Chạy mưa

Mỗi khi không có chị ở nhà, thì khả năng rủ được anh đi dạo tối với bố mẹ là năm mươi năm mươi.

Hôm nay anh đồng ý đi, đem theo găng nilon để chơi trò ném đĩa với một bạn chó sẽ gặp trên đường.

Đó là bạn chó của nhà hàng HongHong ở trung tâm. Trông bạn ấy giống chó tuyết, lông trắng lẫn chút lông đen, có chút gì đó lai chó sói, tai vểnh, nhanh nhẹn, mắt rất sáng. Lâu nay bố mẹ hay gặp bạn ấy khi ngồi nghỉ gần đó.

Bạn chó này ham chơi, bạn ấy có một cái đĩa và một quả bóng. Cứ thích ai là bạn ấy lại tha đĩa hay bóng đến để ngay chân người ta, rồi chạy cách ra một đoạn đứng tấn chờ. Chờ lâu quá không thấy người ta ném, bạn ấy lại lếch thếch tha đến cho người khác.

Đã thành quen, mỗi khi hai Anamit đến là bạn ấy lại tha lôi các thứ đến bỏ ngay bên cạnh. Anamit bố lại phải đứng lên ngồi xuống ném cho bạn ấy. Mình chỉ việc ngồi xem. Nhìn mặt chú chó rất tập trung rình mò từng động tác ném của người, rất tức cười.

Cái chuỗi lặp đi lặp lại – bắt bóng, chạy lại bỏ bóng, rồi lại chạy ra xa rình – cậu ấy hì hục làm không chán. Hôm qua nhân lúc cậu ấy đang không tập trung vì bận nhìn ai đó, hai Anamit chuồn, heheh. Thỉnh thoảng cậu ấy mệt thì dừng lại chút cho vuốt lông, rồi lại tiếp tục hì hục chạy trên bốn chân.

Hôm kia anh Tí thay bố làm việc ném đĩa. Sau khoảng chục lần ném, cái đĩa nhầy nhụa đầy dãi dớt của bạn chó.

Hôm nay trời xui đất khiến thế nào mà anh thủ theo cái ô, thế là giữa đường bị mưa phải quay lại. Ba người chen chúc nhau dưới một cái ô, mẹ đi trước chân đi líu ríu, con đi sau chân chàng ràng.

Lúc bắt đầu đi, ngẩng mặt nhìn thấy đám mây đen trên trời có hình đầu chú dinosauria, đang nghĩ không hiểu trong con mắt của người khác, cuộc sống của mình lặp đi lặp lại thế này có nhàm chán không nhỉ?

Mình thì không. Đời không bao giờ dừng lại, hình con Dinosauria cũng thay đổi theo từng phút. Có gì lặp lại? Mọi thứ đều chỉ xảy ra có một lần. Bươn bải theo cái gì trong tương lai vì tưởng nó đặc biệt, thật ra nó không đặc biệt hơn thời điểm hiện tại.

Trời chắc biết mình nghĩ gì, sai ngay bạn rồng phun mưa, làm cả nhà Anamit chen chúc chật chội dưới ô, giày dép dẫm loạn lên nhau.

Hết buổi đi chơi.

Khi bố hỏi anh đặt mục đích gì cho năm học tới, anh bảo sẽ cố để chỉ còn một con bốn. Năm nay anh có 2 con bốn tiếng Pháp và tiếng Đức, anh hy vọng năm tới điểm tiếng Đức của anh sẽ lên ba.

Hỏi về điểm Anh Văn, anh bảo sẽ cố gắng để lên 2 đến 3. Năm nay anh được 3.

Mỗi lần nói xong một câu anh lại quay lại mẹ toét mồm ra nhăn nhở. Anh biết rất rõ điểm số của anh rất là lẹt đẹt, có lên hay xuống thì lẹt đẹt vẫn hoàn lẹt đẹt, nên nhăn nhở là vậy.

