Một tuần vèo trôi

Cứ vào thứ sáu lại phải làm một việc liên quan đến hành chính.
Việc cảm thấy như vừa mới làm vài hôm trước, mà sao đã phải làm lại.
Một tuần trôi qua trong nháy mắt.
Bỗng tự hỏi trong tuần đó mình làm được gì tốt và không tốt?

Một việc được mình định nghĩa là tốt, khi mình để tâm để làm nó một cách vui vẻ.
Khi mình ở trong một trạng thái thông cảm với mọi người, với xung quanh.

Một việc được mình định nghĩa là không tốt, hay tạm gọi là dở cho gọn, khi mình đánh mất mình trong một tâm trạng không tích cực.
Mình có xu hướng phê phán, chỉ trích người khác.
Tâm trạng càng không tích cực, xu hướng phê phán càng mạnh.

Như vậy, phần nào việc dở lại là tiền đề của việc tốt.
Phải dở người ta mới có cơ hội nhìn lại mình và tu sửa lại mình.
Nên việc dở lại hóa việc tốt, nếu cái cơ hội nói trên được tận dụng triệt để

Hai tâm trạng đó nối tiếp đan xen nhau liên tục trong cả ngày.

Theo định nghĩa của xã hội,
Cuộc sống sẽ là dễ chịu nếu phần tích cực chiếm phần lớn.

Còn theo định nghĩa của một số người khác, mình nghĩ mình thuộc nhóm này,
Cuộc sống sẽ là có ý nghĩa nếu phần dở được để ý và được tận dụng một cách tích cực.

Với cái tâm thế đó, dù có một sự kiện có thể làm mình rất bực mình một moment nào đó,
Nhưng nếu sau đó mình lại có thể nhanh chóng trở lại được tâm trạng tốt – tâm trạng thông cảm,
Thì nhìn chung mình vẫn thấy bình an.

Cái lý do – tôi có chuyện buồn, tôi có chuyện không may … đối với mình không phải là excuse.
Khi buồn thật – người ta lại rất dễ thông cảm với người đời.
Suy cho cùng cái gì chờ đón toàn bộ chúng ta ở trước mặt,
Bệnh tật – đau đớn – mất mát – Và chết.
Có ai hơn ai không?
Thương nhau chưa đủ, phê phán nhau làm gì.

Cái này mình gán cho một từ – compassion.
Đó là một trạng thái có chiều sâu rất sâu.
Compassion đến mấy có vẻ vẫn còn có thể hơn.
Nó liên quan rất mật thiết đến sự bớt vô minh,
Càng bớt vô minh – người ta càng cảm thấy bình an và thông cảm với đời người.

Vô minh càng nhiều, compassion càng ít.
Còn nhiều vô minh, nếu có yêu ghét, chỉ là yêu ghét mê mờ.
Cái yêu ghét đó đôi khi trở thành last đối với đối tượng bị yêu bị ghét.
Thậm chí yêu còn nặng nề hơn ghét.
Cái ghét đến sau cái yêu đấy, nó mới kinh khủng.

Nhạy cảm

Cậu Scrum-Master, là người tổ chức các buổi họp, đặt phòng, gửi invitation, chuẩn bị các slides, … nói về buổi họp Demo tới.
„Có những 56 slides, riêng Minh-Ha có 10 slides“.
Chỉ là cậu ấy nói, tôi đã nghe nhiều điều cậu ấy nói theo giọng đó, vậy mà sao vẫn thấy động lòng.
Cậu ấy là người trong team, đã từng ghét, từng chấp nhận, rồi giờ bênh vực ủng hộ tôi.
Tôi không nghĩ là cậu ấy có ý xấu trong đó, tuy nhiên vẫn thấy động lòng.

Tôi khá nhạy cảm, nên khi cảm thấy có ai đó không bằng lòng, phản ứng đầu tiên của tôi là rụt vòi lại.
Cậu ấy ít biết sâu về kỹ thuật nên trong những buổi họp thế này cậu ấy chắc buồn ngủ lắm.
Còn những người làm kỹ thuật, họ sẽ rất đánh giá công sức thời gian của ai đó bỏ ra, để tóm tắt lại những kiến thức mà bình thường họ phải mất hàng ngày để tự tìm kiếm.

