Being

Mình nghiệm ra những gì mình viết bao giờ cũng là tập hợp của những gì mình:

  1. trải nghiệm qua cuộc sống,
  2. sau đó trải nghiệm qua đọc. Trong quá trình đọc sẽ vừa confirm lại những gì mình nghĩ, vừa ý thức những nghi vấn ở những điểm mình chưa vỡ.
  3. rồi sau đó lại trải nghiệm tiếp qua cuộc sống.

Lúc mình bỗng „aha“ vỡ ra cái gì đó là lúc mình thích viết.

Nên có những thứ mọi người đã vỡ ra từ lâu,
Có những thứ mọi người không quan tâm,
Có những thứ mọi người cũng vừa vỡ ra giống mình.
Những người thứ ba này là những người dễ gật gù đồng tình những gì mình viết nhất, heheh.

Đúng trong thời điểm này mình nghĩ nhiều về cái gọi là being và doing.
Trong lúc làm việc bỗng có những lúc có quá nhiều việc phải làm, nhiều thứ phải sync với nhau,
Lúc đó họp hành rất nhiều, có ngày chiu chíu chỉ có họp và họp,
và ngạc nhiên mình bị lôi vào cả những cuộc họp mình không có liên quan gì mấy.

Trong những cuộc họp đó hoặc mình ngồi thụ động, chỉ lên tiếng khi bị gọi mặt chỉ tên.
Hoặc mình ngồi chủ động.
Trước đây mình hay ngồi thụ động, đầu óc lơ mơ nghĩ đến đống việc khác đang chờ.
Giờ mình ngồi chủ động.
Không cần cố gắng hiểu mọi thứ,
Để đầu rỗng, thử sắp xếp đầu vào (input), kiểu nhét cái gì vào góc nào.
Phần hiểu thì để kệ, hiểu đến đâu thì hiểu, không cố gắng hiểu.
Nếu cố gắng hiểu, ta dễ đi lụt đụt đằng sau, mất mất cái tổng thể.

Rồi nếu cần thì hỏi đôi câu, không phải để mình hiểu một khái niệm riêng lẻ
đó, mà để mình và người trong cuộc có một hình ảnh tổng quát rõ ràng hơn.
Nhiều cuộc họp được tiến hành bởi nhiều người lơ mơ không hiểu mình đang ở đâu, cần đi về đâu.
Điều không chỉ xảy ra trong công việc mà cả trong cuộc sống ngày thường.

Hôm nay lẩn thẩn bỗng nhận ra, cái mình có thể góp vào cuộc họp chính là cái being chủ động của mình.
Chứ không phải sự hiểu biết, hoặc sự làm một cái gì đó cụ thể, doing.
Mỗi một người có một trường năng lượng nào đó,
Đôi người khi có mặt, họ giúp tạo một môi trường cho mọi thứ trở nên rõ ràng trôi chảy hơn.
Đôi người khi có mặt, họ làm mọi thứ trở nên căng thẳng rối rắm hơn.

Người khi còn trẻ, dễ thiên về doing,
Hoặc doing thụ động, bị môi trường đẩy đi, lôi kéo.
Hoặc doing chủ động, làm những gì mình thấy cần làm.
Sự doing đó là cần thiết với người trẻ, họ là lực lượng chính kiến tạo mở rộng thêm thế giới này.

Càng về già, người ta sẽ học dần, cảm nhận dần phần being.
Hoặc being thụ động, lếch thếch theo sau phán xét ca cẩm về thế giới,
Hoặc being chủ động, quan sát thế giới và giữ tâm mình rộng mở.

Bạn đã bao giờ tiếp xúc với người già?
Nhiều người tỏa năng lượng rất bình yên,
Họ chỉ cần có mặt, không cần nói nhiều, không cần làm gì nhiều,
Chỉ ở đó, fully present.
Thông qua sự có mặt đầy ý thức của họ, sự bình yên, sự minh tiệp, tình yêu bao dung, tỏa rộng vào thế giới đang ngày càng có vẻ xô bồ lộn xộn này.

Tenerife – Puerto – Vườn thực vật

Cây dương xỉ khổng lồ. Sống ở vùng ôn đới một thời gian, bạn sẽ luôn sững sờ xúc động trước những cây vùng nhiệt đới, nhất là những cây đó đã từng rất gắn bó với tuổi thơ của bạn.