Cho phép

Cho phép mình ngồi 15 phút để viết một cái gì đó,
Cảm giác thật là dễ chịu – cho phép mình, heheh
Vài dòng trong Kaballa mình đọc mấy hôm trước,
Vẫn  cứ luẩn quẩn trong tâm trí,

Chuyện đọc sách đối với mình giống kiểu cái cây tiếp nhận nước, ánh sáng và khoáng chất vậy,
Nó để những gì nó cần thẩm thấu vào nó,
Mình không tin và không bám vào những gì mình đọc,
Mình để tâm đến chúng,
Chọn những gì mình quan tâm,
Đọc với cái đầu mở, thậm chí không cố gắng để hiểu,
và để chúng có thời gian thẩm thấu,

Những dòng chữ viết trong một thời gian nào đó sẽ phần nào có hơi hướng của những gì mình đang đọc,
Chúng không còn là chữ trên sách,
Chúng đã biến chuyển, trờ thành năng lượng của người đọc.

Phần sách nói về người sáng tạo (Đấng sáng chế), và kẻ được tạo ra (loài người),
Người sáng tạo (Creator) là người cho đi,
Kẻ được tạo ra là kẻ nhận về,
Để kẻ được tạo ra có thể trở thành Creator,
Phải có môi trường để họ có thể cho đi, để họ học cho đi,
Qua sự cho đi, họ sẽ nhận ra đặc tính của Creator – Creator’s Awareness.

Tạo hóa được sinh ra và được điều hành bởi một trí thông minh bao trùm (Inteligence),
Trí thông minh này giữ cho các nguyên tử nối kết với nhau,
Vận hành uyển chuyển tạo nên sự sống,
Không có trí thông minh này không có vật chất, mọi thứ sẽ tan rã trong empty.
Qua con người, tạo hóa nhận biết về nó,
Giống như con người, ta chỉ có thể nhận biết về ta khi ta tiếp xúc với người khác, với ngoại cảnh,
Ta chỉ có thể nhận biết về năng lượng giận dữ, ghen tức, khi bản thân ta có, bản thân ta cảm thấy,
Và chỉ có thể nhận biết được chúng, nếu ta không bị chìm đắm trong chúng,
Mà giữ được khoảng cách với chúng để có thể quan sát cách chúng sinh ra, lớn lên, chuyển hóa.
Khi chúng được chuyển hóa, sự minh tiệp của ta lớn lên, trải nghiệm của ta giàu có hơn,
Giống như được nhìn thấy một loài hoa mới, với những sắc màu mới.

Cuộc sống muôn hình muôn vẻ,
Ego được tạo ra như một cái gương, để ta nhận biết được bản thân và thế giới,
Để nó quá lớn và lộng hành, ta thành nô lệ, nó làm ta khổ,
Nên lại loay hoay tìm cách thoát khổ – một cách thụ động,

Trong khi, cuộc sống này bản chất không khổ – nó là món quà.
Mỗi ngày còn tồn tại trên trái đất này – đều là món quà,
Mỗi thời khắc hiện tại – là món quà,
Ta sống trọn vẹn với nó, hay ta lại cúng nó cho quá khứ hay tương lai,
Cúng nó cho dòng suy nghĩ bất tận của Ego,
Là lựa chọn.

Khi nó kết thúc – ta trở lại nơi từ đó ta đã đến,
20 phút

 

Bài viết chiều qua, trước lúc đi về

(Viết chiều qua, trước lúc đi về)
Sáng nay lại dìn dìn trong ô tô mất gần một tiếng.
Tại ra khỏi nhà hơi muộn.
Chỉ cần đi sớm hơn 20 phút, tôi sẽ tiết kiệm được 10 đến 20 phút.
Bảo bạc nhược là vì vậy, tự nhủ nhiều lần cần đi ngủ sớm, để dậy sớm,
Mà vẫn không làm được một cách consequent.

