Tin tưởng

Phải ngồi 2 tiếng học về việc bảo vệ thông tin cá nhân.

Tôi trả lời sai một câu, và trên màn hình hiện ra một ngón tay to tướng chỉ thẳng vào tôi, ngón tay ngọ ngoạy trông rất đe dọa.
Nó gây một cảm giác thật sự khó chịu. Nếu được đánh giá, tôi đánh giá đây là một software không thân thiện.

Tôi nghĩ về truyền thông hiện nay, và về một người bạn luôn nhiệt tình nhồi vào đầu tôi cái tư tưởng sợ sệt.
Bạn ấy nghĩ tôi ngây thơ, vô tư.
Có thể. Nhưng tôi thà chọn cách sống ngây thơ, vô tư (theo từ của bạn ấy), còn hơn suốt ngày sợ sệt với những bất trắc có thể xảy ra, có thể không.

Con người sợ sệt nhiều quá.
Họ có lý do, tôi biết những lý do đó. Họ cứ việc sợ, nhưng không nhất thiết phải nhồi nhét nỗi sợ vào đầu người khác.
Tôi lựa chọn cách sống ở giữa, đôi khi cố tình quên nỗi sợ đi để mà enjoy cuộc sống.

Đôi khi cố tình quên những độc hại đi để mà đặt vài món xào đầy dầu mỡ ngoài quán, hoặc nhâm nhi miếng bánh ngọt đầy bơ.
Đôi khi cố tính quên đi những trận đánh bom có thể ở đám đông nào đó để enjoy một buổi lễ, một buổi hòa nhạc.
Đôi khi cố tình quên đi những bất trắc có thể xảy ra với trẻ con để cho chúng có khoảng không để vùng vẫy.
Đôi khi cố tình quên đi những đe dọa về thông tin cá nhân từ khắp nơi để vẫn hồn nhiên kể về cuộc sống của mình. Tôi muốn hiện diện như một con người tự do.

Chúng ta tự làm ta mất tự do, hay ai đó làm ta mất tự do?
Có lẽ nửa này nửa kia. Xã hội làm ta mất tự do 50%, và ta làm ta mất nốt cái tự do nhỏ nhoi còn lại.

Tôi chọn cách tránh xa những người sợ sệt. Nhìn họ tôi thấy không vui. Đời ngắn bằng mẩu, sao mà lắm sợ thế.
Tôi cố tình gạt sang bên nhiều nỗi sợ, để làm nhiều thứ không phải ai cũng làm.
Vì đó là lựa chọn của tôi, nên tôi ý thức được cái gì có thể xảy ra, đến cái giá tôi phải trả nếu có bất trắc.

Và có một điều, tôi nghĩ mỗi sinh linh trên thế gian này đều được bảo vệ bởi nhiều sinh linh ở thế giới vô hình.
Bạn sợ sệt đi trên thế gian, có khác nào đứa trẻ sợ sệt nép vào bố mẹ nó mà không tin vào sự bảo trợ của bố mẹ nó.

Thằng con trai của tôi khi còn bé, là người dạy tôi sự tin cậy.
Nó không đi mà nó lao.  Qua đường nó chẳng thèm nhìn.
Lên xe nó đạp thục mạng chẳng cần biết có xe nào lao ra từ đường bên cạnh.
Giờ lớn hơn chút nó chẳng khá hơn nhiều.
Bố mẹ nói nhiều nó bỏ ngoài tai, vì có người chỉ học được qua trải nghiệm của bản thân.
Chúng tôi chẳng có cách nào khác là gắn cho nó một cái mác „bất cẩn“ và học tin tưởng vào thần hộ mệnh của nó.

Tin tưởng, giữ tâm trong lành, sống chừng mực, và biết hàm ơn, tôi nghĩ vẫn là sự bảo vệ tốt nhất mà ta có thể chủ động gây dựng, thay vì sợ sệt.

Giọng nói

Có những đặc điểm của bản thân mà nếu không ai nói cho mình biết, mình sẽ không bao giờ biết. Rồi lắm lúc đi gần hết cuộc đời vẫn không biết vì sao mình không được nhận cái mình đáng được nhận.