Ngay sau cánh cửa là một khoảng rộng, có ghế ngồi. Bụi cây trong ảnh nằm ở giữa. Từ đó người ta có thể đi tỏa ra các phía khác nhau.

Khóm cây ở giữa được chăm chút cẩn thận. Chỉ cần ngồi  cạnh khóm cây này mà yên lặng cả ngày cũng thấy đủ vui.

Hoa nho nhỏ xinh xinh màu cam, trước đây mình thấy rất nhiều ở khu trạm xá Bách khoa.

Những loài hoa này thường có màu trắng và mùi rất thơm. Mình gôm tất cả lại thành một tên – địa lan, heheh.

Ngoài đời hoa nhỏ li ti. Trước mình có một cậu thanh niên hý húi tìm cách chụp ảnh, sau đó đến lượt mình. Những người yêu hoa thường có một tâm hồn trong sáng, mình luôn thấy cảm động nhìn ai đó ngắm hoa, chụp hoa, vẽ hoa với cả tấm lòng.

Hoa này có nhiều ở châu Âu, có cả màu trắng.

Cây cối to và cao, gợi nhớ đến đám cây ở Úc.

Vườn thực vật được xây dựng từ năm 1795. Người châu Âu đi trước Việt Nam chắc hơn 200 năm. Vậy thì nếu xác định đi theo họ, phải chấp nhận là ta sẽ đi sau. Ta có thể học (đúng với từ học) họ một số thứ, và phát huy những thứ mà riêng ta có. Những thứ này sẽ càng ngày càng quý với loài người, mà ta không cẩn thận sẽ đánh mất hết cả.

Từ chỗ bố Sơn đứng đi lên vài bậc thang là lên cái hồ nhỏ này. Hồ nhân tạo, được bố trí rất cẩn thận chu đáo.

Hai chị em? Hay hai người bạn? Họ có vẻ bị đao. Người đàn ông chụp ảnh toanh toách không cần nhìn, người phụ nữ hoa nào cũng bình luận không cần người nghe. Họ là một team, họ không quan tâm trên đời còn có ai, họ hòa trong một tình yêu mến rất hiện diện.

Cây si rất vĩ đại.

Hoa địa lan, rất thơm.

Tenerife – Hotel

Hotel nơi bọn mình dừng lại có tên là Don Manorito. Khá gần trung tâm, chỉ phải đi bộ 3 phút là tới. Từ balcon nhìn ra thấy vài chỗ hay hay.

Tòa nhà này nằm phía bên trái, có ngôi nhà này được trang trí đẹp nhất.

Hoa giấy và một loại hoa tím xanh mình rất thích. Các ngôi nhà khác có vẻ thay đổi chủ liên tục. Có lẽ cũng là một dạng hotel hoặc nhà nghỉ. Có một tối được nghe ca nhạc hàng tiếng liền – một bài độc thoại tiếng Tây Ban Nha, hùng hồn vừa đủ, rôm rả vừa đủ. Không biết nếu hiểu mình sẽ có còn thấy hay hay như thế không.

Trước mặt là dãy núi Teide. Hôm nào trời trong sẽ thấy ngọn núi – vốn cao nhất Tây Ban Nha, kể cả so với núi trong đất liền – nhô lên trên nền mây trắng. Ở khu này có vẻ không nhiều nắng bằng miền nam, trong 10 ngày có lẽ 4-5 ngày nắng, 5-6 ngày không nắng. Không nắng chứ không phải mưa, trời vẫn ấm, nhưng tắm sẽ hơi lạnh.

Nhìn chếch sang phía phải là nghĩa địa. Trên hòn đảo này mình nhìn thấy vài khu nghĩa địa, thường chúng nằm ngay giữa hoặc cạnh khu nhà ở hoặc khu nhà nghỉ. Hai hôm đầu mình đã nghĩ rất lung không biết có nên đổi sang phòng phía bên kia, vốn nhìn ra biển. Rồi nghĩ đi nghĩ lại quyết định không đổi nữa. Có nhiều nguyên do, một là mình không muốn khi không thích cái gì thì tránh ngay cái đó, mình không nhận sẽ có người khác phải nhận thay mình. Hai là chưa chắc đổi đã khá hơn, đời vốn có câu “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”, không hài lòng với hiện tại thì có ngọ ngoạy đi đâu cũng vẫn thế. Ba là mình không còn ngại ngùng nhiều khi nhìn các ngôi mộ, hoặc các khu nghĩa địa. Có lẽ vì ở đây nhiều nắng, phong cảnh cây cối tươi tỉnh nên các ngôi mộ thấy cũng gọn gàng sáng sủa, không tối tăm u ám. Tuy vậy hai hôm đầu ngủ không được ngon lắm. Mình tin có các hồn ma tồn tại, và họ có thể tiếp xúc với người dương nếu họ được phép. Mình đã âm thầm cho phép họ liên lạc với mình trong giấc ngủ, tuy vậy khi đột nhiên thức dậy vào ban đêm, mình đã hơi hãi và thay đổi ý định, không cho phép ai lại gần aura của mình nữa. Những hôm sau mình không còn nghĩ gì nhiều.