Vả lại, phần việc của tôi liên quan đến nhiều người, không ngay thời điểm này thì cũng trong tương lai,
Đôi người lại phải ra những quyết định sát sườn – làm gì, phức tạp đến đâu, release lúc nào.
Họ cần có đôi chút kiến thức kỹ thuật để đưa ra những quyết định feasible, chứ không trên trời dưới bể, kiểu tôi trông thấy ở đâu đó rồi, mình cũng phải làm giống thế.

Là người rất tôn trọng thời gian của mình, nên tôi cũng tôn trọng thời gian của người khác.
Không có lý do gì bắt cả team ngồi đó 10 phút để nghe mình nói những điều vớ vẩn.
Tôi đáng ra không nên để những câu nhận xét của cậu ấy làm ảnh hưởng tới mình.
Cái gì cần làm thì cứ làm thôi.
Không thể vì một người mà không làm, để rồi về sau lại có những hệ lụy liên quan.

Tuy vậy vẫn có một nỗi buồn, buồn kiểu trĩu xuống,
Rất đặc trưng ở mình thời gian gần đây
Cái buồn không mang tính cá nhân,
Vì mình bị thiệt thòi, hay bị sao,
Mà cái buồn rất chung chung, về đời người,
Về những gì người ta phải trả giá, cho cái gọi là sự giác ngộ,
Và trên con đường đó, người ta đã làm tổn thương rất nhiều người,
Và cũng làm mình tổn thương tương đương.

————

Đã qua buổi Demo,
Lúc đến slide của tôi, cậu ấy nhìn sang phía tôi, nói rất rành mạch “Minh-Ha, bitte (go ahead)”
Cậu cười cười thân thiện, hai tay làm điệu bộ run lẩy bẩy, kiểu “chắc mày đang căng thẳng”.
Cả team sau đó đã đánh giá việc tôi đã kể một cách có hệ thống những điều tôi tìm hiểu được.
Rất nhiều từ mới, tuy được nhắc đi nhắc lại trong các presentation, nhưng người ta hiểu lơ mơ vì không có thời gian tìm hiểu sâu.
Giờ có người kể ra vài điểm chính, cái lơ mơ được giải tỏa, đó là một cảm giác rất dễ chịu.

Quay lại cảm giác buồn hôm trước, tôi đúng là rất hay suy diễn lung tung.
Với sự nhạy cảm thái quá của mình, tôi hàm ơn những ai đem lại cho tôi sự tự tin với sự thân thiện của họ.
Mọi thành viên trong gia đình,
Mọi thành viên trong team,
Mọi mối quan hệ bạn bè quen biết.

Niềm vui

Để sống và để thăng hoa, người ta cần niềm vui.
Nếu nhìn mọi thứ trong thế giới này như những biểu hiện của rung động, năng lượng,
thì niềm vui thuộc về miền năng lượng thanh, thoáng đãng.
Người sống vui vẻ họ tồn tại nhiều trong miền năng lượng này.

Niềm vui có nhiều loại,
nếu để ý người ta có thể phân loại các niềm vui.

Niềm vui gắn liền với ego – vui vì bạn hơn người khác, vui vì người khác kém bạn, vui vì kẻ khác gặp điều không may,…
Chúng xuất phát từ sự so sánh, chia rẽ.
Niềm vui này có rung động thấp, tương đương miền rung động của mọi cảm xúc gắn liền với ego, thậm chí có thể tương đương với cảm giác ghen tỵ.
Niềm vui này rất chóng tàn. Nó sẽ được thay thế bằng một cảm xúc tương đương.

Niềm vui gắn liền với thành công của bản thân hoặc người khác,
vui vì mình đã vượt qua được chính mình,
vui vì mình đã hoàn thành một việc, cũng liên quan đến sự cố gắng.
Niềm vui này rung động cao hơn.
Niềm vui này khiến xã hội phát triển một cách lành mạnh.
Nó cũng là tiền đề cho niềm vui khác cao hơn.

Niềm vui gắn liền với sự thơ thới, với cái đẹp, với tình yêu vô điều kiện,
đó là niềm vui có rung động cao,
niềm vui này khiến con người thăng hoa.

Tồn tại thường xuyên ở miền rung động này, người ta có thể rất sáng tạo trong mọi việc người ta làm,
sự say sưa của họ có sức lan truyền.
Nó như cái kênh khiến năng lượng đang ứ đọng của tập thể trở nên thanh thoát hơn.

