Tenerife: Bãi biển Los Cristianos

Hệ thống highway đi quanh đảo dọc theo bờ biển. Nhiều đoạn cắt ngang dòng nham thạch đổ ra biển. Đường xá được quy hoạch rất quy củ, phía sát biển những khu nhà nghỉ chắc vẫn được mở tiếp.

Đây là khu du lịch chính của đảo. Nếu thích đi tắm biển nên đi khu này, gần sân bay, dịch vụ nhiều. đi trèo núi hướng Masca cũng được, mà đi biển thăm cá heo cũng được. Ở các vùng khác bạn sẽ mất khoảng 1 tiếng đến 1,5 tiếng đi đến khu này.

Sắp xếp mãi mới chụp được tấm hình không đến nỗi xập xệ lắm.

Thổ dân chính gốc

Quyển sách mỏng của Eckhart Tolle – Stille spricht. Mỗi khi đọc sách của ông ấy mình rất thích dịch, và nhanh chóng nhân ra mình không thể dịch sát nghĩa. Ngôn ngữ trong sách trong sáng rõ ràng, khiến người ta không thể hiểu lầm.

Bờ biển rộng, cát vàng, nước trong veo, sóng đánh êm đềm, có chỗ nước rất nông cho trẻ con. Khu vực này dành cho thổ dân, không có ghế có ô, ai mạnh đâu trải khăn nằm đó.

Một bãi biển sát đó, chỗ này có nhiều ô giống bên ý.

Tenerife – 12.08

Chủ nhật – 12.08

Hôm nay không có kế hoạch leo trèo thăm thú gì, được thong dong chơi quanh nhà.

Buổi sáng đi ăn, thấy một cậu bé kêu ầm ĩ trong nhà ăn, kêu từ lúc mới bước vào cho đến khi bước ra. Bố của cậu là người da đen, nên người ta rất dễ nghĩ vì bố mẹ không biết nuôi dậy con.

Mình thì nghĩ 50/50, tức 50% không biết dậy con, và 50% do đứa trẻ có vấn đề gì đó về sức khỏe hay tinh thần. Tự kỷ là một bệnh không hiếm, đứa trẻ hầu như khó mà ngồi yên được.

Cái chữ „không biết dậy con“ của mình không có ý phê phán, chỉ là một fact. Mình tự coi mình cũng thuộc dạng „không biết dậy con“.

Không phê phán vì thực sự khi con còn bé mình rất muốn nuôi dậy tốt nhất, nhưng với thời gian, mình nhận thấy nhiều điểm mình không biết khi con còn nhỏ. Thế hệ mình được lớn lên trong môi trường bố mẹ và người lớn ít biết, ít để tâm đến, hoặc không có điều kiện để tâm đến tâm lý cảm xúc con người. Chỉ là một fact.

Khi con đã đủ lớn, đầu óc không còn quay cuồng quanh bú mớm nghủ nghỉ, mình để ý chút ra xung quanh, mới thấy có rất nhiều thứ mình không biết.

Chuyện ăn uống chăm sóc là một chuyện quan trọng sống còn, ai cũng có thể làm được theo sức của họ, còn một chuyện nữa mình nghĩ ảnh hưởng rất lớn đến thái độ hành vi của đứa trẻ, đó là cách bố mẹ cư xử với đứa trẻ.

Cách bế, cách thay tã, cách cho ăn, cách nói chuyện,…

Vài ví dụ nho nhỏ về cách cư xử khác:

Trước khi chạm tay vào da của đứa trẻ, người ta tìm chỗ ấm, tìm cách làm bàn tay của họ ấm lên.

Khi làm một cái gì đó cho đứa trẻ, cho nó bú, thay tã cho nó, thay tư thế bế,.. họ thường làm nhẹ nhàng nâng niu để đứa trẻ không bị sốc, ngơ ngác hoang mang. Nhiều người mẹ thường hay thủ thỉ nói trước cho con vài ba câu trước khi làm, làm trong khi vẫn giữ eye contact với đứa trẻ.

Khi bạn đi khám bạn hay được bác sỹ cư xử kiểu này „bà đừng giật mình, tôi sẽ để tay tôi vào phía vai bên này,…“ hoặc „bà đừng giật mình, bông có nước sẽ hơi lạnh“…

Những đứa trẻ từ bé đã được trân trọng như vậy, chúng sẽ tự động trân trọng người khác, không cần „dậy“.

Mình cứ hay nghĩ, bố mẹ mình loay hoay tìm đủ đồ ăn đồ mặc nuôi dậy mình thành người, không bệnh tật gì nhiều, đã là thành công rất lớn của họ.

Đến thế hệ mình, nếu mình chủ động học hỏi để đi tiếp thêm được một bước thì tốt quá, đưa ra đời những đứa trẻ trọn vẹn lành lặn về tâm lý, không hoảng hốt, không sợ hãi, trân trọng bản thân và người khác, đường hoàng sánh vai ngang hàng cùng tất cả, không look down bất kỳ ai, cũng không look up bất kỳ ai.