Hôm cuối cùng. Lôi vali ra thu xếp đồ đạc. Hotel này thuộc dạng trung bình, không luxus nhưng sạch sẽ gọn gàng. Hợp cho người lớn vốn không cần quá nhiều không gian.

Vẫn ngôi nhà phía trái, chỉ chụp thêm xung quanh.

Hồ bơi của khách sạn. Ban ngày mọi người ngồi kín các ghế xung quanh. Mọi người có vẻ thích phơi nắng hơn là tắm biển. Nhà mình bơi và tắm ở đây có một hôm. Đôi khi lôi cả máy tính ra ngồi đây để viết khi có người thu dọn phòng. Mức sống này hoàn toàn hợp với mức sống của mình, không cao hơn cũng không thấp hơn. Mình không thuộc dạng cần gì đó cao cấp khi đi nghỉ. Khi rơi vào những môi trường đó mình thấy không phải cái “của mình”, giống như khi đi dép lê mà lại phải chui vào một cái váy lộng lẫy vậy. Nhất là khi lại phải bỏ ra nhiều tiền để được chui vào cái váy đó thì lại càng không.

Có cái hay là khi về nhà thấy rất dễ chịu với sự tiện nghi ấm cúng của cái gọi là “Nhà mình”.

Có vẻ là mình không chụp ảnh nào trong phòng ăn. Phòng ăn bình thường không có gì đặc biệt.

Ăn trưa

Hôm nay thứ sáu, lại đang trong kỳ nghỉ,
Chỗ làm vắng tanh.
Ngồi ăn trưa với hai bạn,
Nghe các bạn ấy bàn chuyện đi chơi,
Thấy thờ ơ.
Có lẽ vì mình đã nghỉ khá nhiều, khá đủ,
Cơ thể có thể vẫn thích nghỉ thêm,
Nhưng đầu óc và tinh thần thấy đủ rồi, thậm chí sẽ chán nếu nghỉ tiếp.

Các bạn đều trạc tuổi mình, hơn hoặc kém vài tuổi,
Các bạn già cùng mình,
Tóc bạc đi, dáng người còng xuống.
Nhìn các bạn đi lại, mình có thể đoán các bạn bị đau gì.
Đau lưng hay đau chân hay đau vai,

Cái đau lưng của mình không còn nổi cộm,
Một cơ nào đó đã bị quá căng,
Matxa vài buổi, giờ đã ổn.
Nhưng sức khỏe vẫn cần phải để ý,
Và điều này đòi hỏi sự chăm chỉ,
Không giải đãi, không bạc nhược.

Việc đi làm hàng ngày giúp mình nhiều trong việc chấn chỉnh những tính có vấn đề của bản thân,
Kiên nhẫn bình thản khi gặp khó khăn, khi máy cứ ì ra heheh,
Kiên nhẫn tìm hiểu khi tắc tị,
Kiên nhẫn giúp đỡ những ai có vấn đề, không chỉ trong kiến thức, mà còn cả trong cách làm việc, tính cách.

Có câu cuối, bởi các bạn bên Ấn Độ trong team giống mình hồi xưa lắm,
Thụ động, chờ người khác chỉ tay,
Lắm lúc cứ phải để tâm cẩn thận để không bức xúc,
Với hy vọng rằng sau 20 lần, 50 lần hướng dẫn, các bạn sẽ thay đổi.
Mà chắc chắn là các bạn đã thay đổi nhiều trong mấy năm vừa qua rồi.

