Mưa cuối tuần

Trời vẫn mưa rả rích. Hôm nay chị đi cắm trại về. Để xem chị kể chuyện gì. Chắc chị sẽ không dám kêu lạnh kêu mệt, vì sợ lần sau bố mẹ sẽ không cho chị đi nữa.

Nhưng chắc chị sẽ enjoy sự ấm áp, khô ráo, sạch sẽ, thoải mái khi về đến nhà. Đó có lẽ cũng là điều người ta thu hoạch được: biết ý thức được rõ cái góc dễ chịu mình đang có hàng ngày ở nhà, sau vài ngày đi ngủ lang ngủ vạ ở đâu đó.

Tí đi đánh bóng từ sáng sớm. Cu cậu có vẻ không thích đi lắm, vì phải dậy sớm, và sẽ mất cả ngày loanh quanh ở đó. Cậu đã không còn cái hứng thú thi thố từ lâu, và làm nhiều cái chỉ do cần phải làm, nhất là giờ đây lưng cu cậu vẫn chưa trở lại bình thường.

Mẹ cậu đã bắt đầu chườm ngải cứu cho cậu từ 2 hôm nay. Bình thường mẹ cậu hay nghĩ đến ngải cứu, nhưng không hiểu sao lần này mẹ cậu không nghĩ ra. Cũng tại kiểu nói của cậu, cứ tưởng cậu đã khỏi, đùng một cái cậu lại kêu đau. Rồi lại bảo khỏi, rồi lại kêu đau. Gần đây bố mẹ mới gửi cậu đi bác sỹ, thể dục trị liệu, đã hơn tháng mà thấy tình hình không khá lên nhiều. Giờ thử chườm 1 tháng với lá ngải cứu rang muối xem sao. Có vẻ anh bị lạnh lưng, và cái lạnh thấm khá sâu, không ra được.

Hôm trước đọc mới thấy cùng dùng lá ngải cứu, nhưng chườm để trị gai cột sống, cần dùng với dấm nóng, còn để trị nhiễm lạnh, cần rang với muối. Và phải dùng lâu lâu mới có tác dụng.

Vốn biết tính anh nóng vội, làm gì chỉ 1,2 ngày mà chưa có tác dụng là ỉ eo không chịu làm tiếp, mẹ anh đã giao hẹn kỹ càng. Mẹ anh bảo rằng để chườm cho anh mẹ anh cũng phải làm thêm rất nhiều việc, và ít nhất phải chườm liên tục 2 tuần may ra mới có tác dụng. Mẹ anh không bảo đảm sẽ chữa khỏi cho anh, nhưng nếu anh muốn thử, thì anh phải vui vẻ làm theo.

Anh đồng ý, rằng sẽ để mẹ chườm trong 3 tuần, heheh. Có vẻ như tính nóng vội của anh đã sửa được phần nào, giờ đây khái niệm 2,3 tuần, thậm chí 1, 2 năm không còn là khoảng thời gian quá dài cho một cuộc thử nghiệm nào đó cùng mẹ. Mẹ anh vốn có quan điểm, sức khỏe của mình mình phải chủ động đứng ra chịu trách nhiệm, không phó mặc cho bác sỹ được.

Sáng qua anh đi dạo với bố mẹ một vòng Garchingsee trước khi đi ăn sáng ở Business Camp ở góc phía bắc thành phố. Tới góc hồ anh không chịu đi quanh hồ, bảo rằng quá dài. Mẹ anh cuộc với anh đi hết vòng chỉ mất 20 – 30 phút, là mẹ anh chỉ nói ước chừng vậy, chứ chưa bao giờ xem đồng hồ. Nhưng hóa ra mẹ anh đúng.

