Đôi giày nông dân

Ta không bao giờ có thể biết trước sự việc sẽ tiến triển như thế nào.

Nên cũng không nhất thiết phải nặng đầu về bất kỳ thứ gì, nếu nó không làm bạn đau quá, mệt quá, khổ sở quá ngay tại moment đó.
Đến 50 tuổi người ta nghĩ vậy. Nếu bạn 30, 40 hay trẻ hơn nữa, không nhất thiết phải nghĩ như thế.

Đôi giầy của tôi. Hồi đó tôi mua ngay trong trung tâm Garching. Đó là một hiệu giày nhỏ nhưng fine. Có vẻ là tiệm của gia đình.
Ở đó mọi thứ có vẻ được chăm chút và lựa chọn tỉ mỉ.
Vào đó người ta thấy dễ chịu. Chỗ ngồi thử và các giá để giày được sắp đặt có lý.
Gương có ở khắp nơi khiến không gian có vẻ như rộng hơn.
Ghế ngồi để thử giày tương đối thấp, hợp cho trẻ con.
Còn có chỗ chơi cho trẻ con, và các bạn trước khi đi thường được tặng 1 quả bóng bay do bà chủ tự bơm.
Vắng người, và bà chủ luôn có mặt khi bạn cần, đưa thông tin ngắn gọn, đúng chủ đề, và luôn biết rút lui đúng lúc cho bạn lựa chọn trong yên lặng.
Vì rất có cảm tình với bà chủ và với tiệm giày nên hơi dài dòng lạc đề tí, heheh.

Tôi bảo tôi cần một đôi tiện lợi để đi tập Rehabilitation, khôi phục lại cái vai của tôi sau mổ.
Bà ấy chỉ cho tôi một số đôi, phần lớn trông rất xanh đỏ, là mode lúc đó.
Tôi hơi lưỡng lự, bảo rằng tôi thích màu dịu dịu một chút, sậm màu một chút.
Bà ấy nghĩ ngợi một phút rồi chỉ cho tôi một đôi giày bata vải, có đế màu trắng và vải màu xanh đậm.
Bà ấy bảo trông bề ngoài thì có vẻ tầm thường và lỗi mốt, nhưng “nếu bà đã đi một lần, bà sẽ không thích một đôi nào khác nữa”.

Tôi nhìn đôi giày, không thấy thiện cảm lắm với vẻ ngoài của nó. Nhưng vẫn nghe theo lời bà và thử vào chân.
Đi lại vài ba bước, thấy dễ chịu, vả lại không còn đôi nào trông đằm đằm một tí mà đi dễ chịu như thế, thế là tôi đồng ý mua.

Đến chỗ tập mới thấy nhiều ông nhiều bà còn già hơn tôi nhưng giày và quần áo thì đỏ tím hồng xanh đủ kiểu.
Sau câu cảm thán thầm “biết thế thì …” tôi cũng không nghĩ xa hơn, vì thực ra cũng đã thử vài đôi như thế mà không thật ưng cái chân.
Ưng đến được cái mức bất chấp ấn tượng về màu sắc.

Cho đến giờ, đã gần 2 năm.
Trong 2 năm đó tôi đã mua thêm vài đôi mới.
Với hy vọng rằng bề ngoài trông nó đỡ nông dân hơn để có thể diện đi làm.
Nhưng lại với một mong muốn thầm kín rằng chúng vẫn sẽ dễ chịu như đôi giày nông dân ấy.
Và chúng trông đỡ nông dân hơn thật. Đúng Mode, đúng màu tôi thích.
Nhưng lại không dễ chịu bằng…

Và giờ tôi vẫn đi làm, đi chơi chủ yếu bằng đôi giày nông dân mỗi khi thời tiết cho phép.
Với thời gian trông nó cũ kỹ hơn, tối tối bẩn bẩn.

Đến chỗ làm, thay sang đôi giày trong nhà, xếp đôi giày bẩn bẩn gọn gàng ngay ngắn.
Nghĩ đến cảm giác dễ chịu khi sẽ xỏ chân vào nó để đi về.
Và có ý định sẽ dÙng nó cho đến khi không thể dùng tiếp nữa.

Bodensee tháng 5 2016

Trong máy ảnh của bố có vài ảnh cả nhà đi xe đạp quanh Bodensee. Lần đó đi vào cuối tháng năm năm 2016, tức cách đây đúng 1 năm. Cả nhà đi tàu đến Bodensee rồi đi một vòng quanh hồ. Thực ra không hẳn một vòng, vì có một đoạn đi cắt qua hồ bằng tàu. Nếu đi cả một vòng quanh hồ chắc mất gần 1 tuần.