Nhận biết mình đang sống với niềm vui nào,
Rồi tiếp tục bước đi với niềm vui ấy.
Sự tồn tại của mỗi người là cần thiết,
Bạn làm mọi thứ quanh bạn trở nên thanh thoát hơn, hay quánh lại hơn, với sự có mặt của bạn,
Đấy là lựa chọn có ý thức.

Trừ những người có ngộ tính cao, phần lớn mọi người đều phải đi từ thấp đến cao,
Ý thức niềm vui của mình là thuộc lọai nào,
Thuộc loại tiêu cực, ý thức được nó là đủ.
Thuộc loại tích cực, có thể hòa mình theo nó, để nó nuôi dưỡng mình.

Sống vui là điều mãi sau này mình mới ngộ ra,
Heheh, ngộ tính tậm tịt.
May cả thời gian dài được lây cái vui vẻ của ông xã
Với lại bản tính tếu táo, nên rất thích cười, thích trêu chọc,
Một cách rất bản năng, mình cảm được sự thoáng đãng thăng hoa khi người ta cười vui.

Hạnh phúc hay bất hạnh

Cùng là một từ, nhưng mỗi từ lại được hiểu rất khác nhau.
Mình nghi là mình dùng hai từ đấy rất khác người khác.

Khi có ai thông báo họ có con, cái ấn tượng đầu tiên đến trong đầu mình là „cuộc đời vất vả đang ở trước mặt cho cả con lẫn mẹ“.
Khi có ai thông báo cho mình họ được cái này, được cái nọ, do may mắn, mình cảm thấy ngay đó không phải là điều đáng vui, mà đáng để tâm để sử dụng sự may mắn đó một cách có lý nhất.
Khi có ai thông báo về một sự không may, ốm đau, chết chóc, mình nghĩ đến những người bị ảnh hưởng, biết họ buồn đau.
Nhưng trong thâm tâm vẫn có một ý nghĩ, rằng đó là chuyện không tồi.
Giống như có nợ thì trả nợ, chưa trả nợ thì nợ vẫn còn đó.
Đấy là chưa nói về sự lớn lên về mặt tâm linh cho những người trong cuộc.

Lằng nhằng nhỉ, vẫn chưa vào được trọng tâm.
Thời gian thì có hạn.
Heheh, thời gian hiện tại của mình rất có hạn,
Sức khỏe cũng không còn dư dật.
Vậy tại sao mình vẫn viết ? Có lợi cho ai ?

Ở VN bây giờ nhiều người nghĩ tối om.
Mình mà ở đó, chắc mình cũng nghĩ tối om như họ.
Nhưng mình ở đây, rất không hay nếu mình cũng bắt chước tối om như vậy.

Vì sao tối om không hay?
Cuộc sống thay đổi không lường được.
Tổng thống của một đất nước có thể thay đổi ý kiến trong bất  cứ giây phút nào.
Người cạnh mình, vợ chồng, con cái, có thể thay đổi ý kiến bất cứ lúc nào.
Cái gì tạo ra sự thay đổi đó?

Cái năng lượng bao quanh một con người, một sự kiện, tạo nên sự thay đổi đó.
Đừng hy vọng một đứa trẻ con thay đổi cách hành động của nó,
Nếu suốt ngày phê phán chì chiết nó,
Mặt nặng mày nhẹ “mày chả được tích sự gì, đời con đi tong rồi con ơi,…”
Cười vui với nó, chấp nhận nó, tin tưởng nó, sẽ có thay đổi đột biến.
Dù chưa ổn định, mà chắc chắn là không ổn định rồi, nhưng khi xảy ra 100 lần, nó sẽ dần ổn định.

Con người, hay nói đúng hơn cái Ego của con người, nên hiểu biết về nó một tý, sẽ thấy mọi thứ trong cuộc sống rất nhộn, như trên sân khấu vậy.
Đừng để cái Ego gây ra nhiều chuyện đau đớn, vì sự đau đớn là có thật, nó dễ kéo con người xuống gần địa ngục.
Đừng để nó trèo lên đầu lên cổ vì được nuông chiều.
Cư xử với nó một cách thông minh, lựa lựa nó, dội nước lạnh vào đầu nó khi nó phởn quá.
An ủi vỗ về nó khi nó bị tổn thương,…
Dồn nó vào ngõ cụt, chả hay ho gì.
Bài học đầy rẫy rồi.