Đường có một đoạn ngắn hơi ẩm ướt, còn lại khô ráo. Lá vàng vẫn còn lại tương đối nhiều trên cây, làm một vài nơi sáng rực lên, mặc dù nắng yếu. Có chú chó to tướng lặc lè đi ngược lại, đám lông dầy màu đen xen vài vệt nâu. Anh đứng ngay trước mũi chú đón đường, thường thì các chú chó sẽ dừng lại hít ngửi để anh vuốt ve, chú này đủng đỉnh đi tránh qua anh không thèm ngó qua một cái, làm anh chưng hửng, heheh.

Anh quên luôn chú chó, lại tíu tít nhảy chân sáo khoác tay mẹ, bảo rằng mắt mẹ trông cũng giống mắt chó, hai đuôi mắt hai bên cụp xuống – trông yêu thế – anh nhăn nhở rú rít. Mẹ anh cứ buồn cười cái kiểu hai bạn cứ xúm xít thích cái đôi mắt một mí có đuôi mắt trĩu xuống trông hơi nặng nề của mẹ. Nhưng đẹp xấu, có lẽ nó cũng tương đối, các bạn thấy thích là tốt rồi. Các bạn so sánh đôi mắt đó với mắt cá, mắt chó, mắt chuột, với mọi loại mắt cứ phải nhướn lên nhìn cau có, ngồ ngộ ngơ ngơ…

Quán cafe cả nhà hay ăn sáng ở Business Camp đóng cửa. Không biết họ đóng cửa vào cuối tuần nói chung, hay chỉ trong mùa đông. Hy vọng là chỉ trong mùa đông, vì đi ăn ở đây thấy vui, cảnh vật xung quanh vắng lặng thanh bình. Mùa hè mọi thứ đẹp đẽ gọn gàng, nhiều màu sắc sinh động. Hồ nước xinh xắn trước mặt với từng vạt hoa súng, nước được phun lên từ 3 vòi phun rơi . Dàn cây Blauregen hai bên bờ hoa tím rủ xuống từng lọn từng lọn, một vẻ đẹp gợi nhớ đến những dàn cây dọc đường đi trong các vườn thượng uyển, dù ở đây trông chúng nhỏ nhắn khiêm tốn hơn.

Anh không có vẻ thất vọng lắm khi nhìn thấy quán đóng cửa. Một tiến bộ của anh. Gọi là tiến bộ vì dù thời gian sau này anh rất ít ỉ eo khi những sự việc không như ý xảy ra, nhưng bố mẹ đâu đó vẫn chờ đợi chuyện đó có thể xảy ra, và khi không xảy ra thì thấy mừng.

Trên đường về trời mưa. Và có vẻ như vẫn mưa từ lúc đó đến giờ, lúc ít hơn, lúc mau hơn. Về nhìn đồng hồ thấy đi tổng cộng 2 tiếng rưỡi, không ít trong tiết trời mù mù như thế này.

Của làm là của được. Cứ lúc nào bố hô lên một câu đi dạo là mẹ cố gắng đi theo, và luôn mừng là đã quyết đinh đi theo mà không nghe theo cái lười cố hữu đang lải nhải tìm lý do ở lại nhà.

Chị đi cắm trại

Chị đi cắm trại với hội Pfadfinder. Đầu tháng 11, trời lạnh và mưa gió, bố mẹ cứ lấn cấn lo lắng cho chị, nhưng không dám gàn.

Ai đã từng ngủ lều lúc trời mưa chắc biết cảm giác đó, cái lạnh ẩm thấm vào xương. Nằm kiểu gì cũng không yên để có thể ngủ được. Còn ban ngày thì mọi thứ ẩm ướt nhớp nháp, người co ro không lúc nào thấy dễ chịu.

Nhưng nghe chị nói lều rộng, khoảng để ngủ nằm ở giữa chắc sẽ khô. Mà có nhiều bạn bè thì chắc là mọi thứ sẽ vui vẻ bất kể trời mưa hay bão. Hy vọng các bạn vẫn có thể đốt lửa trại, đi cắm trại mà không có đống lửa bập bùng và cái ghi ta phập phùng, sẽ mất vui đi nhiều phần.

