Trung bình cộng

Bạn là trung bình cộng của 5 người quanh bạn.
Vậy là trung bình cộng của bạn chồng, bạn con trai, mẹ mình, bạn Uschi chỗ làm, và facebook.

Facebook cũng là một nhân cách.
Mình thật may khi ở đây mình khá thoải mái, không bị màu mè hay giữ ý.
Vào phần lớn là thấy vui, đem lại nhiều ích lợi.
Mặt bằng của người dùng giờ ngày càng cao.

Mình ủn bạn (unfriend) một cách khá dễ dàng.
Chỉ cần nhận thấy tút của mình gây sự khó chịu bực bội cho ai đó, là mình ủn họ ngay.
Vừa tốt cho họ, vừa tốt cho mình.
Giống như, nhà mình thì mình phải giữ cho nó ổn, nó comfort cho mình.
Nó có thể hơi tối quá hay hơi sáng quá cho người khác, có thể hơi ẩm ướt hay quá khô hong, nhưng luôn đúng độ mà mình cần.
Để mình thích vào, thích viết, thích tương tác.

Và mọi người bạn mình phần lớn cũng đã nhận ra, bạn trên fb không đồng nghĩa bạn ngoài đời.

Bạn chồng và bạn con trai, nói chung được là trung bình cộng của họ, quá chuẩn.
Mẹ mình, thuộc về một thế hệ khác, là nguồn để mình hiểu bản thân, để hiểu và thông cảm với lớp người lớn tuổi.
Và để chuẩn bị cho 1-2 chục năm tới của bản thân.
Uschi sau một thời gian chống chếnh, giờ cũng khá thăng bằng, biết tập trung năng lượng của mình vào đâu.
Giờ hai đứa tàng tàng ngang nhau. Vẫn nói chuyện nhiều, nhưng cười phe phé nhiều hơn.

Trung bình cộng heheh.

Viết xong mới nhớ tới Mina. Thực ra Mina phải đứng thứ 4.
Authentic, spontant, độc lập, hiền và kiên nhẫn với người nhà, ưu ái bố Sờn, miếng ăn trên hết.

Khoe

Vừa bước ra khỏi cửa toà nhà chỗ làm đã nghe thấy bà gọi điện.
Khoảng giờ này là hợp với bà nhất, lúc cụ chuẩn bị đánh răng rồi đi ngủ.

Bà bảo hôm qua Tí gọi điện cho bà, Tí khoe đang học viết tiếng Trung Quốc.
Chả hiểu tiếng Việt của ông ấy thế nào, nhưng nghe chừng bà cũng hiểu hết những gì ông ấy khoe hehe.

Thực ra Tí không phải dạng nhiều lời.
Nhưng ông ấy biết mọi thông tin mà ông ấy đưa ra, kể cả “khoe”, đều sẽ làm hai bà vui.
Chỉ cần có giọng ông ấy ở bên đầu dây kia. Nên ông ấy nói tùm lum, không quan tâm quá đến nội dung.
Nói trên trời dưới bể, chỉ để có cái nói trong vòng 3-5 phút, đủ để bà cảm nhận sự hiện diện, sự quan tâm.

Tí hỏi “Bà nói chuyện với Tí và với mẹ, nói với ai vui hơn”.
Bà bảo nói với mẹ cũng vui, với Tí cũng vui. Với mỗi người lại vui một kiểu.
Chắc tại hôm trước mẹ có nói với Tí, chắc bà nói chuyện với Tí sẽ vui hơn nhiều nói chuyện với mẹ.
Vì mẹ thì chỉ có hỏi han dặn dò, lắm lúc còn thấp thoáng giọng “lên lớp”.

Hehe, thấy vui, và cảm thấy được chia sẻ.
Mỗi khi bà không gọi được cho mẹ, thì lại gọi cho Tí.
Cái lo lắng chia đôi, còn niềm vui nhân đôi, hay nhân 3?
Hợp lý, nhỉ.

Giờ tình hình công ty, tình hình bên ngoài hơi lộn xộn.
Thỉnh thoảng thủ vài cái kẹo trong túi, đi một vòng giúi cái kẹo bé tí cho mấy cô đồng nghiệp trẻ, cười ngoác miệng nhìn họ vài giây.
Chả để làm gì, chỉ để làm mềm đi xíu cái trầm nặng có vẻ không giảm trong không khí quanh đây.

Bể khổ

Người ta dần sẽ thấy thấm thía đời là bể khổ, nhỉ.
Thời thế bây giờ ấy.

Chỉ khi bạn thấm thía đời là bể khổ.
Bạn mới biết thương bạn và người khác.

Rồi người ta bỗng không còn cần cái gì quá nhiều, mà biết vui khi nhìn thấy nụ cười của những người xung quanh.

Mỗi khi mình nói đời là bể khổ,
mình hay bị nhìn với con mắt lạ lẫm.
Hoặc thương hại.
Hoặc thắc mắc, kiểu chị/bạn mà khổ gì.

Mình không nói mình khổ.
Mình nói đời là bể khổ.
Nếu nói mình khổ, mình đã vô ơn biết mấy với bao người quanh mình, họ đã nhiều thiện ý với mình, đã cố gắng để mình không khổ.