Hôm trước, lúc kết thúc cuộc họp với công ty bạn, vừa bỏ cái tai nghe ra khỏi đầu, Fritz đi lại gần bàn tôi, giọng hầm hè „tao không thể chịu nổi người phụ nữ này“. Tôi không ngạc nhiên. Fritz là người khó tính. Trước đây hồi tôi mới vào làm cậu ấy cũng khó chịu ra mặt với tôi.

Sau này khi đã thân thiện hơn, cậu ấy thỉnh thoảng ca cẩm người này nói khó chịu, người kia giọng như ra lệnh,… Tôi có lần bảo „có lẽ trước đây mày cũng không thích giọng tao đúng không? Nhưng là người nước ngoài, tao trước hết chỉ cố gắng làm sao để người khác hiểu ý của tao. Còn sau đó mới tính đến chuyện lịch sự … “. Nó nhướn mắt nhìn tôi hơi ngạc nhiên. Nó thường ngạc nhiên trước cách nói thẳng như ruột ngựa và đi trực tiếp vào vấn đề của tôi. Tôi cười nói thêm „vả lại hồi đó tao có hai đứa con lít nhít ở nhà, buổi chiều có vài tiếng mà phải làm bao nhiêu việc, nên tao hay phải nói với giọng ra lệnh, ngắn và rõ, thành thói quen rồi …“. Nó cười hà hà, không ra phản đối cũng chẳng ra thông cảm.

Tuy khó tính, nhưng khi người khác nhận ra vấn đề ở bản thân, nó lại trở nên dễ tính. Tôi thì vốn dễ dàng nhận ra điểm xấu ở bản thân và không ngại nói to chuyện đó, có lẽ vì vậy mà quan hệ giữa tôi và nó càng ngày càng đơn giản.

Về sau nghĩ lại tôi lại thấy nhờ cậu ấy mà tôi ý thức được giọng nói của mình ở chỗ làm. Cậu ấy luôn phản ứng ngay lập tức và rất rõ ràng với tone giọng của tôi. Tôi không phải người mềm tính, khi có gì không ưng ý giọng nói của tôi phản ánh ngay tâm trạng bất an của mình. Và đó là điều đáng kỵ đối với nhiều người. Cái sự nóng nảy đó được nhìn nhận như sự thiếu tôn trọng người khác. 

Người phụ nữ cầm trịch cuộc họp ấy là người nước ngoài, tiếng Đức khá nhưng phải tập trung nghe mới hiểu. Và phải công nhận rằng giọng nói của bà ấy có gì đó không mềm mại thật. Nó dễ gây phản ứng thiếu thiện cảm, thậm chí phản kháng ở người khác. 

Nhưng có lẽ không ai nói thẳng với bà ấy chuyện đó.  

Tôi thật, tôi giả

Nghe cậu đồng nghiệp diễn trình về phần của cậu làm, cởi mở và say sưa.

Cậu ấy đã có thời gian bất mãn. Việc thì nhiều, ai cũng cắm cúi tập trung làm công việc của họ. Vì ai cũng biết người bên cạnh cũng phải làm nhiều như vậy, cũng phải multitasking như vậy, nên người ta cứ làm, không đòi hỏi phải theo quy trình này kia, không chờ đợi được đánh giá khen ngợi.
Công việc chạy đã là một lời khen.
Cậu ấy chuyển từ team khác tới. Không quen cái kiểu ở chỗ tôi.

Cậu ấy đã hục hoặc với nhiều người. Tôi thì cậu ấy bực mình vì nói nhỏ (cậu ấy bị ngãng tai) và nói giọng nước ngoài.

Giờ cậu ấy đang nói và mỗi khi cậu ấy nhìn kiểu chờ đợi feedback, tôi lại gật đầu. Tôi gật đầu nhiệt tình, vì rõ ràng cậu ấy vui khi thấy mọi người hiểu và đánh giá điều cậu ấy nói.

