Việc xã hội

Bố mẹ đi chợ về, vào vườn thấy anh đang ngồi ghế đu với 3 cô hàng xóm. Anh có vẻ không tự nhiên, đứng bật dậy lôi mẹ vào cạnh nhà, rồi hỏi liên tục bố mẹ đi đâu, sao đi lâu thế…

Heheh, anh ngại ngùng 1 thì mẹ anh thấy ngại ngùng 1 rưỡi. Các cô gái còn rất trẻ con, vô tư, chứ chỉ cần 3, 4 tuổi nữa, chắc mẹ ngại ngùng gấp 4, 5 lần. Mà… chắc anh lại đang bốc phét gì đó sợ mẹ nghe thấy, chứ anh cũng chưa đến tuổi ngại ngùng. Về sau hỏi lại hóa ra mẹ nghi oan cho anh, các bạn đang chơi một trò chơi gì đó.

Từ tối thứ sáu tới giờ, anh bận rộn liên miên. Về nhà, thở vội vài hơi lấy sức, chưa kịp mở tablet ra để làm việc, đã lại có người gọi.

Chiều thứ 6 tranh thủ phóng ra cửa hàng mua vài đồ tối cần thiết cho cuộc sống của anh (mà chả hiểu sao bố mẹ toàn quên), kiểu như kem, nước dừa & hạt trân châu để nấu chè, đường kính,…, vừa về đến cửa đã có người rước đi công việc.

Tối bố phải đích thân sang vườn hàng xóm mời anh về anh mới về và được mấy miếng cơm với bố mẹ.

Việc xã hội, việc nước là nó vất vả thế đấy.

Đến tận tối mịt, lúc bố mẹ đi dạo về, vẫn thấy anh xốc vác công việc, hò hét đua xe cùng thằng cu Phillip 6 tuổi, thằng cu theo anh nhận xét là hay gây vấn đề bởi tính thích khiêu khích người khác. Cậu bé là con thứ 3 trong gia đình 4 người. Mùa hè Tí lê la ở nhà đó đôi khi cả ngày. Ông bố của gia đình đông đúc đó thỉnh thoảng đùa nháy mắt hỏi, không biết nên dấm cho anh Tí cô đầu hay cô thứ hai.

Nhà có 4 đứa con lít nhít, mỗi đứa một tính. Thằng cu Phillip đấy không hiểu sao tôi lại thấy hay hay. Sau một hồi đua xe, cậu mon men ra chỗ người lớn. Bỗng cậu đứng chững lại, biết là tôi vẫn đang theo dõi cậu, bắt đầu hoa chân múa tay, ngoáy mông nhảy nhiệt tình, chân đưa lên đưa xuống rõ là có kiểu. Hỏi Phillip nhảy điệu gì đấy, cậu bảo điệu cậu tự nghĩ ra, heheh.

Bố cậu ngạc nhiên hỏi lại, cậu nhảy vài cái rồi ngã bổ chửng, nhìn mọi người cười bẽn lẽn. Chắc là cậu biết tôi có cảm tình riêng với cậu.

Tao Porchon-Lynch

hai hôm nay xem các video về bà Tao. Bà đã 98 tuổi và vẫn còn khỏe mạnh nhanh nhẹn. Bà dạy Yoga và hiện cơ thể vẫn rất mềm dẻo, làm được nhiều động tác khó. Tìm trên mạng tiếng Việt thấy có vài bài viết về bà ấy.

Bà có một số nguyên tắc sống, giống nguyên tắc của phần lớn những người hạnh phúc: không suy nghĩ nhiều về những sai lầm của người và của ta. Sống trọn vẹn với ngày hôm nay, làm những gì ta muốn mà không trì hoãn….

“Never procrastinated, because tomorrow never comes. A minute after midnight and it’s already today.” – Đừng bao giờ trì hoãn, bởi ngày mai sẽ không bao giờ đến. Chỉ cần 1 phút sau nửa đêm, là đã thành ngày hôm nay.

Bà có một số nguyên tắc trong Yoga : thở và cách để ngón tay.

Chú tâm vào hơi thở, điều đó giúp bạn kết nối với bản thể thâm sâu của bạn.
“Yoga is done with the breath. It means ‘union with your inner self,’” bà nói.
Breathing is more important than anything else… It’s how much you can feel the breath moving throughout your body.” – Thở đúng quan trọng hơn tất thảy mọi thứ – bạn sẽ cảm thấy hơi thở tràn vào từng ngóc ngách cơ thể của bạn nếu bạn thở đúng.