Nhớ về vài dòng đọc trong Kaballa – quyển sách gối đầu giường của người Do thái.
Họ nói nhiều về sự “phản kháng nội tâm” – về sự cần thiết tập luyện một sức mạnh ý chí để phong tỏa những thói xấu của cái Ego.
Thói lười nhác, ỷ lại, đổ lỗi, ích kỷ,…
Mọi thói khiến con người chúng ta không vươn lên được.

Ego sinh ra là như vậy, nó hạn hẹp, chỉ nghĩ cho mình,
Nó sinh ra để chỉ biết nhận, không biết cho,
Vai trò của nó trong cuộc sống của mỗi chúng ta như thế nào, lại là lựa chọn của mỗi người.

Mình có vài quyển sách mỏng để đầu giường, vớ được quyển gì đọc quyển đó,
Mở đến trang nào đọc trang đó đó, nhiều khi chỉ 1, 2 trang, thậm chí vài dòng,
Không nhiều, nhưng vẫn là một cú hích gì đó,
Như việc tưới tắm hàng ngày cho một cái cây,
Với thời gian nó ngấm lúc nào không biết,
Thành một quan điểm sống, kiểu nghĩ,
Tạo một không gian gì đó lặng, bình an trong tinh thần.
Sự bình an này hiện diện phần lớn thời gian trong ngày,
Bất kể ngày có lao xao bận bịu,
Và nếu có đôi chút bực mình,
Thì cũng chỉ điểm xuyến như những đám mây trôi trên nền trời xanh.

Vốn bắt rễ rất sâu trong đạo Phật,
Rồi từ đó đọc sách của các Thầy bên Tây tạng,
Rồi đọc sách của những người bên phương tây,
Gần đây lại đọc Kaballa của người Do Thái (một quyển sách mỏng),

Mình lờ mờ nhận ra sự giống nhau và sự khác nhau giữa các trường phái đó.
Với tầm hiểu biết của mình, mình thấy tất cả về bản chất đều giống nhau,
Tức phần tinh túy khó diễn tả thành lời, rất giống nhau,
Nhưng về cách hành động, có nơi thụ động hơn, nơi chủ động hơn.
Ở Việt Nam, đạo Phật được tuyên truyền dễ làm con người sống thụ động, trừ những người ngộ tính cao.
Một lúc nào đó mình sẽ viết rõ ràng hơn.

Ngày đi làm đầu tiên

Ngày đi làm đầu tiên sau đợt nghỉ dài.
Tối hôm qua có vài lúc cảm thấy ngán ngẩm, và thấy cái cuộc sống cứ ngày ngày đi làm có gì đó chán ngán.
Biết cảm giác đó chỉ là nhất thời, và qua nhanh, nên kệ cho nó luẩn quẩn,
Biết chắc là nếu mình chỉ ngồi nhà không đi làm, cảm giác nói chung còn tệ hơn.

Sáng nay lái xe đi làm, đường vắng,
Nghe vài câu đùa bỡn trên radio, thấy buồn cười,
Các chính trị gia hay bị đem ra trêu,
Đề tài của họ hôm nay là tranh nhau khoe các ảnh đã chụp trong kỳ nghỉ,
Người khoe sport,
Người khoe body,…
Chỉ thấy người nói, có vẻ chả ai nghe.
Giọng nhại Merkel làm mình buồn cười nhất,
Rất hợp với cái kiểu ngơ ngác lần chần trả lời vòng quanh của bà ấy,
Rồi những câu comment vuốt đuôi đầy quan trọng,

Lạ lùng là cái kiểu hài này, không làm người ta cảm thấy ghét họ,
Mà lại thấy họ thân thuộc hơn, con người hơn, quần chúng hơn,

Trong cái thời đại vội vã này, có lẽ tiếng cười vô tư là cái người ta cần nhất,
Làm họ quay trở lại core của họ nhanh nhất,

Đọc vài email, nhanh chóng quay trở lại modus làm việc,
Con người có nhu cầu lớn cảm thấy sự tồn tại của mình là cần thiết,
Cần thiết cho gia đình,
Cho công việc,
Cho mọi người,
Cho xã hội,

Mình nhận ra có một mâu thuẫn rất nổi trội,
Khi có nhiều thời gian, mình lại ít có hứng viết,
Khi thời khóa biểu kín mít những cuộc gặp, công việc,
Lại rất thích ngồi viết.