Tôi nghĩ tới hai cái tôi trong mỗi con người, cái tôi thật và cái tôi giả.
Thường mỗi khi có gì đó bất mãn hay giận dữ, cái tôi giả nó phình to ghê lắm.
Phình to che cả thế giới luôn.
Thế giới này chẳng là cái đinh, vấn đề của mọi người à, cũng là cái đinh. Chỉ có mỗi nỗi lo của tôi, mỗi bực mình của tôi, bệnh tật của tôi,… là đáng để quan tâm.
Lúc đó có nói đông nói tây, cái tôi giả nó chả thèm nghe.

Có mỗi cái nó nghe – là những lời đánh giá, ngợi khen.
Khi nghe lời khen, có gì đó rất đặc biệt diễn ra – cái tôi giả đang gồng mình để phình to sẽ dịu lại, xẹp dần.
Và lúc đó cái tôi thật sẽ xuất hiện. Mềm mỏng bao dung hơn.

Và đó chính là cái tôi đang thấy ở cậu đồng nghiệp. Tiếng Đức của tôi thì vẫn lắp bắp như cũ, nhưng không sao, cậu ấy vẫn kiên nhẫn nghe và trả lời.

Có gì đó rất giống đứa trẻ con chưa thuần, cái phần tôi giả này. Tạm gọi nó là tôi giả, vì người ta có xu hướng nghĩ nó là thật, và hay đồng hóa mình với nó. Nếu để ý một chút, ta thấy là nó không phải là mình. Nhìn ra xung quanh, nếu mình không được tiếp xúc với cái phần tôi thật của họ, cũng là do mình một phần.

Tư tưởng thì chắc là vay mượn mỗi nơi một chút, nhưng trải nghiệm và ngôn từ thì rõ là của tôi, heheh. Nên nghe từ ngữ có lủng củng chút, thì cũng là chuyện bình thường.

Hộp kẹo Praline

thời đại này, quả là có quá nhiều điều bất ngờ. Không ai có thể nói chắc cái gì sẽ xảy ra, chưa nói đến tuần sau hay ngày mai, mà ngay cả hôm nay, trong những thời khắc tiếp theo….

Macron thắng trong cuộc bầu cử tại Pháp. Tôi thấy vui và sẵn lòng theo dõi cái gì sẽ xảy ra tiếp theo. Sự ủng hộ của châu Âu và của Đức đối với Macron có gì đó gây cảm động. Mọi người lo lắng cho số phận của liên minh châu Âu và có vẻ như mọi người hàm ơn Macron vì đã thắng.

Sự có mặt của bà vợ nhiều tuổi và thái độ đường hoàng của Macron đối với vợ của anh ta làm tôi thấy tôn trọng cả hai. Tôi không tò mò về mối quan hệ này. Để hạnh phúc và ở bên nhau được lâu dài, lý do nhiều khi đơn giản. Hai người này có thể trở thành tri kỷ nếu họ không phải là vợ chồng: „ Wir sind schon sehr lange zusammen, aber seine Tiefe habe ich immer noch nicht ganz erfasst, seine Kultiviertheit – chúng tôi đã sống bên nhau rất lâu, nhưng tôi vẫn không hoàn toàn nắm bắt được độ sâu sắc, mức tu dưỡng (Kultivierheit) của anh ấy“.

Tôi hiểu từ Kultivierheit bà ấy dùng theo cách : Khi con người có ngộ tính cao cộng với sự tu tập bền bỉ, đến lúc nào đó anh ta có khả năng ý thức từng hành động lời nói của mình ở mọi thời điểm – đây chính là mức tu dưỡng (Kultivierheit) của con người đó.

Con người thời nay không thể được nhìn nhận như một cá thể riêng biệt, mà phải được nhìn nhận trong một tổng thể những mối quan hệ quan trọng đối với cá nhân đó. Nên với tôi, tổng thống mới của nước Pháp không phải là Macron, mà là Macron và vợ của ông ấy. Tôi đang rất tò mò muốn biết những người thân cận mà ông ấy sẽ đưa vào bộ máy nhà nước.

