Tinh tấn

Về mặt nào đó mình phải cám ơn mẹ mình nhiều.
Không phải kiểu vì bà sinh ra mình, hay chăm sóc mình.
Không, vì mấy chuyện đó mình thấy không có gì phải cảm ơn.
Đẻ con ra thì nuôi dạy chúng một cách ổn nhất thôi, chuyện tất nhiên.

Tình yêu của bà, một phần nó đem lại cho mình sự đủ đầy mà không biết bao nhiêu đứa trẻ bị thiếu.
Cái thiếu thốn không thể bù đắp, khiến nhiều người bị què quặt tâm hồn suốt đời.
Còn mình thì không. Về mặt tình cảm mình luôn thấy đủ đầy.
Mình được cả gia đình yêu quý bao bọc.

Đồng thời tình yêu đó có lúc trói nghiến mình, làm mình cũng méo mó ít nhiều.
Nên nửa cám ơn, nửa muốn chạy trốn.
Mình sợ bị yêu, đó là cảm giác đã có từ lâu cho tới hiện tại.

Cái sự cám ơn của mình, có lẽ đến từ tư cách một đồng tu.

Mình là người tu hành trong tâm khảm, dù sống ngoài đời.
Cái mong muốn tu hành đã rất mạnh mẽ khi còn trẻ, vẫn kéo dài cho tới tận bây giờ.
Tuy vậy cái sự tinh tấn thì lúc có lúc không, thời điểm cuối có vẻ ít đi.
Và chính sự có mặt của bà làm mình tinh tấn hơn.
Hơn, đối với mình, chứ không phải đúng chữ tinh tấn.
So với người tinh tấn, chắc mình bằng 30% của họ.

Nhìn những thói quen gì, xu hướng gì trong con người bà khiến bà khổ.
Biết rằng chúng tiềm tàng trong mình, mà nếu mình không chuyển hoá được chúng, mình sẽ khổ tương tự.
Điều này góp phần vào cái sự 30% tinh tấn đó.

Hiện tại, tính kiêu mạn vẫn lúc đến lúc đi.