Ngón tay hướng lên trên, nó sẽ mở toàn bộ con người bạn ra để đón năng lượng.

Tôi không tập Yoga thường xuyên, trước khi bị đau tay thỉnh thoảng có tập 1 tiếng 1 tuần, bập bõm lúc có lúc không. Thiền thì cũng ít như vậy, mặc dù tôi quan tâm và hý hoáy tự tập cả yoga lẫn thiền từ rất sớm. Tuy vậy có một thứ tôi làm đều đặn hơn – lắng nghe để tiếp xúc với phần cảm xúc của con người mình – connected with my inner core. Bà Tao có nói về thiền theo cái cách gần giống: I believe in nature. To me meditation is, if I see a flock of geese across the sky, I’ll stop my car. I don’t need to make it regular. (Tôi có niềm tin vào thiên nhiên. Với tôi thiền là khi có một đàn sếu bay ngang bầu trời, tôi sẽ dừng xe lại để chiêm ngưỡng. Vậy nên tôi không cần ngồi thiền đều đặn.)

Tôi có cảm giác dần dần mình bị lôi kéo đến với những người thế hệ cao tuổi hơn, không nhất thiết phải là những người thành công hay nổi tiếng, mà là những người biết làm hòa với hoàn cảnh, tuổi tác và tạo cho mình cuộc sống viên mãn nhất từ hoàn cảnh đó.

 

Bà Nội

Hôm nay sinh nhật Bà Nội, nhìn lại mấy ảnh cũ nhớ hồi Bà Nội đến thăm nhà mình. Cũng đã năm rưỡi rồi – tháng 9 năm 2015.

Hồi đó Tủm thích lắm. Tủm thích mỗi lúc đi học về lại đã có Bà ở nhà, thường Bà đã chuẩn bị nấu gì đó cho hai bạn. Bà thường ngồi nghe Tủm nói chuyện ở trường. Bà có một kiểu nghe chuyện rất yên lặng, khiến người đối diện cảm thấy thoải mái và có thể nói chuyện tự nhiên.  

Cách Bà chăm chút cũng bình dị nhẹ nhàng, không áp đặt, không màu mè, nhưng lại rất đúng chỗ, đúng lúc. Vì chúng tôi hay về đợt đầu năm, mỗi lần về phép Bà lại sắm cho tôi mấy cái áo có cổ và quần len. Bà biết tôi dễ bị lạnh, và quả là có những hôm hơi lạnh tôi có luôn cái để mặc, vừa đỡ ốm, vừa đỡ phải xoắn lên đi mua lung tung.

Tí hồi đó tiếng Việt còn kém, lại ngại nói tiếng Việt, nên cu cậu ít nói hơn. Nhưng cậu hở ra câu nào Bà lại buồn cười câu đó. Cậu hơi ngọng một số từ, chữ Đ đọc thành chữ T, „cũng tược“, „tẹp rồi“… Rồi „nh“ thành „ng“…

Giờ thì cậu ngọng vẫn hoàn ngọng, tiếng cũng không khá lên nhiều, nhưng cậu không ngại nói nữa. Nếu Bà làm cho Tí tin rằng Bà giỏi trong lĩnh vực mà nó quan tâm, nó sẽ hỏi Bà suốt ngày. Chữa bệnh cho động vật chẳng hạn. Gì chứ cứ nói về động vật là Tủm Tí có thể nghe suốt ngày.

Bà về VN Tủm thẫn thờ nhớ Bà suốt mấy tuần. Cậu đòi giữ không giặt cái chăn và cái gối của Bà, để có hương của Bà … Tủm mà được ở với Bà một thời gian dài, nó sẽ thấm được rất nhiều thứ của Bà. Kiểu chỉ dạy của Bà cũng hợp với Tủm, thường Bà chỉ cặn kẽ, hướng dẫn cặn kẽ, và theo dõi để cho các bạn tự làm thử. 

Bố Sơn tranh thủ cuối tuần lại nghỉ thêm 1 ngày đưa Bà đi thăm 1,2 thành phố mấy nước xung quanh. Bà thích thăm thành phố, thích biết về lịch sử, đi thăm các bảo tàng, nhà hát, triển lãm tranh. Bà là người rất biết thưởng thức, và biết tạo cho mình một không gian nội tâm để có thể thưởng thức và hiểu biết thấu đáo cái Bà đang quan sát. Tối tối trong tuần hai mẹ con hay ngồi hàn huyên hàng giờ. Cách nói chuyện của Bà với con trai cũng là một điều tôi thấy rất đặc biệt, mỗi thứ đều có một chút, vừa phải để hai mẹ con có thể nói chuyện với nhau hàng tiếng không chán.