Lần đó cũng đi 3 ngày. Đường đi quanh hồ khá dễ đi. Phía bên Đức nhiều hàng quán, bến tàu và chỗ chơi bời, khá nhộn nhịp vui vẻ. Phía bên Thụy Sỹ thấy yên ắng hơn, toàn vườn tược và đồng cỏ. Người Thụy Sỹ lại có vẻ tự hào về sự yên ắng thiên nhiên của họ.

Ảnh chụp ngay trước khi lên tàu quay lại Munich.

Đi bằng tàu nhanh và tiện, chỉ hơi vất vả chuyện đem xe đạp lên xuống tàu. Có những hôm có nhiều người đi xe đạp có thể hết chỗ để xe. Đến trung tâm phải chuyển sang U-Bahn hoặc S-Bahn để về nhà. Đem xe đạp theo U-Bahn và S-Bahn cũng là vấn đề, nhất là những lúc đông người.

Füßen tháng 6 2017

Viết lại vài chuyện về cậu Tí trước khi bố mẹ quên. Đi xe đạp 3 ngày từ sáng thứ 5, qua Ammersee, đến Füßen, chiều thứ 7 đi tàu từ Füßen về Munich. Ngủ đêm ở Ammersee và Peiting.

Mỗi lần đi chơi thế này lại là dịp nói chuyện nhiều với cậu. Cậu bắt đầu quan tâm nhiều đến tiếng Việt. Cậu hỏi tại sao lúc thì bốn (mười bốn), lúc thì tư (hai tư), và lúc nào thì tư lúc nào thì bốn.

Cậu hỏi lúc nào thì bảo „thối“, lúc nào bảo „hôi“. Nhiều cánh đồng mới được bón phân mùi hôi nồng nặc. Cậu có vẻ không thích cái mùi này lắm, kêu thối ầm ỹ. Mẹ kể đó không phải mùi phân tươi, mà là phân đã được ủ, oải ra thành chất bón cây. Cây được bón chất này thích lắm, lên rất tốt. Đôi cái khi biết rồi người ta sẽ có ý kiến khác.

Cậu nói tiếng VN gọi mét là gì, kilomet là gì? Mẹ nói người việt thay vì km còn có từ cây số, vì cứ mỗi một km lại có một cái cây đánh số. Cậu cười hinh hích. Mẹ còn bảo trước đây để đo đường xa, người ta dùng buổi. Đi từ đâu đến đâu mất mấy buổi,… rồi giải thích luôn thế nào là buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều. Cậu hiểu tiếng Việt khá hơn nhiều, nên biết đặt câu hỏi, và khi nghe trả lời cậu cũng nhớ hơn. Khi nói chuyện cậu hỏi từ tiếng Việt thế nào, thay vì chêm tiếng Đức vào đó.

Đi qua nơi lọc nước, cậu kể nước được lọc như thế nào. Tiếng Đức của cậu giờ khá ổn, và cậu cũng biết trình bày giải thích cặn kẽ có đầu có cuối hơn. Trong team đánh bóng bàn của cậu giờ có thêm 2 anh người Ấn, thỉnh thoảng cậu nói chuyện với các anh, tiếng Anh của cậu qua đó cũng linh động hơn. Nhìn chung về ngôn ngữ, cậu đang phát triển tốt hơn trước đây. Nếu trong vòng 2, 3 năm nữa cậu trở nên người nói nhiều, thậm chí hoạt ngôn, mẹ sẽ không ngạc nhiên. Trong team bóng bàn của cậu có anh Nicklas, mọi mặt đều khá và nói năng rất đâu ra đấy, cậu lại phục anh, chắc chắn sẽ học được của anh cái gì đó.

Thấy mẹ rất thích hoa Mohn, cậu bảo loài hoa đó không trồng được, nó thích mọc ở đâu thì nó sẽ mọc. „Nhưng nếu mẹ thích mẹ cứ thử trồng đi, Tí chỉ nghe thấy vậy thôi chứ Tí chưa thử trồng bao giờ“.

Có lúc mẹ dừng lại nhìn một con chim vẫy cánh, cậu sốt ruột bảo mẹ sao cái gì cũng thấy đẹp. Nhưng con chim vẫy cánh thật sự là đẹp lạ lùng. Nó đứng yên một chỗ, chỉ đôi cánh vẫy yển chuyển không dừng. Nhìn cùng mẹ một lúc, rồi chính cậu rối rít giục mẹ quay đi, mẹ quay đi. Heheh, đôi khi phải nhìn kỹ cậu ạ, thì thấy đẹp cũng không lạ đúng không.

