Evita

Bà đã từng là đệ nhất phu nhân của Argentina.

Hôm nay đọc một link mới biết Bà đã từng là gái lầu xanh năm 15 tuổi, 27 tuổi trở thành đệ nhất phu nhân, mất năm 33 tuổi vì bị ung thư cổ tử cung.

Một cuộc sống ngắn ngủi, nhưng nhiều sự kiện.

Tôi bỗng nghĩ đến tử vi. Có những cách trong tử vi cho phép người ta, hoặc chọn giàu sang danh vọng nhưng sống cuộc sống ngắn ngủi, hoặc sống một cuộc sống bình thường nhưng sẽ dài hơn.

Evita khi còn bé đã bị người đời khinh miệt vì cô là con rơi và mẹ cô rất nghèo khó. Cô gái nhỏ đó đã quyết liệt muốn đời mình phải khác đi, để không còn ai có thể khinh thường cô được nữa. Cái ý muốn mạnh mẽ đó có lẽ đã quyết định ngả rẽ của cuộc đời cô. Nếu nó bớt mạnh mẽ đi chút, biết đâu cô sẽ có cuộc sống bình dị hơn, nhưng sẽ thọ hơn.

Tôi luôn tin những mong muốn bền bỉ của mỗi người, nhất là khi họ còn bé, tác động rất lớn đến đường đời của người đó. Có điều khi lớn lên họ có thể quên, và đôi người khi đã có được điều họ muốn, chẳng hạn nhiều tiền nhiều của, họ lại ca thán sao họ không có được cái khác, hạnh phúc chẳng hạn.

Nên, có lẽ vẫn cứ phải thật cẩn thận với mong muốn của mình. 

Cuối tháng năm

Cuối tháng 5. Trời nóng như mùa hè, 30 độ ngoài nắng. Đi xe một lúc chỉ muốn nhảy xuống nước. Ngồi dưới bóng cây thì vẫn rất dễ chịu, mát. Trước khi đi dọc sông bắt gặp một cánh đồng hoa dại.

Các bãi tắm dọc sông Isar đông đầy người, nhất là ở những chỗ có bãi đỗ ô tô. Quán bia cả nhà hay la cà hôm nay cũng chật ních người. Bãi ô tô không còn một chỗ trống. Có cảm giác nhà nhà đi tắm, người người đi uống bia.

Tìm được chỗ vắng người. Thả chân xuống nước mát rượi. Ảnh chụp xa xa không thấy tóc bạc. Tôi đang nhăm nhe kiếm một cái ảnh chụp gần, rõ đám tóc bạc mà trông vẫn đẹp. Tới giờ chưa ưng ý cái nào. Có vẻ sẽ không kiếm được cái nào, heheh.

Giờ mái tóc tôi thật sự là tóc hoa râm. Câu hỏi „nhuộm/không nhuộm?“ cứ thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu. Cả hai phương án đều có mặt hay mặt dở. Chắc rồi lúc nào đó tôi cũng sẽ nhuộm, khi cảm thấy mình trông quá già nua tội nghiệp giữa các bạn đồng lứa.

Hôm nay anh Tí vừa vuốt tóc mẹ, bảo mẹ không được cắt, vì nó quá „giá trị – wertvoll“. Được thôi, trong khi mẹ chưa có nhu cầu có một kiểu tóc gì đặc biệt.

Đi một vòng thấy về quê Garching vẫn vừa đẹp vừa thanh bình vắng vẻ. Con đường này mùa nào cũng đẹp. Mùa đông cây phủ trắng tuyết, mùa hè lá xanh che mát rượi.

Beruf – nghề nghiệp

Chị đang quan tâm đến nghề nghiệp. Hôm qua chị nói chuyện lâu lâu với bố. Mỗi khi cần thông tin có tính cụ thể cho một vấn đề gì đó, các bạn hay hỏi bố. Bố sẽ cung cấp cho chúng thông tin cần thiết để chúng có thể ra lựa chọn, quyết định.

Nếu chúng hỏi mẹ, chúng có nguy cơ phải nghe một bài thuyết trình dài.