Và phải tin vào vạn vật, vào điều kỳ diệu.
Không có niềm tin này, điều kỳ diệu không xảy ra,
Nó chả có lý do gì để xảy ra.
Nên, nếu cuộc sống của mình không quá tối om, không nhất thiết phải tối om rồi phê phán vung vít lên giống mọi người.

Chuyện trò với anh Tí

Chị đi vắng, Tí có vẻ thấy có trách nhiệm giải khuây cho bố mẹ.
Cậu lưu lại ở phòng khách nhiều hơn, nói chuyện với mẹ trong lúc mẹ nấu ăn, và đi dạo tối cùng bố mẹ.

Mẹ nhân tiện cũng tập trung nói chuyện với cậu hơn.
Mẹ kể mẹ có đọc bài về đội bóng nhí của Thái Lan và huấn luyện viên.
Nhờ chú huấn luyện viên hiểu biết về thiền và hướng dẫn bọn trẻ con ngồi thiền, mà họ vượt qua được 10 ngày lạnh lẽo, không ăn, ít uống, không nhiều không khí, hoàn toàn không có ánh sáng. Cả đội ngồi thiền trong yên lặng, không khóc lóc, không sợ hãi, tiết kiệm năng lượng tối đa để sống sót.

Tí bảo có nước uống là sống rồi, có vẻ không phục lắm.
Mẹ bảo Tí cứ tưởng tượng mình bị nhốt ở đâu đó hàng tuần liền, lạnh lẽo, đói bụng, tối om không chút ánh sáng, không biết có ai tìm ra mình không.
Mẹ thì mẹ sẽ sợ lắm. Cũng dám khóc lóc vì sợ hãi lắm.
Tí cứ tìm hiểu về thiền đi, nó đem lại rất nhiều tác dụng cho sức khỏe, tinh thần.
Tí là người có một sự tĩnh tại nội tâm rất lớn.
Mẹ tin thay vì hàng tiếng tập cho sáu múi nổi lên, cậu chỉ cần bỏ ra 1, 2 chục phút cho chuyện ngồi thiền, cậu sẽ có cải thiện đáng kể về tinh thần và trí não.
Dòng năng lượng trẻ chảy đang chảy rất mạnh, chục phút của cậu có thể mang lại tác dụng tương đương với người lớn tuổi ngồi 30 phút.

Rồi hai mẹ con lan man sang chuyện nên theo y học phương đông hay phương tây.
Mẹ thiên về phương đông, vì mẹ lớn lên ở phương đông,
các bạn thiên về phương tây, vì các bạn lớn lên ở phương tây,
Mẹ nhấn mạnh sự khác nhau cơ bản giữa hai trường phái,
một bên tập trung chữa những phần riêng lẻ,
một bên chú  trọng chữa tổng thể.
Tây y có thể rất tốt trong một số trường hợp, cắt béng phần hỏng, để cơ thể không bị ảnh hưởng,
nhưng đôi khi lại dở, vì cái tổng thể không thể hoạt động tốt nếu bị mất béng đi một phần .
Đông y tốt khi các cơ quan đoàn thể còn tàm tạm có thể phục hồi,
nhưng đôi khi lại quá muộn, nếu cứ để cái thối rữa lan truyền khắp cơ thể.

Thiền thuộc về đông y, tức giúp cơ thể chùng lại và hoạt động như một thể thống nhất. Cái thể thống nhất bị phá vỡ khi người ta hoạt động quá thiên về trí óc hoặc quá thiên về chân tay. Hoặc hoạt động trong sự căng cứng sợ hãi, hiện tượng thấy nhan nhản ngày nay.
Khi sự thống nhất được lặp lại, cơ thể có thể tự phục hồi, đem lại năng lượng đến nơi cần năng lượng.

Sau một hồi nói chuyện hai mẹ con đồng tình nên kết hợp cả hai.
Khi cơ thể chưa ốm nặng – dùng đông y.
Khi một bộ phận nào đó quá ốm, nên áp dụng tây y + đông y.
Khi cơ thể đã tương đối ổn ổn, nên quay lại đông y.

Và luôn kiểm định lại lời của bác sỹ.