia diễn vai của mình.
Tôi chỉ có vấn đề khi từ con người họ toát ra sự sự hãi, bợ đỡ, thù hận,… những cảm giác khiến người ta không suy nghĩ được sáng suốt.
Còn lại, mọi thứ đều tốt. Dần dần người ta sẽ biết nên dừng lại ở đâu, nên hợp tác thế nào. Họ đều có những cái đầu lớn.

Ở nhà giờ cũng hay phải diễn vai với anh Tí.
Anh ấy đang tuổi muốn khẳng định mình, và luôn thử đấu trí với bố mẹ từ những cái nhỏ nhất.
Mẹ đôi lúc chán chả muốn đôi co lập luận với ông, cái lập luận lắm lúc cùn còn hơn dao làm vườn cứa đi cứa lại cứa mãi không đứt.
Nên quát. Lấy hết nội lực ra quát.
Mỗi lần mẹ quát là anh nhún. Anh chả sợ, nhưng anh biết làm quá sẽ có vấn đề không có lợi.

Và thế là hai mẹ con diễn vai, một tuần chắc ít nhất phải 1, 2 lần, người này siết thì người kia nhún, người này thả thì người kia lấn.
Hai mẹ con quát/nhún xong là xong chuyện, ngay lập tức sau đó có thể ôm hôn hòa bình.
Để rồi mỗi người lại biết thêm về bên ta bên người, cho đến lần quát/nhún sau.

Cái lần sau mà người quát rất có thể là anh chứ không phải mẹ.
Nhưng thà là anh quát, chứ bố mà quát thì mẹ cũng sợ cuống lên đấy.