Theo như lời của chị, ở Đức chị thấy mình được là bản thân mình nhất (being herself) khi chị tham gia các hoạt động với hội Pfadfinder. Chị thích hoạt động tập thể, thích chia sẻ với nhiều người. Cố gắng để đạt được một cái gì đó cho riêng mình không làm cho chị vui và thích thú bằng khi cố gắng cùng một team để đạt được mục đích chung.

Vài tuần trước chị về tuyên bố rằng chị thích đi trại hè quốc tế của Pfadfinder ở bên Mỹ. Nghe đến nước Mỹ bố mẹ đã thấy ngài ngại, xa xôi cách trở, nhưng nghe đến cái giá phải trả cho 1 tháng đi bên đấy bố mẹ còn thấy ngại hơn.

Với số tiền đó bố mẹ có thể mua vé máy bay về VN cho cả gia đình.

Chị cũng biết số tiền đó là không nhỏ, nên tuyên bố nếu bố mẹ cho phép, chị sẽ cố gắng đi làm thêm để chịu một nửa số tiền đó. Chị nhiệt tình thuyết phục bố mẹ, rằng đó là một cơ hội rất quý giá được ra ngoài tiếp xúc với mọi người đến từ khắp thế giới. Rằng đó là cơ hội duy nhất với chị, vì những trại hè quốc tế diễn ra 4, 5 năm một lần, lần sau sẽ là quá muộn đối với chị. Rằng thì là chị sẵn sàng lấy bằng lái xe muộn lại 2,3 năm, để lấy số tiền đó đi trại hè trước, rồi chị sẽ tiết kiệm dần dần lấy bằng lái xe sau,… Chị gân cổ thuyết phục trong khi bố mẹ vẫn còn choáng váng với chi phí chị nêu ra mà chưa định thần để đưa ra câu trả lời yes or no.

Nhìn cái tuyệt vọng nào đó của chị, cái giằng xé nội tâm giữa mong muốn và khả năng thực thi, thấy tồi tội.

Nhưng chị phải học thôi, học chấp nhận giới hạn của mình, của gia đình mình. Bố mẹ mà cứ còng lưng phục vụ những mong muốn của chị, chưa chắc đã hay cho cả chị lẫn cho bố mẹ. Nên sự việc vẫn để mở, chưa quyết định chị có được phép hay không.

Vì không muốn chị mất ăn mất ngủ về cái khoản nửa chi phí mà chị có thể phải gánh đó, mẹ đã đưa ra vài con số để chị thấy nếu chị biết tiết kiệm tiền túi hàng tháng, tiền tặng SN, tiền dịp Noel, rồi tiền đi làm thêm (nếu có việc), chị sẽ có thể đạt được mục đích.

Dù sao thì đây cũng là một trong những khao khát rõ ràng của chị kể từ khi chị lớn (15 tuổi), nên mẹ thật sự muốn nó sẽ thành hiện thực, với một điều kiện : phải có chút lao tâm khổ tứ của chị. Đủ lao tâm khổ tứ để chị phải rất cố gắng nhưng vẫn cảm nhận được niềm vui và thêm phần tự tin khi điều chị mong muốn xảy ra.

Nhiều quá sẽ khiến những ngày tháng đẹp đẽ của chị kém vui, mà ít quá sẽ làm hư con người chị.

Mọi thứ đạt được dễ dàng rất dễ làm hư con người. Đây là kinh nghiệm của mẹ, mẹ học hành quá dễ dàng, môi trường bạn bè quá nhẹ nhàng một chiều, nên cái mà nhiều người khác học được từ nhỏ – biết cố gắng, không chỉ trong chuyện học hành, mà còn trong các mối quan hệ xã hội – thì mẹ đến tận 30 tuổi, cái tuổi mọi thứ đã chững, mới bắt đầu học. Không nhẹ nhàng gì, chị ạ, và tiến bộ rì rì theo tốc độ sên bò.