Rằng thì là nghề nào thì cũng giống nghề nào.
Không ai biết chắc nghề nào sẽ hợp với bạn hơn.
Rằng thì là đừng chờ đợi nhiều khi chọn nghề.
Mọi thông tin nghe được hay đọc được, chỉ phản ánh một phần rất nhỏ của công việc về sau.
Rằng thì là công việc có thích hay không phụ thuộc nhiều vào chỗ làm, đồng nghiệp,…
Rằng thì là nghề nào thì nghề, việc gì thì việc, cứ tận tâm làm, sẽ có một viên đá hiện trên đường, dẫn ta đi tiếp trên con đường ta cần đi.

Viên đá đó chỉ hiện ra khi nó cần hiện ra, nó không hiện trước lúc nó cần hiện. Dù chị có chọn lựa nghề ngỗng cẩn thận đến mấy, nó cũng sẽ là như vậy.
Tâm thế và những cố gắng của mỗi người trong từng ngày quyết định viên đá đó hiện ra lúc nào, ở đâu, to hay nhỏ, dẫn lên trên hay xuống dưới.
Lên trên cũng tốt, mà xuống dưới cũng không tồi. Đôi khi cái gọi là sự thất bại lại là cơ hội cho ta biết thêm về mình.

Sau 5 phút „rằng thì là“ của mẹ, các bạn chắc chắn là sẽ bấn hết cả đầu. Tủm sẽ lịch sự nghe hết, nhưng mắt đã lơ lơ chỗ khác. Tí thì thẳng thừng hơn với cái giọng vịt đực của cậu „ja ja ja biết rồi, mẹ nói thế đủ rồi“. Rồi hai đứa sẽ lại loay hoay quay ra hỏi bố.

Heheh, 

 

Chị Em

Video này mẹ xem dễ có gần ba chục lần. Mấy hôm nay xem lại cứ mường tượng đến Tủm và Tí.

Cậu em sinh sau trong một gia đình tính sẽ rất tự nhiên. Cậu ta cười khanh khách khi vui, khóc rưng rức khi buồn. Cậu ta sẽ hát như rút ruột cậu ra. Cậu quen như thế từ bé. Cậu nghĩ thế là bình thường.

Cô chị đằm thắm hơn, giữ ý hơn. Cô ấy có một tình thương tràn đầy nhưng thể hiện rất nhẹ nhàng. Bài hát của cô ấy cũng nhẹ nhàng, được cậu em đưa thêm vào cái đắm say, cái tự nhiên tuôn chảy từ tâm hồn cậu ấy.

Nghe mà cứ nghĩ đến hồi hai bạn còn bé. Tí từ hồi mới đẻ đã có cái đầu to và nặng. Cậu vất vả giữ nó trên cái cổ mỗi khi được bế. Chị Tủm chạy xung quanh đùa, cậu em cố ngoảng đầu nhìn theo chị, đầu liêng liêng như sắp gập đổ xuống, cô chị cười khanh khách.

Cô bé thích nghịch thằng em. Nó vuốt má, vuốt tóc, ôm em lôi lếch thếch sang chỗ này, chỗ kia. Thằng em mặt mũi cau có có vẻ không hiểu cái đứa trẻ con này muốn gì. Nhưng nó thấy cái con chị này rất ngộ. Trong nhà mà có con chị là nó dõi theo không rời phút nào, và cười hôi mỗi khi chị nó cười.

Mỗi khi có chị chơi cùng, thằng em thường có ba trạng thái, hoặc cau có cố gắng hiểu chị đang làm điều gì, hoặc tập trung cố gắng bắt chước chị, hoặc cười khanh khách khi khoái chí. Chị thì tung tẩy hơn. Chị có thể chạy, có thể hát, có thể quay tròn người múa, thằng em có mà mơ cũng không được.

Thằng em ăn tốt ngủ tốt, người cứ bị ra. Cậu ta có vẻ ù lì không thích hoạt động. Từ khi có cái ghế cậu hùng hục chạy suốt ngày. Dãi dớt chảy lung tung. Từ bé cậu đã có cái kiểu hùng hục lao như tên bắn. Chả biết nó có làm chị nó đau lần nào không. Răng mọc làm lợi ngứa, thỉnh thoảng cậu phun phì phì, lại làm con chị khoái chí cười khanh khách. Cậu hay có kiểu vừa đập mông bình bịch xuống ghế, vừa chạy theo mẹ, mỗi lúc cậu đói đòi ăn. Không nhớ cô chị có đòi ăn lần nào không, cứ nhìn ảnh thằng em lại nhớ những lần thằng em đòi ăn. Nhìn thằng em ăn là một cái thú. Ăn thun thút rất ngon miệng, một bữa ăn kéo dài chắc không quá 5 phút. Thằng em dễ ăn, một món ăn trong 3 ngày không có vấn đề chi.