Có những người bỗng một ngày nào đó trở nên rất tôn trọng từng phút của người khác,
Đọc chăm chú từng email, chú tâm từng công việc được giao.
Mình cảm nhận được rõ những thay đổi đó,
Và thấy hàm ơn.
Với các bạn bên Ấn, câu mình rất hay nói là “đừng tự đặt áp lực lên mình, cứ cố gắng plan thật tốt, và làm những gì mình có thể làm được”.
Mình nghĩ câu đó giúp các bạn thoát dần khỏi modus thụ động, chịu bị áp đặt từ ngoài.
Các bạn cảm nhận được thiện ý của mình, muốn không chỉ công việc chạy, mà còn muốn các bạn thoải mái.
Mỗi khi cần giao việc, thấy sự nhiệt tình của các bạn, sự nhiệt tình không phải đương nhiên.
Mình không phải sếp, nên sự tôn trọng các bạn dành cho mình, mình thấy quý.

 

Tí học tiếng Anh (1)

Có câu chuyện Tí đi học tiếng Anh 2 tuần bên Anh.
Viết lại không rồi lại quên.

Hôm nay ra khỏi nhà sớm hơn hôm qua 15 phút, và đến chỗ làm sớm hơn 20 phút.
Mình vẫn đang quan sát cái bạc nhược của mình nó chuyển đổi thế nào.
Có lẽ vẫn có những thay đổi nho nhỏ, mà phải với thời gian nó mới tạo bước nhảy.
Sẽ là thành công lớn với mình nếu mình có thể loại từ này ra khỏi dòng suy nghĩ về bản thân.

Lúc ở sân bay, anh Tí khoác ba lô lên vai, mặt như sắp khóc,
Không đến nỗi khóc, nhưng không còn nét vui thường trực trên khuôn mặt.
Anh bảo chỉ đi lần này, sẽ không có lần sau.
Ở nhà anh đã nói câu đó vài lần,
Vẫn có nét cười, nhưng với chút nghiêm túc, để bố mẹ hiểu là anh nói thật.

Bố muốn anh đi học tiếng Anh hai tuần bên Anh,
Trong một phút hứng khởi nào đó anh đồng ý,
Và thôi rồi, course đã đặt, tiền đã trả, không còn đường quay lại.

Mẹ thấy khuôn mặt anh buồn rầu, thấy thương,
Nhưng không dám nghĩ thêm,
Cũng không bàn bạc gì với bố,
Chuyện đã rồi, chỉ nín thở mong anh đi rồi trở về bình yên, vui vẻ.

Anh đi tít nít luôn, chỉ gọi điện 2 lần.
Một lần hỏi cách rút tiền,
Lần sau báo anh về.
Bố muốn liên lạc cũng không được, dù chỉ cách 1 tiếng.

Lần đầu anh kể qua đợt thi sơ khảo, anh được xếp vào lớp giỏi nhất.
Hoặc số anh luôn chó ngáp phải ruồi,
Hoặc bố mẹ và chính bản thân anh luôn đánh giá anh thấp hơn cái anh có,
Mà khi đi ra ngoài anh hay được đánh giá cao hơn.
Lớp anh các bạn đều lớn hơn anh 1 hay 2 tuổi,
trong lớp các bạn toàn điểm 1 hay 2 trong môn anh văn.
Anh sợ các bạn giỏi hơn mình nhiều, mình không theo kịp các bạn.

Rồi anh kể ngôi nhà anh sống và về các bạn.
Các bạn đi cùng đợt phần lớn đi từ Đức và Áo, 2,3 bạn khác đi từ các nước khác.
Từ Luxxambur, Ả rập, …
Sau này về anh có kể về các bạn đó, chủ yếu các bạn mua cái gì, cách các bạn mua bán.
Có lẽ vẫn phải gợi ý để anh kể lại, cho tới giờ ngoài thân thế tiền bạc của các bạn, anh chưa kể thêm gì khác.

Thời gian anh ở bên Anh bố mẹ đang ở bên Tenerife,
Thỉnh thoảng bố mẹ lại hỏi nhau, rồi đoán già đoán non tình trạng của anh.
Bố anh là người lạc quan, đã làm gì là chỉ chờ đợi kết quả tốt.
Mẹ anh không fix vào cái gì cả,
Với mẹ anh tốt xấu tương đối,
tưởng là tốt chưa chắc là tốt,
tưởng là xấu chưa chắc là xấu,
mẹ anh chỉ để ý tâm thế tinh thần của các bạn như thế nào,
khó khăn buồn bã chút thì tốt, nhiều quá chưa chắc đã hay.