Sự nghiệp kiếm tiền của chị thấy cũng tậm tịt chưa có dấu hiệu tiến triển gì. Nếu đi kèm học sinh lớp dưới có thể kiếm được trên dưới 10 Euro một lần, tức khoảng 40 Euro 1 tháng. Có điều số học sinh đăng ký để được kèm thì ít, mà số học sinh đăng ký để đi kèm thì quá nhiều – cầu ít hơn cung, nên các anh chị đang mơ kiếm tiền đành nhìn nhau vêu mõm ngồi chờ.

Mẹ cứ an ủi chị phải kiên nhẫn thôi. Cứ giữ sự mong muốn đủ lâu, đủ mạnh nhưng không quá mạnh, và hàng ngày cứ làm những gì cần làm. Đến khi năng lượng đủ, duyên hội tụ đủ, mọi thứ cần xảy ra sẽ xảy ra. Còn nếu mong muốn mạnh quá, sốt ruột quá, sẽ dễ làm mọi thứ lộn xộn, tắc nghẽn, sẽ không đi đến đâu cả.

Hồi xưa khi còn trẻ tôi có đọc ở đâu đó một lời khuyên: khi muốn cái gì đó xảy ra, hãy để một cái lọ ở dưới gậm giường. Mỗi hôm cho vào đó 1 xu, sau khi đã nhắc lại thầm điều mình mong mỏi đó. Nếu làm được liên tục trong 49 ngày, rất có thể điều đó sẽ xảy ra.

Hồi đó tôi không tin, nhưng về sau, lờ mờ cảm thấy sức mạnh của ý nghĩ, nhất là khi ý nghĩ tập trung với niềm tin lớn, tôi lại tin. Tuy vậy vì biết phúc đức của mình rất có hạn, nên tôi ít khi muốn mất nó cho những mong muốn không nhất thiết phải có. Những mong muốn kiểu muốn có thêm cái này cái kia, hay đạt được cái này cái kia, không hiểu sao không quá cần thiết với tôi.

Đi chùa chiền, cầm nén hương tôi cứ để ý để mình không phát ra bất kỳ mong muốn gì. Trước đây tôi còn cầu mong bình yên, giờ thấy cái mong đấy vừa không cần thiết, vừa cũng sẽ phải trả giá. Ngay cả với sức khỏe là điều rất quan trọng với tôi, biết ốm đau là chuyện không thể tránh khỏi, tôi cũng không sử dụng sức mạnh của mong muốn để tránh bệnh tật.

Nhiều thứ nó như cái nợ, trả rồi nó hết, không trả nó vẫn đeo đẳng, nên thà là bình tĩnh đón nhận mà trả, còn hơn cứ sợ sệt rồi lần lữa lùi lại mãi.

Heheh, lạc đề lạc đề. Cậu con mà đang nghe thì lại tít mắt ngoạc cái mồm cá ngão „thôi thôi hiểu rồi, hiểu rồi. Mẹ nói nhiều quá, nhiều quá“.

Ờ thì là, đến đâu thì đến, chị nhỉ.

4 T : Tình, Tiền, Thể lực, Thời gian

Hôm nay có một người bạn đưa ra cuộc trưng cầu ý kiến trên FB, hỏi rằng với bạn cuộc sống mỹ mãn có phải là cuộc sống có 4 T: Tình, Tiền, Thể lực, Thời gian.

Chỉ được trả lời Yes hay No.

Một câu hỏi ngắn nhưng lại không dễ trả lời. Và câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí tôi khá lâu. Cũng phải đến 5,6 năm nay ít khi tôi nghĩ về chữ như hạnh phúc hay mỹ mãn.

Giờ ở tuổi 50, nếu ai hỏi tôi cái gì đem lại cho tôi sự mãn nguyện, thì có lẽ không có cái gì từ bên ngoài có thể đem lại cho tôi sự mãn nguyện. Nhiều thứ bên ngoài có thể làm tôi vui, khoái chí, nhưng không làm tôi mãn nguyện.