Tôi thì thấy khi có Bà, nhà cửa cứ sạch phau. Bà dậy từ sớm, tập Yoga xong rồi quét nhà, quét từ trên xuống dưới. Dáng người dong dỏng, Bà đi lại nhẹ nhàng, làm việc nhẹ nhàng, và tỏa ra quanh mình một cảm giác bình an.

Làm bếp

Mẹ đi làm về, vừa bước vào nhà đã rống lên „anh Tì hơi, anh Tì ơi“.
Mẹ thích cái đoạn cứ gọi dóng dả ầm nhà lên như thế. Anh mà ở nhà thì anh sẽ chạy ra ôm mẹ „anh Mẹ ơi“…
Mẹ sẽ hào phóng cho phép anh lựa chọn món ăn buổi chiều, một là món Ấn độ đậu nấu với carry và khoai tây, hai là sushi. Anh sẽ hơi khựng lại, vì cả hai thứ anh đều không thích, heheh.
Nhưng rồi anh sẽ nói „mẹ nấu gì cũng được“, điều anh mãi sau này anh mới học được, thay vì nhăn mặt ỉ eo.

Nhưng hôm nay vắng tanh – anh không ở nhà.
Đồ đạc lộn xộn, nồi,
bát, đũa, túi nilong, bộn trên bàn bếp, bộn trên bàn ăn. Giống tình trạng trước đây 2 năm với chị Tủm. Trình độ nấu nướng của hai bạn càng lên, mà nói đúng hơn là độ tự tin về trình độ nấu nướng của mình càng lên, nhà càng giống bãi chiến trường lúc mẹ đi làm về.
Các bạn ít có cảm nhận về sự gọn gàng sạch sẽ, dù có cố gắng dọn đến mấy trông vẫn lem nhem. Huống chi khả năng thu dọn của anh mới ở mức tiểu học, bảo thì thu, không thì coi như việc của người khác. Mà anh thu cũng có kiểu riêng, đôi lúc thấy anh vo vo cái túi ni lông đi quanh rồi nhét vào góc nào đó chả liên quan. 

Băn khoăn từ nãy tới giờ, thu – không thu… Trông thì chướng mắt, nhưng thu cho anh thì cũng chẳng nên. Mà đến bao giờ anh mới về? Viết đến đây thì thấy anh lạch cạch về….

Về đoạn ăn uống, cũng giống nhiều đoạn khác, các bạn đã sớm được tự quyết định, ăn gì và ăn như thế nào. Bữa ăn trưa cũng do các bạn quyết định, mua sẵn hay tự nấu ở nhà. Việc tự nấu và tự thu dọn khiến các bạn biết rõ hơn những việc liên quan đến nấu nướng. Nấu chỉ là một phần của công việc, thường lại là công đoạn vui và mẹ cho là không khó khăn gì lắm. Mua bán, chuẩn bị, thu dọn, rửa đồ là những công đoạn liên quan chiếm rất nhiều thời gian công sức.

Các bạn biết mẹ rất không thích ai nấu nướng mà bày đồ ra cho người khác è lưng ra dọn. Nên mẹ hay bảo Tủm nên dọn luôn khi đã làm xong một công đoạn. Với Tủm lúc đầu việc đó rất khó khăn, chị làm đâu bỏ đấy, đứng không hàng tiếng chờ nước sôi trong khi xung quanh dao, rổ, rác bày đầy bàn. Với thời gian chị dần dần khá hơn, kết hợp được chuyện thu dọn. Và cái chính là chị có ý thức hơn, sẵn sàng và biết cách phụ giúp người nấu. Chị qua kinh nghiệm bản thân, chắc biết rõ rằng khi vừa phải nấu, vừa phải dọn dẹp mệt mỏi như thế nào, nhất là khi nấu cho đông người.