Một khi mình nói đến chữ khổ, là mình đang nói cuộc đời nói chung.
Đời thật sự là bể khổ.
Lạ một điều, mỗi khi nói đến câu này, mình thấy thương nhiều hơn thấy khổ.
Đúng hơn, khổ thấy ít hẳn đi, chỉ còn chủ yếu thấy thương.
Để ý thử mà xem. Khi bạn thương, bạn ít thấy khổ.
Hình như hai cái sóng này nó không cùng tầng.

Đây chính là điểm tựa khi về già.
Từ giờ tới lúc già, nếu bạn thấm thía cái khổ của cuộc đời đủ,
bạn sẽ chỉ còn tình thương tràn ngập.

Kế hoạch

Cuộc sống thực ra cần cả 2 kiểu kế hoạch: ngắn hạn và dài hạn.
Mà mình chỉ thích viết lung tung với những người phàm như mình.
Hội mà nghĩ rằng “tôi sống cho hiện tại” thì lướt qua cho lành hehe.

Đã là người phàm ấy, thì chắc chắn là khổ.
Dù bạn vẫn cứ nói “tôi sướng”, thì cái sướng của bạn nó đến từ sự so sánh với người khổ hơn.
Chứ không thật là sướng đâu.
Còn nếu bạn nghĩ bạn sướng lắm, thì cũng cứ lướt qua cho lành hehe.
Vậy một vài cái mẹo vặt cho đỡ khổ (tâm), cũng không tệ, nhỉ.

By the way, không hiểu sao mình không thể chơi với cái hội nghĩ rằng mình sướng.
Mệt lắm. Hội biết mình khổ, họ có sự thấu hiểu, có sự tế nhị cảm thông nào đó.
Họ sẽ để ý để bạn không khổ thêm hehe.

Tiếp, thời buổi bây giờ nó đang dồn người ta vào một cái ngõ nào đó, buộc người ta phải thay đổi cách nghĩ, cách sống bấy lâu nay.
Nếu muốn có một sự thăng bằng nào đó.
Kiểu, hoặc là bị ngụp lặn dưới sóng, hoặc lướt trên sóng, dù chỉ lấp ló mỗi cái lỗ mũi haha.

Kế hoạch dài hạn, mình cho là nó nằm ở phương diện đầu óc, suy nghĩ.
Nó tách khỏi cuộc sống thật.
Nhưng vì con người chúng ta vốn sợ cái gì không rõ ràng, cái bất ngờ, nên thôi ta cứ kế hoạch cho nó lành.
Chứ mình tin là dù không kế hoạch kỹ như bây giờ người ta vẫn làm, mọi thứ vẫn diễn ra những thứ tương tự, khéo còn tốt hơn.

Cái thật sự liên quan đến cuộc sống, là những thứ ngắn hạn.
Nấu 1 nồi cơm, rửa đống chén đũa, chữa cái xe đạp, làm 1 công việc,…
Khi làm xong, chúng cho bạn một cảm giác thảnh thơi.
Nhưng thường là ít ai để ý và chiêm nghiệm rõ ràng.
Người ta còn đang ngụp lặn trong kế hoạch dài hạn hehe.

Vậy thôi nhỉ,
Nhận thấy, mỗi khi mình đánh được nhiều cái dấu Done trong cái list dài dặc những việc bé bé của mình, là mình thấy vui.
Là đâm lắm lời hehe.

Nhàn cư vi bất thiện

Luôn cần 1 điểm ở giữa. Bên cực nào cũng không hay.
Không để mình nhiều thời gian trống – sẽ có dạng “nhàn cư vi bất thiện”
Hoặc ở cực kia, bị ép chẹt cứng, bị vắt kiệt giữa quá nhiều việc.

1 công ty, thậm chí 1 team, lại hay có 2 kiểu người này.
Và bạn thấy hội thứ nhất làm bạn mất nhiều năng lượng hơn là hội thứ 2.
Lắm lúc họ hỏi bạn, chỉ để muốn chứng minh cho bạn rằng – họ đang làm việc.
Bạn sẽ hay tự hỏi – tại sao họ cứ phải hỏi đúng bạn.
Trong khi xung quanh còn vài người cũng thừa thời gian và cũng cần nói chuyện giống họ?

Hội thứ 2, thường tôn trọng từng phút của bạn, nên họ sẽ chỉ hỏi khi rất cần.
Hỏi đúng câu hỏi, vào ngay trọng tâm, và thậm chí dừng ngay, tự tìm hiểu, khi đã có một gợi ý nho nhỏ.
Và bạn thấy bạn vui, như được tiếp thêm năng lượng khi bạn giúp họ cái gì đó, dù là nhỏ.

Ở giữa là tốt nhất.
Ở cái cực bị ép kiệt ấy, mình đâm cọc tính.
Có thể sẵng giọng với những câu hỏi không cần thiết.
Không có gì against người hỏi, mà chỉ muốn họ tha cho mình.

Thật sự không biết mọi thứ sẽ dẫn mình đến đâu.