Điều này mình chưa làm được, nhưng về sau thì cũng nhận ra điều đó, và nguyên nhân vì sao. Biết rất rõ điều gì mình có thể làm tốt hơn.

Heheh, nếu trời thấy là mình nên sống cho đến lúc mình có cháu, mình nghĩ mình sẽ là một người bà tương đối ok.

Chị gọi điện

Sáng nay chị gọi điện, giọng bình thường.
Vậy là chị đã làm bước đầu tiên cho chuyện làm hòa,
Không official, kiểu nói với giọng như không có gì xảy ra,
nhưng là người làm bước đầu tiên, cũng đã là rất tốt.
Thực ra vẫn nên có vài câu nói về chuyện đã qua,
Đã hết giận dữ, còn bực mình chỗ nào, hiểu lầm chỗ nào,….

Tối qua ra ngồi balcon với ông con trai,
Ông ấy sẽ ngủ ngoài trời,
Trăng méo, đỏ ối,
Trông có gì đó tội nghiệp, dang dở,
Tuy vậy nếu nhìn kỹ, tưởng tượng như một hòn than khổng lồ treo lơ lửng trên trời,
Thấy hay hay,
Không khí rất trong lành, mát rượi, dễ chịu,
Sao không nhiều, rải rác, nhưng sáng,
Bóng khí cầu bay khắp nơi,
Và máy bay nữa, vài máy bay bay cao tít tắp,
Một hai cái bay thấp hơn.

Hỏi Tí vì sao hôm qua chị không xuống nói chuyện với mẹ,
Vì mẹ có yêu cầu Tí vào phòng chị nói rằng mẹ muốn nói chuyện với chị.
Tí bảo chị nói chị đang giận dữ.
Heheh, mẹ có thể tưởng tượng ra cách chị nói “chị giận dữ”,
Rồi Tí sẽ hỏi han đưa đẩy vài câu với cái giọng đều đều của cậu,
Nói qua nói lại, cái giận của chị sẽ tiêu tan.
Dù chị ít đánh giá thằng em,
Nhưng thằng em quả thật có một khả năng an ủi lớn với cái kiểu nói thủng thẳng của cậu,
Thứ an ủi đi trực tiếp từ tâm hồn đến tâm hồn.

Lúc bố mẹ đi dạo về, chị có vẻ không còn giận nữa,
Tuy vậy khi mẹ hỏi chị có muốn nói chuyện với mẹ không,
Chị vẫn bảo không,
Heheh, để bỏ xuống hẳn sự giận dữ của mình,
Kể cả khi không còn giận nữa,
Cũng không dễ,
Thực ra người ta vẫn có thể nói “Tủm không đồng ý này kia với mẹ, nhưng Tủm không giận nữa. Và Tủm hiện không có thời gian để nói chuyện”.
Tóm lại, cách nói vẫn có một tác dụng lớn nào đó.

Của đáng tội, đôi khi mẹ hay kéo dài câu chuyện, chuyện nọ xọ chuyện kia,
có thể chị sợ sự lằng nhằng đó trong lúc đang vội, nên không muốn ngồi nói chuyện với mẹ.

Tí hỏi mẹ có nhớ chị không,
Mẹ bảo mẹ không nhớ,
Tí bảo “sao mẹ cứ hỏi Tí có nhớ chị không, Tí cũng chẳng nhớ”.
“Nhưng chị ở nhà Tí vui hơn đúng không?”
“Dù có ở nhà Tủm cũng đi đâu ấy, có ở nhà đâu,”
“Thế nếu chị ở nhà?”
“Thì Tí vui”

Buồn

Cảm thấy buồn.
Liên quan đến chị Tủm, và với công việc.

Chị Tủm phát triển bình thường.
Đến tuổi này các bạn sẽ càng ngày càng nhiều interest, càng ngày càng tách xa gia đình.
Chắc bố mẹ nào cũng có những cảm xúc như bọn tôi, những lúc chị lấn lướt khi tranh cãi.
Tôi có thể chọn cách nhịn, hoặc phản ứng lại.
Tôi không nhịn, ít ra là thời điểm này.
Có thể về sau tôi sẽ nhịn, nếu căng quá,
Còn giờ đây tôi muốn chị ấy hiểu, với cách hành động như chị ấy, bố mẹ cảm thấy như thế nào.
Khởi điểm cho chuyện cãi nhau hôm qua không nặng nề.
Chị đang khó ở, và nói những câu khó vào tai.
Sau đó mẹ cho chị 3 cơ hội để nói chuyện, nhưng chị khăng khăng không nhận.

