Thật giả

Hihi, đọc lướt trên FB có 1 bài : Hãy ở một mình.
Hồi trẻ lắm cái “hãy” nhỉ.
Sau này sống nhiều, thấy cái gì cần tự dưng nó đến.
Khi cần học ở một mình, khắc được ở 1 mình.
Còn khi đang có nhiều mình, nghĩa là nên học cách sống nhiều mình.

Còn cứ đi ngược, lúc ở 1 mình thì cố tìm cách tránh ở 1 mình.
Lúc phải sống với ai đó thì cố tìm cách sống 1 mình, hoặc ở với ai khác.

Thì khớ là mất năng lượng và thời gian, nhỉ.

Nhưng cứ phải sống qua hết, kha khá năm, người ta sẽ tự nghiệm ra.

Thời gian cuối số phận đưa đẩy hai Anamit hay tách ra sống “một mình”.
Thấy cũng có cái hay.
Với mình, khi có việc thì sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu có bạn chồng bên cạnh.
Không thì vươn người lên đứng cho thật thẳng 1 phát, rồi nhắm mắt làm, thì cũng đâu vào đó.
Kiểu đi xe máy đoá hehe.

Lâu rồi có đọc đâu đó, ở 1 bộ lạc nào đó, cứ sống cùng nhau tới 50 tuổi thì chia tay mỗi người 1 ngả.
Tuổi 50 ở cái bộ tộc đó là tuổi con cái đều đã trưởng thành.
Sau 10 năm, nếu họ thấy ok, sẽ làm 1 đám cưới lại.
Đó mới là đám cưới đích thực, do những người trưởng thành lựa chọn.

Hay đó nhỉ, quên không nhớ bộ tộc gì, ở đâu, không biết thật hay giả.

Bàn về chuyện thật giả.
Các phòng IT của các công ty bây giờ thỉnh thoảng gửi Fishing email đến, xem thằng nào bị lừa, bao nhiêu thằng.
Mình bị lừa 1 lần.
Tuần trước cậu ngồi cạnh thì thào gọi mình, chỉ chỉ vào cái email, nghiêm mặt bảo, Hà – mày giờ phải thật tỉnh thức.
24/24 giờ, 7/7 ngày. Kẻ lừa đảo không ở đâu xa, mà ngay cạnh mày.
Sau đó vài tiếng mình nhận được cái tương tự.
Bèn ngẩng đầu cao thật đường hoàng, nhấn vào “Reporting”, kiểu mách lẻo tao biết tỏng rồi.
Rồi đắc thắng nhìn thằng ngồi bên cạnh.

Haha, thật là sướng cái con người.

Giá trị

Người vẫn còn có nhiều thứ, sức khoẻ, tiền bạc, địa vị,… thì rõ ràng còn nhiều giá trị trong con mắt người đời.

Muốn nói đôi lời về giá trị của người già.

Họ có giá trị trong một thế giới khác, thế giới bên kia của vật chất.
Dù ta có nhìn thấy hay không.
Vấn đề là họ phải thấy ra được giá trị của họ.
Thấy – ngày sẽ vui. Không thấy – ngày sẽ buồn, dài lê thê.

Hay khuyến khích mẹ niệm Phật.
Vì niệm Phật mang lại rất nhiều ích lợi khi con người có thời gian.
Khi không phải làm gì, lo gì, cái não sẽ rất nháo nhào.
Thay vì nói chuyện người này người kia, nghĩ ngợi lung tung, niệm Phật rõ là tốt hơn nhiều.
Cứ quy từng phút ra cảm xúc, cảm xúc thấp (khi nói xấu ai đó trong lúc tán chuyện) gây nghiệp.
Cảm xúc cao, tạo phước.

Bảo mẹ, thời gian mà mẹ dùng để niệm Phật, thời gian đó của mẹ có giá trị.
Mẹ niệm rồi hồi hướng cho bố mẹ, anh chị đã khuất.
Khi qua thế giới bên kia, tiếc là họ khó có cơ hội làm điều đó.

Tình bạn

Mình vẫn luôn nghĩ hình như mình là một linh hồn đã sống rất nhiều kiếp trên trái đất.
Vì mình hiểu con người và chấp nhận con người.
Mặt sáng cũng như mặt tối.

Vừa đọc 1 tút về cái sự gọi là tình bạn.
Khi còn giá trị, thì còn có người tới lui.
Khi không còn giá trị, thì chẳng còn ai để ý tới.

Bình thường mà.
Hỏi rằng liệu khi ta còn tự đi lại được,
ta có đi thăm những người ta thừa biết rằng họ rất cô đơn và cần cảm thấy được quan tâm?
Vậy thì khi ta trong hoàn cảnh đó, không có ai nhòm ngó tới là chuyện tất nhiên.
Mấy năm cuối tiếp xúc nhiều với thế giới của người già.
lại càng thấm thía thêm nhiều thứ.

Nên cũng không cần thần thánh hoá cái tình bạn, cũng như mọi loại tình khác, nhỉ.
Cứ hay nói với các bạn trẻ nhà mình, đã sinh ra trên đời, vũ trụ đặt mình vào cùng đội với ai, thì để ý giúp nhau để sống ok nhất.
Sống OK là làm cho từng giờ, từng phút, từng ngày OK. Chứ không phải làm cái này hay cái kia cho nhau.
Mọi thứ làm cho mình và mọi người mất năng lượng, thì tìm cách giải quyết.
Bớt đòi hỏi, bớt ràng buộc, bớt nghĩa vụ, nhỉ.

