Comfort zone

Không biết không phải làm việc nữa thì tình thế có gì khác nhiều không?
Chứ vẫn còn đi làm, trong lĩnh vực IT, trong thời buổi này chắc ai cũng trải qua tình huống tương tự.

Tức là sáng dậy đọc vài cái Email đôi khi tá hoả, vì lại phải tham gia thêm vào 1,2 topics nữa.

Sáng nay cũng vậy, phải tham gia sâu hơn vào 1 project, trong khi mình muốn dành thời gian để tạm ổn một trong vài projects khác.

Cảm giác đầu tiên là lại bối rối, cái đầu tung xoè muốn chửi um lên.
Nhưng có chút kinh nghiệm rồi, để nó đấy, không nghĩ thêm, không làm gì.
Bắt tay làm tiếp công việc mà mình đã lên kế hoạch.
Sau 1,2 tiếng quay lại cái project mới, đọc qua một tý. Rồi lại để đó.

Làm 3, 4 lần như vậy, dần dần nó quen, không bị bội thực hahah.
Sẽ nói nhưng sẽ không chửi um lên.

Kiểu Forrest Gump, mới bước lên bus – cậu bảo : cháu không được lên xe người lạ.
Cháu tên là Forrest Gump, còn cô tên là …
Tốt, chúng ta giờ không còn là người lạ nữa….

Kể tếu tếu vậy, chứ cái skill đó đang cứu mình khỏi bị chìm nghỉm hehe.

Có 1 cái nữa mình mới phát hiện ra.
“Phát hiện” càng nhỏ, càng tầm thường, càng dễ thực hiện, càng là phát hiện lớn.

Không quan trọng bạn làm gì.
Bất cứ thứ gì hiện ra trong cuộc sống của bạn đều bình đẳng.
Không tốt không xấu, không cao không thấp.
Khác chăng ở chỗ – bạn làm nó, sống cùng nó với tâm thế gì?

Không cần phải có ngay một tâm thế “ổn”.
Chỉ cần cái tâm thế bạn ra khỏi việc đó, ổn hơn tâm thế lúc bạn bắt đầu, là ổn.
Một việc không cần to.
Hãy xé bé ra. Và làm cho trọn vẹn. Cho gọn gàng,
Thì khá chắc chắn là tâm thế khi làm xong có màu sắc của sự hài lòng.

P.S. bây giờ trả lời được câu hỏi mình đặt lúc đầu bài.
Dù có đi làm hay không, không có gì khác.
Có điều, khi đi làm, bạn bị lùa vào một tình trạng khẩn cấp, bị đẩy khỏi comfort zone, buộc phải thay đổi, buộc phải động não, vậy thôi.
Còn nếu ở nhà, mà bạn vẫn chủ động active, thì quá chuẩn rồi.

Eo hẹp

Đầu óc lơ mơ, khá hỗn độn, lải nhải một tý.
Rồi đi ăn, rồi sẽ có một trật tự mới trong đầu.
Rồi sau 1, 2 ngày, có thêm input mới, nó sẽ lại hỗn độn.

Thời thế. Mọi nơi đều ngại ngùng một cái gì đó lơ lửng chưa định hình.
Trên bình diện công ty, dồn dập thay đổi cơ cấu, nhân sự.
Dồn dập cải tiến, thêm cái này, bớt cái khác.
Tài chính thì càng ngày càng thắt chặt.

Ở bình diện người làm, phần lớn sợ mất việc, sợ mình bị thừa ra, sợ chuyển sang lĩnh vực mới.
Cảm giác về nhiều thứ, trong đó có tiền và sự ổn định tinh thần, ngày càng xuống dốc.

Mình đối diện hàng ngày với sự eo hẹp tài chính của công ty.
Không dám đặt máy mới, mua SW mới. Đặt thì cũng rón rén chọn cái limited rẻ hơn, không dám mua cái full.
Khi phải làm việc với cái hạn chế, bạn sẽ thấy làm gì cũng như bị bó tay bó cẳng.