Kinh nghiệm cho tôi biết, phần lớn niềm vui kiểu đó qua đi rất nhanh chóng, cái còn lại đôi khi là sự tự mãn thô thiển, hoặc một cảm giác chông chênh, trơ trọi.

Còn nhiều cái đến từ bên trong lại làm tôi vui. Kiểu vui nhè nhẹ, lớt phớt không rõ ràng, không đủ làm người ta cười, nhưng làm người ta thấy nhẹ nhõm. Dùng từ thơ thới chắc hợp hơn, nó không để lại hậu quả gì.

Tôi vui khi mình quyết định làm một việc mình cho là nên làm, và mình làm được. Toàn những việc đơn giản như con gián. Chẳng hạn quyết định không ăn ngọt ngay khi về nhà. Nếu cứ sờ đến ngăn tủ đựng đồ ngọt mà mình dừng lại được, là mình thấy vui.

Quyết định không bực mình khi phải làm việc với một người hết sức lộn xộn, làm được là mình thấy vui.

Quyết định không gác lại một việc mà mình thấy ngán ngẩm, có thể vui vẻ bắt tay vào làm ngay khi nghĩ đến là mình thấy vui. Kiểu chuyển tiền để thanh toán hóa đơn chẳng hạn, heheh.

Bản tính vốn rất lười, dễ bị lôi cuốn vào những việc mình thích, và luôn có xu hướng gác lại những việc cần làm, trong ngày mình phải có đến hàng trăm lần có thể vui như vậy.

Một phần trong cái hàng trăm lần đó làm được thì vui. Phần còn lại không làm được cũng không mất vui, đôi lúc còn cảm thấy buồn cười vì nhìn thấy quá rõ cái tính kém nghị lực và lười chảy thây của mình. 

Tuy vậy, vì biết mình quá rõ, tôi đủ thông minh để đánh giá và trân trọng những gì cuộc sống, gia đình, môi trường, bạn bè đã trao tặng. Những thứ đời thường giúp tôi thoát ra khỏi những thèm muốn mà khi không được thỏa mãn, người ta rất khó để chúng lại đằng sau để đi tiếp. Những thèm muốn khao khát đó liên quan không ít thì nhiều đến 4 chữ T.

20 tuổi người ta theo đuổi chữ tình – tình yêu, tình bạn.
30 tuổi người ta theo đuổi chữ tiền – công việc tốt, cuộc sống tốt, được xã hội tôn trọng.
40 tuổi người ta níu kéo chữ Thể lực.
50 tuổi người ta đánh giá chữ Thời gian….

Nên, cho dù không còn hao tâm tổn trí nhiều như trước đây về 4 cái chữ T đó, chúng vẫn chiếm vị trí không hề bớt trang trọng trong cuộc sống hàng ngày. Tôi cần và tôn trọng chúng như cần cơ thể, hơi thở của mình.

Có điều, coi chúng là công cụ, hay để mình bị chúng lèo lái, thì lại liên quan chặt chẽ đến cái khả năng có niềm vui bên trong đã nói ở trên.

Chị phê phán mẹ

Chuyện của 3 ngày trước.

Chị khăng khăng bắt thằng em ra ngồi cùng bàn ăn, kể cả khi thằng em không ăn.
Chị cho rằng tác phong của thằng em quá tồi.
Cái bực tức của chị có lẽ vẫn âm ỉ kể từ khi bạn chị đến mà thằng em cứ ăn xong là nín thinh bưng đít dậy, chả thèm xin xỏ ai cái gì.
Theo chị tác phong lịch sự là phải ngồi lại bàn cho đến khi tất cả cùng kết thúc.
Nếu có việc cần phải đi thì nên xin phép cả bàn trước khi đi.