Khi bớt mọi thứ, tự dưng người ta cũng bớt quạu cọ với nhau.

Mình thường cảm nhận con người qua cái core của họ.
Tính cách có thể thế này thế kia.
Nhưng có người có core của con đại bàng.
Với những người đó, kể cả khi không có quan hệ thắm thiết gì, thì mình vẫn dành chữ “bạn” cho họ.

Khoẻ

Ngồi làm việc mà đầu bí đầu bí hehe.
Đã quét nhà moi móc các góc.
Đã xuống mở tủ lạnh 2 lần lấy đồ ăn. Mà bí vẫn hoàn bí.
Đúng kiểu chỉ có 100 đồng mà cứ loay hoay muốn mua đồ tốt, đồ đẹp.
Thế là ngổn ngang trong đầu chỗ nào cần tốt, chỗ nào tạm tạm cũng được.

Hạn về răng vẫn chưa chấm dứt.
Mặt sưng vêu nên lại ngồi nhà làm việc.
Tối kia tối qua đau, bỗng nghĩ cái đau ở địa ngục mà người ta hay tả, chắc cũng vậy mà thôi.
Tuy vậy, ở trần thế, còn có thuốc giảm đau.
Còn có một cái mốc thời gian, sáng mai sẽ đỡ, sáng kia sẽ hết đau.
Còn trong địa ngục, nghe nói cái đau nó kéo dài không dứt.
Nghĩ đến cái đoạn “không dứt” này, cảm nhận được địa ngục luôn hehe.

Bạn chồng sau 1 tuần đi tắm biển về, thấy có vẻ khoẻ lên chút.
Với nhiều người, đi nghỉ để hưởng thụ biết đó đây.
Chứ với hội nông dân cày bừa, đi nghỉ phần lớn để hồi lại sức.
Mà cũng tốt, vì mục đích khá đơn giản, nên chẳng còn loay hoay tìm tòi đi đó đi đây, chỉ tập trung tìm một nơi thật đẹp, đặt lưng xuống, và voila.
Có nắng, có hơi ấm, có biển, có gió, có trời xanh, có núi non, có thảnh thơi.
Mình thật mong mình có khả năng nằm lềnh bềnh trên mặt biển hàng chục phút như bạn ấy hehe.

Khái niệm sức khoẻ, cũng là một khái niệm mơ hồ.
Sống ngày qua ngày không bệnh tật gì đặc biệt phải uống thuốc, phải vào bệnh viện cũng có thể gọi là khoẻ.
Còn với mình, sau 1 ngày làm việc mà mắt vẫn sáng, dáng đi vẫn nhanh nhẹn, vẫn thích cười đùa, thì tạm gọi là khoẻ.

Tham gia mấy group các bạn sống giữa thiên nhiên, nhịn ăn định kỳ, phơi nắng, tập thở, ăn uống rau quả nhiều.
Các bạn ấy bảo phần lớn mọi người không biết được “khoẻ” có nghĩa là thế nào.
Với các bạn ấy, khoẻ phải đi đôi với đôi chân nhanh nhẹn, mắt sáng tinh anh, lúc nào cũng vui muốn nhảy chân sáo.
Mình hoàn toàn đồng ý. Khoẻ là phải sống trọn vẹn, vui trọn vẹn như những đứa trẻ lành mạnh.
Chả cần gì đặc biệt cũng vui.

Thôi thì, ta không khoẻ toàn tập 24/24 tiếng, thì cũng cố gắng cảm nhận mình khoẻ vài chục phút trong ngày nhỉ.
Vài lời phét lác của kẻ đang sưng vêu 1 bên mặt heheh.

Thành thật

Nếu thật sự muốn thay đổi 1 cái gì, trước hết phải thành thật.
Cái sự thành thật nó như một tia sáng ấy.
Nó có năng lượng của 1 tia sáng.
Khi thành thật, bạn bớt rất nhiều nỗi sợ.

Mình không thể thay đổi được cái gì, ngoài cái tâm mình, nhỉ.
Và kể cả khi cái tâm mình nó thay đổi, thì chưa chắc đã là hay.

Nên mình không còn muốn đạt tới một trạng thái tâm nào nữa.
Chẳng cần thanh thản, chẳng cần bớt tham sân si.

Chỉ còn muốn nhìn thật rõ cái tâm ấy, như nhìn vật ngoài ta.
Và tiết kiệm năng lượng một cách tối đa.
Hệt kiểu tiết kiệm tiền. Cái gì cần, thì tiêu. Không thì thôi.

Cứ cái gì làm cho dòng ý nghĩ nổi trội, làm đầu óc mình phân tán, đốt năng lượng,
thì tìm cách để giải toả chuyện đó.
Không bằng cách dẹp nó xuống, lờ nó đi.
Tưởng là yên nhưng vẫn có những ấm ức bao quanh, đủ lớn lại sẽ bung.
Nên đôi khi cho nó bung ra, xé hết những lớp mặt nạ bao quanh nó ra.
Có thể đau, có thể conflict.
Rồi – tới đâu tính tới đó.
Cái đoạn “tới đâu tính tới đó” là một nghệ thuật, trò chơi – vui hay không tuỳ sự tinh tế nhạy bén của mỗi người.

Mình thấy, được yêu mến một cách giả dối, chưa chắc đã hay bằng được ghét, một cách thành thật, nhỉ hahah.