Thế là lại tìm một kẽ hở thời gian, tranh tranh thủ thủ ngồi xuống,
viết vài câu,
Tuy cụt ngủn, sai chính tả, sai ngữ pháp,
Nhưng những điều viết ra nghe chừng vẫn bao hàm cái gì đó,
Hơn là những gì được viết nắn nót khi có nhiều thời gian.

Nên, có nhiều việc ưa thích,
người ta cứ bảo thôi để đến lúc có nhiều thời gian thì làm,
Nhưng đến khi có nhiều thời gian, chưa chắc người ta đã còn hứng.

Mình thấy trong modus chủ động, con người có nhiều hứng khởi hơn.
Cuối tuần chẳng hạn, nếu chỉ lơ vơ ngồi vạ vật, cả ngày mình sẽ vạ vật trong modus thụ động,
Đứng lên làm việc gì đó, thu dọn, làm vườn, giặt giũ, nấu nướng,
Những việc chỉ mất 1,2 tiếng là có thể đứng dậy phủi tay – Done,
Cái hứng xuất hiện liền, cho những việc mình ưa thích.

Tenerife : Maska – thành phố nhỏ trong thung lũng núi

Từ vùng núi Teide ở giữa đảo đi tiếp về phía tây sẽ đi qua ngôi làng Maske. Ngôi làng có lẽ đặc biệt vì nó nằm gọn gàng giữa vùng núi, phong cảnh xung quanh rất đẹp. Đường đi xuống núi ngoằn ngoèo, nhiều chỗ hẹp và dốc, nên xe đi phải rất cẩn thận, nhất là những xe to, và ở những chỗ tránh nhau. Hôm bọn tôi đi là hôm trời đẹp, đi vào những hôm mưa, chắc khá nguy hiểm.

Ngồi trong xe bus chụp ra. Nếu đi bên ngoài trên núi, có gió mát rượi, cảm giác sẽ khác.

Bụi cây ngay bến xe. Màu hoa tươi tắn.  

Nhiều ngôi nhà nhỏ đứng đan xen, thanh bình. Không thấy có dân bản địa trừ vài người ngồi bán hàng, chỉ thấy dân du lịch heheh.

Cây đa rất to ở giữa bãi rộng. Từ bãi đỗ xe rất nắng phải đi một bậc thang dốc, xuống phía dưới gặp ngay bóng mát của cây, gặp gió thổi từ núi tứ phía, tạo cảm giác mát mẻ thoải mái rất dễ chịu.

Vài quầy trưng đồ bán, không có ai chào mời. Người dân đảo không chào mời, họ có vẻ dung dị và ý tứ, cần thì họ phục vụ, không thì họ yên lặng đứng sang bên.

Ai cũng phải ngồi đây làm pô ảnh.

Làng nằm trải dài theo sống núi. Có bậc thang bằng đá đi xuống. 

Gần đoạn cuối của con đường. Cây này có vẻ giống cây dừa, nhưng nó là cây cọ.

Chỉ được nửa tiếng nên xuống rồi phải quay trở lại ngay. Dọc bậc thang có khá nhiều hoa giấy. Cây cối có vẻ tốt tươi. Đi chơi với đoàn không được túc tắc thảnh thơi như khi tự đi. Ngồi một chỗ lâu lâu sẽ cảm nhận nơi đó sâu sắc hơn.