Thằng em phản đối, nhưng vẫn lò dò ra ngồi bàn.
Bố mẹ ngồi quan sát và nghe hai chị em tranh luận, không tham gia.

Con chị thì nói hùng hồn, chan chát.
Thằng em thủng thẳng trả lời. Cái chữ “unnötig” (không cần thiết) được nhắc đi nhắc lại trong từng câu.
Nói một cách dân dã, thằng em quay mông vào mọi quy tắc lịch sự của con chị, vì nó thấy mọi thứ không cần thiết.
Không thích thì không ăn, chả liên quan đến ai.
Ăn xong không thích ngồi lại thì đi, sao lại phải xin xỏ.

Nói đi nói lại, cái lọ xọ cái chai, thằng em nói rằng với việc đi núi và đi dạo với bố mẹ thằng em đã làm đủ nghĩa vụ với gia đình – cái liên quan đến communication giữa mọi người trong gia đình.
Và khi mẹ vừa mở miệng, rằng thì là thằng em đã tiến bộ khi tình nguyện đi dạo cùng bố mẹ, chị đã rất bất bình.
Chị cho rằng kiểu khen ngợi vô lối của mẹ sẽ làm hỏng thằng em.

Thế là chị chĩa mũi dùi phê phán vào mẹ.
Thằng em sau khi thu dọn xong vài thứ, quay mông đi lên nhà, kệ chị và mẹ gọi lại.

Đến lúc này mới đúng là bắt đầu trao đổi.
Bố cũng bắt đầu tham gia.
Cách nhìn nhận vấn đề của bố thường hay giúp mọi người có một cái nhìn hoàn chỉnh hơn về một sự kiện.
Chẳng hạn bố thấy thằng em vì không thích cá nên không muốn ăn.
Nhưng lại nói chệch ra là vì không đói nên không muốn ăn, làm mọi người lại tra hỏi sao không nói trước, bla bla…

Mẹ trong thâm tâm lại thấy thằng em có sự tiến bộ.
Vì rõ ràng trước đó 10 phút thằng em đã rất háo hức chờ đợi món khoai tây nướng trông rất ngon miệng ở trong lò.
Nhưng khi mở lò ra, mùi cá tràn khắp phòng, anh cu chắc đã thất vọng tràn trề.
Trước đây chắc chắn là anh cu sẽ ỉ eo, rằng thì là sao mẹ đã biết anh không thích cá mà vẫn làm cá,….
Lần này anh cu không hề ỉ eo, chỉ nói rằng không thích ăn. Thậm chí còn ăn một thìa khi mẹ yêu cầu.
Vậy là có lý do để mừng !!!

Con chị vẫn say sưa với vai trò người phê phán.
Chị hoàn toàn có quyền lên án thằng em,
Vì dù thằng em rất tử tế với mẹ, nhưng lại hành xử khá củ chuối với chị.
Những yêu cầu của chị thường bị thằng em cho ngoài tai.
Thậm chí còn bị phản bác với ngôn từ và giọng nói hết sức thiếu nhã nhặn.

Chị dùng cái chữ Ego để mô tả thằng em, mặc dù từ này mẹ rất ít đề cập tới khi nói chuyện với chị.
Rằng những lời khen của mẹ chỉ làm cái Ego của thằng em to lên hơn mà thôi.

Bố mẹ nói với chị, rằng chị đã làm đúng.
Rằng bố mẹ dù muốn thằng em cư xử biết điều hơn chút nhưng cũng chưa biết phải làm sao.
Rằng thằng em đang tuổi dậy thì, tiếng nói bên trong quá to, nên tai thường điếc với lời nói từ bên ngoài.
Với người khác, cách cư xử của anh luôn mấp mé giữa
lịch sự – không nghe nhưng không phản bác,
hoặc bất lịch sự – không nghe và phản bác,
hoặc nổi loạn – phản bác dữ dội và công kích người kia.