Nói khách quan ra, cái cách mẹ “cho” chị 3 cơ hội nó cũng không lịch sự lắm, vì bản thân mẹ cũng đang chán chường.
Nên chị có không nhận cũng là chuyện có thể hiểu được.
Và giờ mẹ với chị phải sống với cái cục bức xúc đó một thời gian thôi.

Trừ khi mẹ lại làm hòa, lại xin lỗi trước.
Mẹ chẳng ngại xin lỗi, nhận mình sai,
Có điều cùng với câu xin lỗi, mẹ sẽ có đôi chút thất vọng.
Đó là điều mẹ đã học, đã có thể làm bất cứ lúc nào, kể cả khi trong thâm tâm mẹ nghĩ người kia sai rành rành.
Còn chị vẫn cần phải học.

Mẹ cho chị cơ hội làm hòa trước,
Một cơ hội mẹ rất muốn chị tận dụng.
Để là người làm hòa hay nói câu xin lỗi trước cần ít nhất hai  điều kiện:
1.Biết cái gì cần thiết hơn, being right hay một mối quan hệ hài hòa, và cùng với nó là cái tâm bình yên.
2.Biết bỏ cái tôi xuống. Để bỏ nó xuống được, cần biết là cái tôi đó nó như thế nào. Nó nhỏ, mà nó cũng có thể to như cái đình, do cách mình nhìn.

Mọi thứ đều do ta lựa chọn cả. Cách nhau chỉ một sợi tóc.

Mẹ cứ hay nhìn những bức ảnh hạnh phúc trên FB, mà trong bụng cứ tự nhủ,
Đó là thứ hạnh phúc mong manh, có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Nó chỉ bền vững, khi từng người đủ vững để có thể dừng những cuộc tranh luận xúc phạm nhau.
Và khi không dừng được thì sau đó phải đủ can đảm và tỉnh táo để làm bước đầu tiên làm hòa với nhau.
Khi chưa có được bản lĩnh đó, ta vẫn cứ trôi nổi trên đường đời,
Bất hạnh hay khổ đau cũng chẳng dở, nó giúp người ta lớn lên theo một cách nào đó.

Với công việc, thực ra là điều mình lường trước.
Người Đức có nhiều điểm tốt, nhưng vài người rất tự hào.
Cái ý nghĩ người khác có thể giỏi – chỉ cần giỏi hơn họ nghĩ thôi, chưa cần giỏi hơn họ – họ cần thời gian mới chấp nhận được.
Và khi họ chưa chấp nhận, mình sẽ hay rơi vào một tình trạng rất buồn.
Như hôm nay, trong buổi DEMO.
Mình rất cần sự support của họ, vì họ thực sự rất giỏi trong những lĩnh vực liên quan.

Ngày mai, có thể 1,2 tiếng nữa, tâm trạng này sẽ qua, nhưng dù sao thì hôm nay mình đang rất down.

Modus tắc tị

Hôm nay mình có vẻ ra khỏi cái Modus tắc tị.
Cái Modus đã tồn tại vài ngày nay.
Nó không làm mình đau khổ gì nhiều,
tuy vậy trong modus đó người ta không present trong cuộc sống thường nhật,
và người luôn thấy hơi trống rỗng.

Nhận ra mình vẫn luôn luôn lặp lại một số pattern, theo thói quen mù quáng.
Nếu đứng lên trên nhìn một cách tổng thể, thì cái phần tắc tị chỉ chiếm dưới 20%, phần còn lại vẫn rất tốt, vẫn có thể dùng ok.
Nhưng ta lại cho vào đó quá nhiều năng lượng của ta, chỉ để lại rất ít cho cuộc sống thường nhật.
Đó là xu hướng của nhiều người làm khoa học.
Đó cũng là lý do tại sao mình không muốn dấn thân vào khoa học lý thuyết, mặc dù nó thuộc sở trường của mình.
Gọi là sở trường khi so với những mặt khác vốn là sở đoản của mình, không so với người khác.

Mình nhận ra khi rơi vào modus tắc tị đó, cần phải để ý để mình không bị lôi kéo quá nhiều.
Modus tắc tị không liên quan nhiều đến môi trường xung quanh, mà nó liên quan mật thiết đến trường năng lượng của một người.
Khi qua modus tắc tị, thường một nút thắt nào đó trong trường năng lượng cũng được cởi bỏ.

Khi ở trong modus này, điều ta có thể làm là luôn để tâm đến cơ thể, đến những vùng cơ hơi bị căng khi quá tập trung suy nghĩ.
Mọi nút tắc tị đều cần thời gian để nó được giải tỏa. Cho nó thời gian và không gian, cộng thêm với năng lượng của người đang handle nó, nó sẽ được giải tỏa.

Nên vẫn cứ phải để ý để mình luôn đâu đó ở trung đạo.
Vẫn suy nghĩ liên tục tìm hướng giải quyết,
Nhưng không bám vào hy vọng sẽ tìm được giải pháp nhanh.