Nấu ăn, vừa xem tin thế giới, vừa nhớ đến câu nói của bà mẹ Forrest Gump nói với cậu ấy: „Das Leben ist wie eine Schachtel Pralinen, man weiß nie, was man bekommt – Cuộc sống như cái hộp bánh socola, bạn sẽ không bao giờ biết được bạn sẽ nhận được cái kẹo nào“.

Hôm nay trời mưa rả rích cả ngày. Tôi bắt đầu làm việc với cái đầu u u không rõ ràng lắm, bèn đứng dậy đi lấy cốc cafe, nói với cậu bên cạnh “thời tiết này khó làm việc nhỉ”. Cậu ấy cười ngoác mồm la tướng lên “Eh Minh-Ha, mày nói cho tao biết mày có cái tư tưởng đó từ bao giờ đấy”…

Trên đường lái xe về nhà, trời vẫn mưa mù trên đường, thấy cái xe tải cồng kềnh đi ngay bên cạnh trên dải đường hẹp, rồi đài lại báo có xe tải trượt ở đường A6 khiến rất nhiều xe đâm vào nhau, thấy mọi thứ không hề cứ thế mà tiến như ta vẫn tưởng. Không phải cứ qua hôm nay sẽ tới ngày mai, cuộc sống không kéo dài vô tận. Đó không hề là chuyện tất nhiên.

Heheh, thế giới quá là sinh động … 

Cây Maibaum mới

Chuyện ngày 01 tháng năm 2017.

Hôm nay Garching dựng cây Maibaum mới ở trung tâm. Cây trước đó được dựng từ năm 2012 và theo thông lệ, sau 5 năm cây sẽ được thay bằng một cây khác. Trong dịp ngày người ta tổ chức lễ hội đón rước cây về.

Đó là một cây cột lớn bằng gỗ, cao 37,7 m, làm từ 1 cây thông. Từ tháng 1 người ta đã lên rừng tìm chặt một cây đủ cao, đủ lớn, đủ thẳng. Khi đưa về, sau khi lột vỏ, cây sẽ được làm khô và bào nhẵn. Đến đầu tháng 4, khi cây đủ điều kiện để làm cây Maibaum, người ta sẽ sơn vẽ và trang trí cho cây, chuẩn bị cho ngày 01.05 là ngày cây sẽ được dựng lên ở trung tâm thành phố và sẽ đứng đó như biểu tượng của thành phố trong 5 năm tới. Nhiều trẻ con được tham gia làm cùng người lớn trong mọi công đoạn, nhất là lúc lột vỏ cây.

Từ một tháng nay vài nơi đã diễn ra các hoạt động ăn cắp cây Maibaum. Trên đài Annttene Bayern tôi cũng nghe đôi lần về việc nhà đài đi ăn cắp cây Maibaum ở đâu đó. Đây là điều được phép ở miền nam nước Đức, có điều chuyện ăn cắp Maibaum phải tuân thủ một số quy tắc: Chỉ được ăn cắp khi cây đó đã nằm trên lãnh thổ nơi nó sẽ được dựng thành Maibaum, không được làm hỏng cây khi chuyên chở, phải trả lại nguyên vẹn khi bị phát hiện lúc vận chuyển, có quyền thuê người thứ 3 hoặc tự ý ăn cắp lại cây của mình,vân vân và vân vân. Nếu cây bị ăn cắp, bên ăn cắp và bên bị ăn cắp sẽ thỏa thuận với nhau, bên muốn chuộc lại đôi khi mất khoảng 100 vại bia đền bù cho bên kia.

Tóm lại đây là đề tài được bàn tán khá rôm rả đầu tháng năm, và dân thích uống bia vào những dịp này tha hồ mà lập hội đi ăn cắp, hoặc uống bia hôi những vùng có cây Maibaum mới. 