Thay vì mạnh dạn tuyên bố, tôi chỉ support những khách hàng ABC, có đủ tài chính mua máy và SW mới, bạn phải loay hoay support cả các customer vẫn dùng máy và SW hiện tại nhưng lại muốn đu theo các dịch vụ đời mới trong đó chủ yếu là AI.

Tóm lại là một cảm giác thiếu tiền và những thứ liên quan.
Loay hoay, thấy đường nào cũng lờ mờ vì thiếu ánh sáng, tức tiền hehe.

Mình không hẳn là người phải ra quyết định, cũng không phải là người tuyên bố mua này mua kia.
Chỉ là người đứng sau xúi thôi. Nhưng muốn xúi thì cũng phải thử xem có cách nào mất ít tiền hơn không.

Tình hình chung. Mọi thứ vẫn cứ thay đổi hàng ngày.
Hôm lên, hôm xuống. Hiện tại vẫn nhiều xuống hơn là lên.
Thôi thì mình cố gắng hàng ngày, rồi đến đâu thì đến.

PS. Nghĩ lại, mình đã trải nghiệm sự thiếu thốn này vài lần.
Có 1 lần cảm giác quay quắt khi tính phải đi làm bao nhiêu năm mới (tự) mua một căn hộ ở SG hehe.
Có chữ tự nhé, chứ lại chìa tay bảo chồng cùng làm (dù bạn ấy sẵn sàng), thấy nó cứ làm sao ấy haha.

Nhớ Tết

Năm nay mình sẽ không về tết.
Nên lại được nhớ tết. Nhớ tết nhiều khi còn thấy tết hơn cả về VN đón tết hehe.
Cũng chỉ thoang thoảng thôi. Vì đầu óc thường để ở công việc.
Một thoáng đất trời đầy sương, những khoảng trống bao la mờ ảo.
Không khí cuối năm, mọi thứ ung ung như chuẩn bị mở ra cái gì đó mới mẻ tinh nguyên.

Nếu về, thì giờ này nhiều việc phải lo hơn.
Lo sắp xếp công việc, kiểu làm dồn.
Lo mua bán, chỉ vài thứ lặt vặt, nhưng vẫn là công việc đối với một người như mình, kiểu người tự thân thì ít nhu cầu, nên cứ luôn tự hỏi, có cần mua nhiều đến thế hahah.
Cái đầu không đủ khoảng trống, nên nó khô, lô nhô việc và việc.
Mình hay định nghĩa trạng thái này là trạng thái robot.

Nhận ra, mình chỉ cần đủ khoảng trống, là mọi thứ có màu sắc khác.
Nhu cầu tự thân đã được thoả mãn kha khá, nên chỉ cần đừng để nhu cầu của người khác đẩy mình vào tình trạng rối ren, là ổn.

Thở

Viết một tý nhỉ, cái gọi là thinking loud.
Tức chỉ là suy nghĩ cá nhân, tức thì, không có cơ sở khoa học nào cả.

Cơ thể có nhiều khả năng mà ta không đo lường hết.
Cả thế hệ mình đã được dạy dỗ dùng thứ bên ngoài để giúp cơ thể.
Cái bên ngoài có thể là thuốc, là xoa bóp, là mổ, là chườm đắp, ….
Mọi thứ đều ok.
Có điều ta quên cái từ bên trong.

2 ví dụ đơn giản.
Cái thứ nhất : Lạnh.
Cơ thể vốn có cơ chế điều hoà nóng lạnh tuỳ thời tiết bên ngoài.
Khi cơ chế này yếu đi vì một lý do nào đó, ta dùng phương pháp từ bên ngoài.
Khi lạnh ta chườm nước nóng, dùng máy sấy, ăn uống đồ nóng …
Có tác dụng, có điều dùng nhiều quá, nó sẽ làm cơ thể trơ ra, không tự sưởi ấm được nữa.
Ăn uống đồ nóng nhiều, có thể gây nóng trong, mất nhiệt, mà cơ thể vẫn không ấm đều được.
Thở đúng có thể sinh nhiệt.