Thằng em háu đói lắm. Đôi lúc nó bị mẹ bỏ đói. Bụng sôi ầm ầm mà mẹ vẫn cứ hý hoáy quay mới chả chụp. Tay thằng em chưa khéo, sờ soạng nhặt mãi không được hạt bỏng vào mồm. Mà đã tập trung căng thẳng lắm rồi đấy. Chị thì kiên nhẫn nhặt từng viên để đến tận tay mà vẫn không thể nhặt đưa lên mồm. Đến lúc sốt ruột, ông ngoác mồm ra khóc. Nhìn thằng em khóc thấy đã lắm. Không dấm dứt nhẹ nhàng. Đã khóc là phải dứt khoát, phải to, ngửa cổ lên trời nhắm tịt mắt ngoác mồm tướng ra mà khóc. Con chị cười khanh khách, làm thằng em cứ khóc được hai phút, lại phải cười. Cười thì không ngửa hẳn cổ, mắt không nhắm tịt. Cũng phải nhìn kỹ mới nhận ra đang cười hay đang khóc.

Lúc chưa biết đi thì nhìn dõi theo chị, đến lúc biết đi thì bám theo chị. Mãi đến 14 tháng thằng em mới bắt đầu tập đi. Con chị cứ hay chạy ra xa rồi gọi Tí ơi, thằng em lại chập chững đi ra chị, mặt mũi tưng bừng. Thỉnh thoảng đến gần chị rồi, ông sốt ruột đi cho nhanh, thế là ngã đổ kềnh ra. Con chị cười ngặt cười nghẽo „Oh Manno… Oh Manno Manno“. Thằng em nhìn chị gập người lên gập người xuống cười, cũng nhe hàm răng sữa mới có mấy cái răng cửa ra cười theo. Đôi lúc thằng em chịu chơi, để chị nó chơi với nó như chơi với búp bê. Những lúc đó nhà cửa yên lành, chỉ nghe thấy chị nó líu lo ríu rít như chim. Đến lúc chán, ông ấy phá phách không nghe lời chị, là nhà bắt đầu ầm ỹ có nước mắt. Thằng em những lúc đó trông mặt vẫn cau có lơ ngơ như thường ngày, nó chả hiểu vì sao chị nó bù lu bù loa khóc mách bố mẹ.  

Thằng em hay theo mẹ. Đôi lúc nó có nhu cầu được mẹ bế. Mẹ thì cứ loay hoay làm các thứ việc ở dưới bếp. Hở ra lại lên chụp mới chả quay. Ông ấy chưa biết nói, chưa biết tự đi, chỉ biết mếu máo bò theo mẹ. Mỗi hôm mẹ đi làm về, chưa thay quần áo gì, ông cứ nhoài người từ tay bà ra phía mẹ. Chưa kịp bế là cứ thế mếu, không thành tiếng, kiểu tủi thân. Hồi đó mẹ làm ở nhà, một tuần chỉ đi vào cơ quan 5 tiếng.
Chị thì điệu lắm. Giai đoạn này chị thích mặc như công chúa, đeo bờm công chúa. Các loại dây xanh xanh đỏ đỏ chị đeo suốt ngày. Đeo rồi nhảy múa nữa, thằng em nhìn có vẻ wonder lắm. Bố thì nhớ thằng em có giai đoạn thích bắt chước chị, chị đeo nơ thằng em cũng muốn có nơ, mặc váy thằng em cũng đòi mặc váy.