Đội nhạc của Garching không bao giờ vắng mặt trong những dịp này. Đội gồm có một tay trống, và nhiều loại kèn khác nhau. Ngoài một hai thày giáo dạy kèn, những người còn lại phần lớn các ông già bà cả, chả hiểu trình độ có khá không. Tí bảo có ông thổi toàn sùi ra nước bọt. Heheh, nghe thì buồn cười, nhưng chuyện đó có thể tin. Khi ai đó thích tham gia đội nhạc của hội, của trường,… thì người đó có quyền tham gia, không đòi hỏi phải đạt trình độ giỏi này kia. Tuy trình độ thì lôm côm không đồng đều như vậy, nhưng khi tham gia họ cần tuân theo một kỷ luật nhất định và phải tôn trọng lịch trình của ban nhạc, nếu không, cả đội khó có thể đánh được một bài cho đến đầu đến đuôi mà không làm người nghe tưởng mình đang lạc vào chợ bán ngan ngỗng.

Lễ hội được tổ chức bởi liên đoàn đồng hương  Garching (HeimatVerein). Mỗi thành phố đều có một liên đoàn như vậy. Ai muốn làm thành viên của hội thì phải đóng một khoản phí nhất định hàng năm. Với phí này hội sẽ có khoản tiền để tổ chức các hoạt động cộng đồng. Thành viên của hội được hưởng một số quyền lợi, chẳng hạn được mượn một số máy móc gì đó. Nghe ông xã nói bọn tôi đều là thành viên của hội từ mấy năm nay. Heheh, một cảm giác ấm áp, khi mình là một người trong một tập thể nhiều người. Các bạn thành viên trẻ biểu diễn một số điệu nhảy đơn giản trong bộ váy dân tộc.

Các điệu múa này cũng phải tập luyện chút mới múa đều được. Có vẻ như các đôi được tự chọn nhau, kẻ lùn tì sánh đôi cùng kẻ cao kều, các cô bé cậu bé phải kiễng lên mới vòng tay qua đầu bạn nhảy cao lêu đêu dù đã cúi hẳn người xuống. Chúng chắc tự hào lắm, niềm vui lộ rõ trên khuôn mặt. Còn tôi thì thích ngắm những kẻ cao kều, những cái đỡ tay trìu mến của họ với những bàn tay bé xíu của các cậu bé cô bé luôn làm tôi xúc động.

Ông hiệu trưởng của trường nhạc Garching trong bộ áo lễ hội. Tính ông xởi lởi, bình dị, không màu mè. Tôi luôn ngạc nhiên về phong cách bình dân và thoải mái của ông ấy. Mùa hè đi dạo gần trường nhạc, thế nào cũng nghe đội nhạc của ông ấy bùm bụp tò te ở đâu đó. Mọi thứ cứ như đùa, nhưng lại vẫn là thật. Vẫn có vui, có không khí, có hoạt động, có tổ chức, mà làm cứ như đùa vậy, không có cảm giác họ phải vất vả luyện tập, vất vả tổ chức,…

Trường nhạc hàng năm hay tổ chức cho các bạn biểu diễn, có chấm điểm. Cuối cùng thì ai đã tham gia đều được giải, không nhất thì nhì, không nhì thì ba. Buổi trao giải cũng ông ấy lên cầm trịch, vẫn cái giọng nói nửa nghiêm túc nửa đùa, gọi từng bạn lên trao giải. Không hiểu các bạn nhỏ có thấy xúc động lúc nhận giải không, và có ai cay cú mình không đạt giải cao hơn không. Có vẻ như cả làng đều vui, bất kể được cái dải rút nào.

Có lần Tí cũng được lên nhận giải ba. Chị kể Tí đánh đến 7 lần mà vẫn vấp một đoạn. Heheh, nghe đến đó tôi nghĩ đến cô giáo của Tí hơn là đến Tí. Tí không thích biểu diễn, nhưng vì nể cô mà đi. Nghe kể lại cô không thất vọng lắm, và nghe chừng vẫn định giúi anh đi biểu diễn tiếp.

Hahah, thôi thì, cái số kiếp của anh nó thế rồi, phải trây mặt ra mà biểu diễn thôi …