Chỉ là bố mẹ có kinh nghiệm hơn nên thường biết dừng lại, không đẩy thằng em đến cái ranh giới phải bất lịch sự hay nổi loạn.

Cả nhà thỏa thuận chị cứ tiếp tục góp ý cho thằng em, nhưng đừng hy vọng nó sẽ thay đổi nhanh chóng.
Lời góp ý của con chị, nhất là những lúc nói chuyện vui vẻ, dễ vào đầu thằng em hơn, vì hai bạn cùng lứa tuổi.
Còn để thằng em có tác phong tử tế hơn, cả nhà nên chuẩn bị tinh thần chờ đợi khoảng 3,4 năm nữa.

Và mẹ cũng yêu cầu chị rõ ràng, đừng chờ đợi bố hay mẹ về phe của chị, khi hai chị em tranh luận.

Chị bảo chị hy vọng con trai chị sẽ không như thằng em này.
Mẹ cười nói, bảo chị con người trên đời không ai hoàn hảo.
Cuộc sống sẽ đem lại cho chị những người giúp chị nhìn thấy điểm không hoàn hảo của mình để chị hoàn thiện mình hơn.
Chị sẽ có một đứa con giống chị,
Và một đứa con hoàn toàn khác chị.
Rồi chị sẽ thấy, cả hai đứa đều challenging với chị.

Heheh, chị không biết, chứ bố mẹ đôi khi phải cố gắng,
Để lựa chọn một cách hành động trong một số tình huống,
hoặc chấp nhận các bạn như các bạn đang là và enjoy sự có mặt của hai bạn, nhà cửa sẽ vui vẻ, nhiều tiếng cười,
Hoặc tìm mọi cách uốn nắn các bạn theo cách bố mẹ muốn, một cách nóng nẩy duy lý trí.
Nhà cửa sẽ ồn ào lời qua tiếng lại, rồi sau đó mỗi người ấm ức ngồi một góc.
Vì nhìn ra, ai cũng đúng, ai cũng có lý lẽ của mình.
Để đi trên con đường trung dung, là điều bố mẹ hàng ngày vẫn đang để ý học.

Chị có vẻ không còn bức xúc, ngoáy ngoáy chân cẳng vài vòng rồi bảo phải lên nhà làm nốt bài tập.
Chị cũng đã có một tiến bộ lớn – tôn trọng và biết đánh giá giờ phút cả nhà có mặt.
Chị đã nán lại nói chuyện sau bữa ăn, đã tự nguyện chịu khó tiếp chuyện bố mẹ.

Bố mẹ cũng đã có chút tiến bộ – trong giao tiếp càng ngày càng nâng các bạn lên cùng tầm với bố mẹ, với sự tôn trọng các bạn xứng đáng được hưởng, như mọi đứa trẻ, dù rất nhỏ.

Gọi là có tiến bộ, nhưng con đường đó còn dài cho mỗi người trong cuộc.
Sẽ có nhiều tình huống bất ngờ, nhiều ngả rẽ không chờ đợi.
Nhưng chính vậy nên đi trên con đường đó mới vui.
Khi cởi mở với mọi thứ đang xảy ra, không bám víu chờ đợi cái gì, người ta tự do hơn, và enjoy cuộc sống trọn vẹn hơn.

Tâm lao xao lo lắng

Đã 3 hôm nay tâm trạng tôi lao xao.
Nó không yên.
Tôi đã nghĩ do tôi quá lo lắng cho một phần công việc cần phải được hoàn thành vào cuối tháng 1 mà hiện giờ chưa triển khai được theo kế hoạch. Lại sẽ nhiều công việc gối lên nhau, nên thời gian tôi dành cho phần việc này trong vài tháng tới rất có hạn.

Tối hôm qua tôi cũng thức dậy vào giờ này, trong trạng thái hơi lo lắng đó. Biết là không ngủ lại được ngay nên nằm nghĩ ngợi về những tình huống có thể xảy ra, sắp xếp lại trong đầu những gì cần làm theo thứ thự ưu tiên. Rồi sau 1 tiếng cũng ngủ lại được.