Chị thích chụp ảnh. Mỗi lần mẹ giơ máy ảnh lên là chị cười tươi, lấy dáng điệu đà. Mùa đông lạnh thì khoác váy ra ngoài áo dầy, không vấn đề chi. Chỉ cần được mặc váy, có nhạc để chị múa là chị thấy vui. Thằng em thì luôn không hiểu sao cứ phải chụp ảnh. Có bao nhiêu việc khác cần làm. Chưa nói được cả câu nên ông chỉ mếu máo rặn từng từ. Con chị láu táu nói nhanh nói rõ, lúc thì nói đúng ý nó, lúc thì nói sai ý nó. Thật là giận hết sức.

Tự đi được rồi ông bắt đầu thò dần cái tính nghịch của ông ra. Thấy các bạn dê lúc đầu ông đứng đực ra quan sát. Ông cứ đứng lơ ngơ một lúc, thấy các bạn chả đến nỗi nào, ông lần mò ra sờ mó. Dần dần ông chả sợ con nào, người ta thì vuốt nhẹ nhàng, ông thì đè lưng đè mông nó xuống. Chị khi nhỏ tuy thích con vật nhưng sợ không dám lại gần. Về sau thấy thằng em xông pha chỗ này chỗ kia, như vào chỗ không dê, chị cũng bắt chước chạy theo rón rén vuốt.  

 

Năng lượng nào

Anh Tí hôm nay có bài kiểm tra tiếng Anh. Học thì kiên quyết không học, nhưng hình như anh cũng hơi lo lo. Nên kiểm tra xong có vẻ anh bỗng thấy như trút được một gánh nặng. Chiều về anh hào phóng cho phép mình chơi hết công suất, quên trời quên đất quên luôn tablet.

Bọn trẻ con cùng xóm có anh cùng chơi thấy nhộn nhạo hẳn lên, tiếng la hét rú rít xôn xao cả xóm. Tuy vậy giọng vịt đực ồm ồm của anh có vẻ vẫn trội nhất. Đầu làng cuối xóm đều nghe thấy cả.

Vừa đứng nấu cơm, vừa nghe lũ trẻ con la hét, lại vừa nghĩ đến vụ nổ bom ở Manchester. Việc bọn khủng bố nhằm vào đối tượng thanh thiếu niên đã làm nhiều quốc gia phẫn nộ.

Buổi sáng xem viti đã thấy Thủ Tướng Trung Quốc chia buồn, buổi chiều đi làm về lại thấy có chia sẻ của bà Merkel trên đài, giọng bà chậm rãi rõ ràng„các bạn Anh, chúng tôi muốn các bạn biết chúng tôi sẽ luôn bên các bạn“. Tôi rất mến người phụ nữ này, và giọng nói của Bà.

Những người trẻ tuổi hôm qua còn hồn nhiên vui vẻ với gia đình, họ đã phấn khích biết mấy khi được nhìn, được nghe những ca sỹ thần tượng của họ, và bất chợt, cuộc sống của họ đã bị cướp đi một cách lạnh lùng.

Tôi vẫn luôn nghĩ, mình chẳng là cái gì đặc biệt để có thể chắc chắn những gì xảy ra với bạn bè, hàng xóm, đất nước bạn hôm nay, lại không xảy ra với mình, với gia đình, với đất nước mình ngày mai.

Chúng ta cùng chia sẻ một số phận. Mọi thứ bề nổi dù trông có vẻ manh mún, riêng lẻ thế nào, thì ngầm phía dưới tất cả là một khối năng lượng tràn khắp. Mỗi người góp phần mình vào cái khối năng lượng luôn chuyển động trao đổi đó.

Muốn cái khối năng lượng ấy thế nào, thì cứ sống thế vậy. Muốn sợ hãi, muốn thù hằn, muốn manh mún, thì cứ phát ra năng lượng tương tự mà nuôi nấng nó lên. 

Muốn năng lượng bình yên, thì phải để tâm ý thức được ý nghĩ cảm xúc của mình. Sợ hãi, co cụm càng làm năng lượng bí bức không tuôn chảy được. Mở lòng ra, con đường duy nhất để có thể thay đổi, chuyển hóa.

Cách những nhà cầm quyền trao đổi hỗ trợ lẫn nhau, có gì đó làm ấm lòng và gây tin tưởng. Tôi không đặt 100% niềm tin vào họ, họ chẳng qua cũng là con người, nhưng tôi hàm ơn cách họ thay mặt dân nước họ chia sẻ với người dân nước Anh.