Nếu chỉ nói về sức, sức cậu giờ đã gần bằng bố, nhưng cậu chưa biết dùng sức một cách có lý. Ngày thứ 2 và thứ 3 phải đạp qua nhiều đoạn đường khá dốc, mẹ phải xuống đi bộ đẩy xe lên. Cậu ít khi phải xuống đẩy, vẫn đạp được lên đến đỉnh dốc, rồi để xe đó chạy xuống giúp mẹ. Cậu nhắc đi nhắc lại rằng cậu thấy rất ái ngại khi nhìn thấy mẹ vất vả đạp xe lên dốc. Cậu nghĩ rằng về nhà cậu sẽ mua một cái dây dài 3 mét, nối xe cậu với xe mẹ, để cậu kéo mẹ theo.

Một đề tài được bàn đi bàn lại, là mẹ nên sắm một cái xe E-bike mà đi. Nhìn ra khá nhiều người dùng E-bike trên đường, nhất là những người có tuổi. Những con đường núi hầu như không thấy trẻ con như những đường đi vùng đồng bằng dọc sông.

Cậu để ý quan sát nhiều, có nhận xét riêng, bắt đầu xuất hiện độ điềm đạm trong hành động. Với mẹ, cậu đã không còn là cu Tí, mà đang lột xác trở thành một chàng trai độc lập. Tuy vậy 13 tuổi thì vẫn là 13 tuổi, vẫn nhiều ý nghĩ rất ngộ nghĩnh buồn cười.

Cậu mua hai cây bút giá rẻ nhưng trông có vẻ xịn và hy vọng bán lại cho một bạn trong lớp với giá hời hơn. Bố mẹ vẫn nhắc cậu những đồng tiền làm ra bằng cách đó không hay ho gì lắm, và trước hay sau cậu cũng phải trả lại mà thôi, thậm chí còn trả nhiều hơn. Cậu cũng biết cậu có thể phải trả giá những đồng tiền đó như thế nào, chẳng hạn tai nạn, bệnh tật, … tuy vậy vẫn có những bài học phải tự học qua kinh nghiệm bản thân.

Mức ham chơi của cậu có vẻ vẫn không thay đổi, dù có mệt đến mấy cậu cũng nhanh chóng lấy lại sức và lại đòi bố phải chơi cùng. Hai bố con không biết chuyện ở đâu ra mà rủ rỉ suốt ngày.

Cậu có niềm tự hào nho nhỏ về cái sáng kiến cuộn đống giấy toalet lại để cậu có thể rút ra từng đoạn để hỉ mũi trên đường. Mùa này có vẻ cậu vẫn bị dị ứng với một số loại phấn hoa, mắt đỏ và mũi thì chảy liên tục.

Đi trên đường, thỉnh thoảng cậu quay xe lại định hỏi mẹ chuyện gì đó, vừa bảo „mẹ“, mẹ bảo „sao“, cậu lại cười toét miệng „mẹ so süß (mẹ đáng yêu quá), rồi bỏ lửng, đạp dấn lên hỏi bố. Chắc tại mẹ cậu trông thông thái quá, làm cậu phân vân không biết mẹ cậu có trả lời được câu hỏi của cậu không, heheh

Sáng tạo

Nhiều việc cần làm, mà cứ có gì đó nóng ruột không cho tôi tập trung, vậy thì ngồi viết một chút vậy.

Tôi tin mỗi người sinh ra trên đời đều có một mission nào đó, to nhỏ khác nhau, thời điểm khác nhau, nhưng là điều người đó nên làm.
Có người là vẽ, có người là viết, có người là tham gia các đoàn thể, …
Khi có một sự thúc đẩy trong nội tâm, nên tìm cách hiện thực hóa nó.
Không cần phải làm gì to tát, cái nhỏ nhặt đơn giản cũng có thể có tác dụng khơi nguồn.

Sáng nay có đọc đôi bài trên FB. Dần dần tôi muốn chủ động kết bạn với một số người, không phải bạn cũ, không phải người quen.

Họ còn rất trẻ, nhưng những dòng họ viết tỏa ra gì đó trong lành mới mẻ, khiến người ta thấy đời có gì đó tươi sáng lấp lánh đâu đây.

Sáng tạo là quyền lợi của con người. Người ta có thể thể hiện sự sáng tạo qua hát, qua đàn, qua múa, qua nhảy.
Qua viết, qua nấu ăn, qua may quần áo, qua đủ mọi thứ.

Tôi nhớ hồi còn trẻ, mỗi khi nhạc nổi lên là tôi thích đứng dậy lắc lư và múa tay.
Đẹp hay không tôi không biết, hồi đó tôi không nghĩ là đẹp.
Có điều khi lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, tôi thẩm thấu nhạc trực tiếp và trọn vẹn hơn.
Có lần có một cậu lớp dưới trêu và bắt chước, người cố tình uốn éo quá mức.
Ngay lập tức có một cậu bạn cùng năm cắt ngang, giọng khá nghiêm, rằng em đừng có bắt chước chị ấy như thế.
Nhờ có câu của cậu bạn, tôi đã không quay mặt với cái thôi thúc muốn đứng dậy múa của mình.
Cũng may mắn là hồi đó không có ai khác chỉ trích tôi về đoạn thích múa.
Ít nhất là không nói thẳng. Nếu không chắc tôi đã co vòi và ngồi im thít như cục gạch không cảm xúc, kể cả khi nhạc có hay ho đến mấy.