Hôm qua họp team, nhiều người tỏ ra lo lắng về tính khả thi của kế hoạch đã đề ra. Sau một hồi bàn luận, gay gắt có mềm mại có, cả team cùng đưa ra một danh sách ngắn những gì buộc phải làm, và những gì có thể hoàn thành sau đó vài tháng. Phần việc của tôi không nằm trong những gì buộc phải hoàn thành trong 3 tháng tới.

Vậy là nguyên nhân cho nỗi lo lắng của tôi đã không còn, nhưng cái tâm không yên vẫn chưa được giải tỏa. Hôm nay tôi lại dậy đúng giờ hôm qua, vẫn cảm thấy một khối gì đó căng thẳng ở phần ngực và phần vai sát gáy.

Lại nhớ tới một khái niệm tôi đã đọc của Eckhart-Tolle – khối đau (pain body).

Mỗi người sinh ra và lớn lên với một khối đau nhất định.

Khối đau đó nếu đủ lớn, nó sẽ hiện diện thường xuyên. Con người sẽ luôn luôn thấy mình đau khổ, lo lắng, lao xao.
Nếu nó không quá lớn, nó sẽ xuất hiện theo chu kỳ, lúc thì ngủ yên, lúc thì trỗi dậy. Khi nó trỗi dậy, người ta ở trạng thái không yên, họ có xu hướng gán cho sự không yên đó một lý do bên ngoài nào đó.

Khối đau đó thay đổi thường xuyên, lớn lên, đậm đặc hơn, hoặc nhỏ và loãng đi. Sự thay đổi đó phụ thuộc vào cách hành động của mỗi người khi khối đau đó trong trạng thái active.
Hoặc họ để khối đau chi phối, chìm vào nó, cung cấp năng lượng cho nó.
Hoặc họ ý thức mỗi khi nó phát tác, chỉ quan sát để cho nó bộc lộ mà không tham gia, cung cấp thêm năng lượng cho nó.
Khi quan sát như vậy, mình sẽ không bị lôi kéo vào biển cảm xúc thực ra là không liên quan đến thực tại, mà chỉ là sự biểu hiện của một khối năng lượng cần được giải tỏa.

Người sinh ra với một khối đau nhỏ và có một tuổi thơ yên bình, họ sống nhẹ nhàng tung tăng, gọi là lớt trớt cũng được.

Người sinh ra với một khối đau lớn, hoặc có một tuổi thơ nặng nề, họ sống nội tâm hơn, nhiều tâm sự hơn. Tuy vậy những người này lại có một tiềm năng rất lớn để phát triển về mặt tâm linh. Họ cảm thấy, họ ý thức được sự đau khổ, và qua nỗi đau khổ họ sẽ loay hoay đi tìm, họ lớn lên.

Bản thân khối đau là một khối năng lượng tinh thần. Nó chứa trong mình rất nhiều tiềm năng. Nó hoành hành phát tác khi con người bị chìm đắm ngụp lặn trong đống cảm xúc nó đưa lại, sống và hành động một cách vô thức. Giống như cành cây vật vã chống lại gió. Càng chống gió càng giật.

Nhưng cũng chính khối đau đó có thể cung cấp nguyên liệu cho khả năng sống tỉnh thức, cho những ai tách được mình ra, tạo một khoảng cách để có thể nhìn toàn cảnh được đống cảm xúc lổn nhổn đó. Giống như cành cây chủ động đung đưa theo gió. Gió càng mạnh cành cây càng uyển chuyển thăng hoa.

Khi có không gian (space), tức khi con người giữ được khoảng cách và quan sát được khối đau của chính mình, khối đau đó được giải tỏa từ từ. Vốn là một khối năng lượng bị kìm nén, vô thức vật vã trong một góc nào đó, nó sẽ trở thành năng lượng tỉnh thức.