Cái thứ 2: Cơ mỏi.
Tập thể dục, mát xa, cơ gân sẽ được tác động từ bên ngoài.
Thở, cơ gân sẽ được tác động từ bên trong.
Bạn thử hít vào đầy căng bụng và lồng ngực, bạn sẽ dễ thấy vai và cổ được tác động.
Bạn thử thở ra và hóp bụng lại. Bạn sẽ dễ thấy toàn bộ cột sống kéo xuống tận hông được tác động.

Thở là cái dễ làm, tiếc là hay bị bỏ qua.
Nên bắt đầu thở sâu và chậm, ít nhất lúc cơ thể mỏi hay lạnh, cũng là việc nên thử làm, nhỉ.

Để ý hài hoà giữa tác động từ bên ngoài, và tác động từ bên trong (hơi thở), rồi lựa theo kinh nghiệm bản thân mà gia giảm.
Cũng có thể thành 1 hobby từ tuổi trung niên, nhỉ.

Lười (1)

Lười – không thể theo những chương trình của những người không lười.
Nên đành phải tự tìm đường đi cho mình.

Từ trước đến nay thì vẫn làm cái công việc đó, tức nghĩ làm gì đó là tốt cho cơ thể thì cũng áp dụng, chọn cái dễ, cái ít thời gian mà áp dụng.
Giờ mình sẽ ý thức và đề cao hơn về cái sự lười trong sự nghiệp tập luyện.
Mọi thứ mình viết chỉ mang tính quan sát và tường thuật lại.
Mọi thứ chỉ là trải nghiệm, sai thì sửa…
Mà cũng làm mình vui hehe. Viết là thấy vui, thêm nữa nó còn làm đám suy nghĩ trở nên rõ ràng.

  1. Khi không tập, để ý bắt chước mèo. Tức thả lỏng hoàn toàn.
    Nếu thích tập trung, hãy tập trung vào những phần thoải mái, đừng tập trung vào phần khó chịu, cơ thể sẽ phản ứng.
  2. Khi tập, áp dụng nguyên tắc kháng lực, thay vì streching.
    Lấy ví dụ: mỏi vai, thay vì kéo đầu để chỗ cơ mỏi/đau căng ra, thì hãy vẫn kéo nhẹ, đồng thời dùng cơ đó giúp đầu kháng lại.
    Chỉ cần 4,5 lần kháng, tức tổng cộng < 30 giây gì đó.
    Chỉ nên nhẹ, thấy hơi đau là đủ.
    Làm nhiều lần, nhẹ nhàng tưng tửng, tốt hơn làm 1 lần mà mạnh, ốm lại càng ốm thêm hehe.

P.S. trong cả 1 cuộc đời thử và sửa sai, mình thấy có 1 lần mình đã tự chữa cho mình.
Nó rõ ràng tới mức mình nhớ rất lâu, và giờ mình sẽ áp dụng một cách tập trung hơn.
Đó là dùng kháng lực để chữa vai sau khi bị mổ vai.
Sau khi mổ vai, hàng năm sau mình vẫn bị cảm giác không dám dùng tay bên đó, vì chỉ cần nâng vật hơi nặng, thậm chí rửa một cái nồi hầm, là vai đã âm ỉ đau sau đó.
Có lần đọc thoáng qua về phương pháp dùng dây chun, 1 đầu cột chắc, tay cầm đầu kia kéo ra tứ phía. Rất nhẹ nhàng hầu như không tốn sức.
Việc kéo này khiến cơ quanh vai mạnh hơn. Sau 1 thời gian ngắn, có lẽ 1-2 tháng, mình dùng tay một cách bình thường không cần nương nhẹ.