Vậy nên, các bạn trẻ cứ tự tin và kiên nhẫn để theo đuổi cái thôi thúc nội tâm của mình.
Và nếu có thể, tôn trọng những hoạt động, kể cả những bước dò dẫm làm thử của người khác.
Động viên được họ thì càng tốt.
Vì thực ra, số người quay mặt được với xã hội không nhiều.
Phần lớn con người đều cần sự động viên từ ai đó.

Lại nhớ hôm qua ông con hát ông ổng váng cả nhà.
Bố vừa đặt mua cái loa bluetooth để nghe nhạc to hơn, trông tròn tròn xinh xinh bằng lòng bàn tay.
Ông con đem ra sử dụng ngay, lúc chiều lau xe cho mẹ ngoài vườn ông hát còn nho nhỏ, vai thỉnh thoảng lại nhún lên nhún xuống theo điệu nhạc.
Vào đến nhà buổi tối ông vặn to loa rồi hát tướng lên, loa càng to giọng ông càng ông ổng hơn.

Tiếng hát át tiếng loa, heheh.

Âm dương

Eckhart Toll (tiếp)
Câu hỏi : Trong vài quyển sách của ông, ông có đề cập đến sự mất quân bình giữa năng lượng âm và dương. Ông có thể nói thêm một chút về vấn đề này ?

Trả lời : Đúng, năng lượng dương không nhất thiết là của người nam và năng lượng âm không nhất thiết phải là của người nữ. Nhưng năng lượng dương tiềm tàng trong sự làm (doing) và năng lượng âm tiềm tàng trong sự sống (being). Thế giới bị mất quân bình vì người ta tập trung quá nhiều vào „sự làm“ mà không để tâm đến „sự sống“. Điều đó dẫn đến stress và tiêu cực dễ nảy sinh: Khi con người chỉ chăm chăm „làm“ được, đạt được cái gì đó, họ không còn có không gian cho sự „sống“. Bạn không còn cảm thấy cái „sống“ của bạn nữa, không còn cảm thấy cái tỉnh thức đứng sau mọi hành động. Rất nhiều phụ nữ ngày nay đã bị điều chỉnh thích nghi với sự mất quân bình này và họ cũng không còn chiêm nghiệm về cái „sống“ mạnh mẽ như trước đây nữa.

Cả xã hội lẫn từng cá thể cần tìm một thế quân bình nào đó giữa khả năng „tĩnh“ và khả năng „làm“. Riêng tôi thiên về thế giới của năng lượng âm hơn là năng lượng dương. Tôi bị lôi kéo về cái „sống“ hơn là sự „làm“. Mỗi một người đều phải nhìn vào bản thân để tìm ra sự quân bình này. Trong biểu tượng quen thuộc về âm và dương, hai nửa âm dương đen trắng như hai giọt nước ôm lấy nhau. Nhưng ở giữa của nửa sáng lại có một điểm đen, và giữa nửa đen lại có điểm sáng. Như vậy giữa sự tĩnh cần có một chút động nào đó để bạn không ngủ quên. Và khi bạn hành động, bạn cần có một điểm tĩnh nào đó ở trung tâm. Nếu không bạn sẽ đánh mất mình trong hành động.

Lời chua của người dịch: Tôi có lẽ cũng là người thiên về being nên rất thông cảm cái sự mệt mỏi trống rỗng khi phải lao theo doing. Có những người họ tràn đầy năng lượng và chỉ thấy vui khi làm gì đó, trẻ con chẳng hạn. Những người đó làm được đôi việc cùng lúc : being in doing. Nhưng phần lớn con người hoặc bị thúc đít bởi xã hội, hoặc bị lôi kéo bởi dục vọng của chính bản thân, mà phải lao theo doing, cả khi họ có nhu cầu rất lớn về being. Một ví dụ nhỏ, đi chơi chẳng hạn, ta xăm xắn ngó chỗ này, ngó chỗ kia, chụp ảnh kiểu này, chụp ảnh kiểu nọ. Chưa cảm nhận được nơi ta đang đứng, đã ào ào chạy ra nơi khác. Nhiều người sẽ cảm thấy thiếu một chút relax, một chút không gian cho being, cho cảm nhận… Cái ý mỗi cá thể lại có sự quân bình riêng là một ý hay. Mỗi người phải tự biết mình mà sống cho hợp với xu hướng thiên âm hay thiên dương của bản thân.