Tí thì chưa nhìn ra việc, tuy vậy sẽ không ngại làm nếu được sai bảo. Mẹ không ngại khi kể tỉ mỉ cho các bạn biết những việc liên quan khi làm bất cứ cái gì, khi nấu nướng, khi sửa xe, khi mua đồ…

Tôi cứ hay đùa với mọi người rằng đoạn kể công chắc tôi chiếm vị trí đầu bảng, heheh. Tôi thấy thường thì mọi người muốn mình khỏe mạnh vui vẻ, nhưng họ không tự biết họ cần giúp đỡ mình như thế nào. Và không nên ôm mọi việc vào mình, đôi khi công việc một người làm thì mệt mỏi, chia ra 2,3 người làm vừa nhẹ nhàng, vừa vui, vừa có vài tác dụng gì gì nữa

Giờ các bạn đã lớn, bày ra là biết thu vào. Bố cũng đã được huấn luyện để biết phụ giúp mẹ lúc nào, như thế nào. Bố lại là người học nhanh, học 1 hiểu 1 rưỡi, heheh, nên việc ở trong bếp và việc nhà trở nên nhẹ nhõm.

 

Cố gắng để làm gì

Anh Tí thì dám hỏi câu hỏi này lắm, ít nhất là trước đây 1,2 năm.
Có thể giờ anh cũng nhìn ra, rằng cố gắng có đem lại cái gì đó, khác với thờ ơ không cố gắng.

Có những người cố gắng vì họ khá tham vọng, muốn đạt được nhiều thứ trong cuộc sống của họ.

Có những người cố gắng vì bị buộc phải cố gắng. Tự dưng họ bị đẩy vào môi trường mà nếu không cố gắng, họ sẽ lẹt đẹt ở dưới, và không được tôn trọng như họ mong muốn. Nên họ buộc phải cố, do không muốn bị khinh rẻ, bị nhìn xuống.

Về động lực thì chắc với phần lớn mọi người là như vậy. Nhưng sâu xa hơn thì có gì nhỉ ?
Tại sao song song với sự cố gắng, người ta lại nhận về nhiều niềm vui sâu sắc, bất kể thành quả có như mong đợi hay không.

Có những ông bố bà mẹ yêu con, nhưng sẵn sàng để con cho người khác nuôi, vì đó là con đường dễ dàng, và vì họ có điều kiện, họ có nhiều niềm vui cần trải nghiệm hơn.

Có những ông bố bà mẹ không mê đắm con, nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc, họ phải vất vả nuôi con và bươn chải kiếm tiền. Ông bố bà mẹ thứ hai này, tôi nghĩ họ dễ có những niềm vui sâu sắc với con mình và với trẻ con nói chung, kể cả khi đứa trẻ có vấn đề về tâm lý hay thể xác. Qua tiếp xúc gần, họ nhận ra phần trẻ thơ rất trong sáng, ấm áp và đầy tin cậy của đứa trẻ. Trẻ con hay trao tình yêu và sự tin cậy hoàn toàn cho người quan tâm đến nó.

Làm vườn cũng vậy. Đi chơi lướt qua một khu vườn, bạn có thể thấy đẹp, trầm trồ, chụp vài cái ảnh, và nhanh quên. Nhưng niềm vui của người làm vườn sâu lắng hơn. Họ thấy cái đẹp cả trong những cây không đẹp. Họ nhìn thấy cái gì đó thường hằng hơn, tiềm tàng chảy ngầm trong từng cái lá, từng nhành cây.

Bất cứ lúc nào, khi bạn cố gắng, dường như bạn đã sẵn lòng để mở một đường kênh trong lòng bạn cho năng lượng tràn qua, và bỗng bạn nhìn thấy những vẻ đẹp tiềm ẩn lung linh trong những điều bạn làm, những thứ bạn để tâm. Cố gắng vẽ bạn sẽ thấy cái đẹp lung linh của màu sắc. Cố học đàn bạn sẽ thấy cái tinh tế của âm thanh.

Một lý do nữa tôi nghĩ cũng rất quan trọng: Khi cố gắng thành công, bạn đã thắng một phần nào đó trong bạn, cái phần cho phép mình lười nhác, tham lam, hưởng thụ, vô kỷ luật, đua đòi. Chỉ khi phần này biết điều lui lại, phần khác mới xuất hiện, và kèm theo nó là niềm vui.

Nên với tôi, chọn con đường dễ đi, niềm vui của ta hời hợt. Chọn con đường khó khăn hơn, hay bị thằng cha đi cùng xấu tính đẩy vào đó (heheh), niềm vui của ta sâu sắc hơn. 

Nếu đang nói với anh Tí, mẹ sẽ kết thúc bài giảng đạo bằng cách gí sát mặt mẹ vào mặt anh, „hiểu chưa anh“… Anh sẽ “ja ja ja, mẹ nói nhiều quá …. mà sao lại phải cố gắng nhỉ …”. Heheh