Năng lượng

Vừa nói chuyện với sếp cũ, lại một đống ý tưởng, lại hơi hơi có hứng đó hehe.
Nó hay – làm sao để tích hợp dữ liệu từ nhiều platforms để có thông tin đầu vào cho AI.

Mình với sếp cũ hợp cạ về mặt kỹ thuật, kiểu nói nửa câu đã hiểu.
Mất cái cảm giác đó với sếp mới, khá là buồn.
Có điều sếp mới lại rất quan tâm những cái nhỏ nhỏ.
Hôm qua mình vừa hỏi thằng ngồi cạnh để lấy template, 1 phút sau cậu ấy đã gửi cho link có một đống các template.

Bỗng lại nghĩ về cái gọi là năng lượng.
Nhìn ra mọi thứ là năng lượng.
Đến cả cái gọi là nghiệp cũng là năng lượng.
Biết xử lý hài hoà, đỡ mất năng lượng.

Có nhiều năng lượng – dễ vui, mọi thứ đơn giản.
Ít – dễ cạu.

Cái gì làm mất năng lượng?
Lo , giận, sợ, tham, sỹ, …

Cái gì làm tăng năng lượng?
Sự thông cảm, tình thương,…
Khi bạn thông thương với vũ trụ, bạn nhận năng lượng.
Đúng ra, năng lượng chảy qua bạn, đủ.

Về già

Ở tuổi mình, nói về chữ già, đôi khi người ta liên tưởng tới hình thức bên ngoài.
Da nhăn, tóc bạc…

Nhưng thực ra, nó gắn liền với nhiều thứ khác nữa.
Sức yếu đi, mắt mờ đi, chân tay đau nhức thêm, ….
Tinh lực chạy trong cơ thể chậm hẳn lại.
Khả năng làm việc giảm, khả năng xử lý giảm.

Đó là thời điểm chuyển hướng hoạt động.
Giảm dần các hoạt động hướng ra bên ngoài, thêm dần các hoạt động hướng về bên trong.

Dông dài,
đại loại thấy mình bớt hứng thú đối với công việc,
thì chuyển chút trọng tâm sang quan tâm sức khoẻ.
Với mình đi làm chính ra lại tốt cho sức khoẻ.
Nó cứ đều đều về mọi mặt.

Ở nhà có trò chạy tới chạy lui thăm hỏi cái tủ lạnh.
Lắm lúc nằm ườn lướt điện thoại, vừa mỏi mắt, vừa mỏi vai.

Aquy tí haha.
Chứ có nhiều thời gian nghỉ ngơi vẫn tốt hơn là mệt mà vẫn phải căng mắt căng đầu làm việc, nhể.

Trống rỗng

Hôm qua vừa tạm biệt 1 đồng nghiệp lâu năm.
17 năm, mình luôn ngồi cạnh cậu ấy.
Có những khó chịu nhất định về tính cách thói quen.
Nhưng cậu ấy là người ta có thể tin tưởng.
Làm tốt như có thể việc được giao. Có khả năng, cả trong kỹ thuật lẫn trong giao tiếp.
Quân tử, không giành công, không nói hai lưỡi.

Giờ cậu ấy chuyển chỗ khác.
Cậu ấy rủ mình đi ăn trưa nói chuyện chia tay.
Mình mới biết, cậu ấy liệt mình vào dạng bạn quý.
Thấy cảm động.
Không phải dạng thân, nhưng chỉ cần được coi là người cậu ấy có thể tin tưởng, là quý rồi.

Hôm nay là ngày làm việc cuối trước khi nghỉ 3,5 tuần.
Thu xếp làm xong những việc cuối cùng.
Người trống rỗng.

Vũ trụ và bọ chét

Túm lại đang trong tình trạng hơi giống Burn-out.

Trong trạng thái căng thẳng, hoặc người ta ca cẩm.
Đổ lỗi cho hoàn cảnh, người khác – là chuyện 90% người sẽ làm, không có gì đáng nói.
10% còn lại, đỡ hơn, nhưng vẫn là ca cẩm, ma nào nó thèm nghe, chả ai quan tâm.

Vậy thôi, ta sẽ chọn hô khẩu hiệu tí.

Mình tự hỏi tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu.
Phải tính đến trường hợp nó kéo dài thêm 1,5 năm nữa.
Mà sức mình liệu sẽ còn giữ như hiện tại, hay sẽ đi xuống.
Đến 70% khả năng là sẽ đi xuống

Đó đó, cái sự “bám víu” hiện ra nhé.
Bám víu những cái gì vẫn còn ổn trong hiện tại.
Nhưng lại ghét cái sự bất như ý.

Mà vũ tụ này định làm cái gì nhỉ.
Hình như định giũ cho một hội nào đó (trong đó có mình) phải buông hết mọi sự bấu víu.

Bạn thử tưởng tượng xem, bạn như 1 con bọ chét bám lấy 1 cái thảm cũ.
Thảm cũ và bẩn lắm rồi, nhưng dù sao nó cũng khá thoải mái với một con bọ tét.
Và vũ tụ đang giũ nó, giũ ghê lắm.
Con bọ tét giận lắm, bám hết sức bình sinh.
Vũ tụ mỏi tay nghỉ 2 phút.
Con bọ tét thấy êm êm, mừng quá, quay sang nói với con bọ tét bên cạnh – mình thậc là giỏi.
Haha, vũ tụ lại giũ tiếp.

Burnout

Hôm qua nói chuyện với bạn chồng, bạn chồng bảo mình có hiện tượng Burnout.
Có lẽ vậy, liên tục từ tháng 9 năm trước tới nay luôn trong trạng thái bị ép về thời gian.
Có 1,2 tuần hoặc nghỉ, hoặc nhẹ nhẹ ở giữa. Nghỉ thân, nhưng tâm vẫn không nghỉ.

Mà ai ép? Mình tự ép !!!
Vì sao tự ép. Vì cuống, vì sợ.

Khi đã biết hết đường đi nước bước, bạn sẽ biết chỗ nào cần đi nhanh, chỗ nào đi chậm.
Nhiều việc nhưng cảm thấy vẫn ổn.
Khi chưa biết cái trước mặt đầu cua tai nheo nó thế nào, cứ thúc mình đi chúi về phía trước, chỉ để chắc chắn vẫn có đường đi.
1,2 tháng không sao. Nhiều tháng sẽ thành vấn đề.

Giờ khi một phần đã ở đoạn hoàn thành, bỗng thấy trống trơn và thấy mọi thứ nó vô nghĩa.

Tóm lại vẫn là cuống.
Tính này mình có từ xưa.
Hồi còn trẻ, mỗi lần phải present một cái gì đó trước vài người, sợ mất ăn mất ngủ hàng 2 tuần trước đó.
Làm nhiều thì quen, bớt sợ, bớt tự ép mình phải tốt hơn cái mình đang có.

Có lẽ vẫn là cảm giác sợ bị đánh giá thấp, muốn được đánh giá cao.
Chứ mình làm thiệt mà, làm chăm chỉ xốc vác, thì có lý do gì để phải ép mình thêm?

Muốn được người ngoài đánh giá, đó vẫn là cái chìa khoá.
Ai cũng có một lãnh vực, dù chỉ xíu xíu nào đó, muốn được đánh giá.
Trừ khi họ không còn bám víu vào cái “Tôi”, nhể hehe.

Cái “tôi”,… để tẹo viết tiếp.