Tiêu hóa

Tôi nhận ra một điều thú vị.
Heheh, chắc sẽ có đôi người sốt ruột với cái kiểu “thú vị” này của tôi.
Vậy nên tôi mới không viết mấy cái đồ “thú vị” kiểu này lên FB, nơi nó có thể hiện lên nơi nó không được chờ đợi.

Nó liên quan đến ăn và tiêu hóa. Tức hoạt động của dạ dày và toàn bộ hệ thống vận hành của cơ thể.
Cơ thể vật lý – physical body.
Chuyện này người ta thấy dễ hiểu, phần lớn mọi người đều đã được học từ cấp 2.

Nhưng sự tiếp thu và tiêu hóa của một dạng cơ thể khác – cơ thể cảm xúc – mental body – thì ít người để ý tới.
Ở trẻ con, quá trình này trực tiếp, vui thì cười buồn thì khóc – chúng không cần thời gian tiêu hóa.
Người càng lớn, càng cần nhiều thời gian tiêu hóa.
Lăng kính của họ quá phức tạp, quá nhiều suy diễn, tầng tầng lớp lớp trong mọi ngóc ngách.
Nên họ cần thời gian nhiều hơn.
Thời gian để tiếp thu, gạn lọc, loại bỏ,…
Nếu không có khoảng thời gian này, nó sẽ bị ứ ở đâu đó, gây bệnh.
Cơ chế hoạt động hoàn toàn giống cơ thể vật lý.

Nên để một chút thời gian review những gì ta đã trải nghiệm, sẽ đem lại lợi ích cho cơ thể cảm xúc này.
Cùng một khối chất liệu (một cuộc đi chơi, cuộc nóng giận chẳng hạn), cảm nhận của ta rõ ràng rành mạch hơn nếu có vài phút, vài chục phút để nhìn lại.

Có thú vị không nhỉ?

Nhìn rộng ra, đất đai cũng vậy, nước cũng vậy, không khí cũng vậy.
Trái đất, vũ trụ,…
Mọi thứ đều cần khoảng không lặng lẽ này.
Khoảng không này được tạo ra bởi từng người.
Càng nhiều người lặng lẽ, không gian chung càng rộng.
Vai trò từng người thực ra rất lớn, lớn hơn nhiều là mọi người nghĩ.

Một nhóm nhỏ nào đó trên thế giới chiếm hữu nhiều thứ trong thế giới vật chất.
Để cho họ chiếm cứ nốt phần không gian tinh thần quý báu của mỗi người hay không, lại là lựa chọn của từng người.
Bức xúc, giận dữ, chán ngán, nóng nảy …. đều chiếm phần không gian đó.

Phở

Hôm nay qua EDEKA thấy người ta bán phở đựng trong hộp nhựa, 3,5 Euro một hộp.
Lượng phở trong đó gần bằng ½  hoặc hơn 1/3 một bát phở bình thường.
Thịt là từng cục thịt vuông được cắt ra từ một tảng thịt gà nướng.
Rau lổn nhổn các loại, có chục hạt đậu xanh, vài lát rau cải sống,  vài lát hành tây tím sống.
Rau mùi thấy hầu như không có. Không có hành.
Không thấy có vị gừng .
Hộp làm cẩn thận, giấy bao cũng được đầu tư tương đối, đẹp.
Trên đó có ghi Phở là loại đồ ăn có ở mọi góc gách trên đường phố Việt Nam.

Mọi người tò mò nhìn tôi mở hộp phở, đổ ra bát, nấu nước sôi cho vào.
Họ tò mò nhìn tôi ăn.
Tò mò nghe tôi bình luận.
Một người đưa cho tôi lọ tương ớt và lọ tiêu, hỏi tôi có cần dùng.
Tôi bảo tôi không cần. Người đó cười cười hỏi ”Có hết trong đó rồi à”.
Tôi bảo không, “nothing” , rồi nhăn miệng nhìn người đó cười.
Cười theo kiểu “tao có nói mày cũng chẳng hiểu”.
Và chua thêm câu – nếu có đủ trong đó, chưa chắc chúng mày sẽ mua.

Heheh, tôi là người Việt Nam chính hiệu.
Và đang ăn phở Việt Nam không chính hiệu.

Bỗng nghĩ về cái gọi là Being authentic.
Đó là một nhu cầu của con người, được hiện diện với con người thật của mình.
Được nói ra những gì mình thật sự nghĩ, miễn là không ảnh hưởng nhiều đến ai.
Tôi là người hơi extrem về mặt này, so với những người xung quanh.
Tôi có thể nói tự do không dấu diếm về những cái răng lung lay của tôi.
Về mái đầu tóc bạc phấp phới của mình.
Về quê hương lắm vấn đề của tôi.
Về những điều nhiều người khác sẽ không nói.

Nếu chỉ vì không bị nói đến, mà những điều bất như ý biến đi thật, thì chắc tôi sẽ chú tâm học để làm hàng ngày.
Nhưng chúng không tự biến đi, trừ khi ai ai cũng ngồi thiền chăm chỉ để hóa giải chúng.
Tôi vẫn tin khi trao đổi những điều gây bức xúc trong một không khí thoải mái, hài hước thì càng tốt, cảm giác bất như ý sẽ được giải tỏa.
Hiện tượng thì vẫn tồn tại, nhưng chúng sẽ trở nên neutral cho người nói, và cho cả người nghe, tùy cách nói, cách nghe.

Càng bớt bức xúc, con người càng trở nên thanh thoát.
Hành động càng trở nên có lý hơn.

Bãi rác bên sông hồng.
Bỗng nhiên qua tâm đến dòng sông, đến những bãi rác, những mảnh đời quanh đó.
http://soha.vn/vo-chong-gia-nhat-rac-o-song-hong-va-cai-tet-chua-tung-co-sau-80-nam-20170122100629432.htm

Tôi đã suy nghĩ tới lui trước khi post ảnh cầu Long Biên cùng bãi rác bên sông hồng lên FB.
Ai sẽ để ra 1 phút để cảm nhận, hiện diện cùng dòng sông, cùng con cầu, cùng bãi rác?

Heheh, không hề liên quan tới nhau – Phở và bãi rác.
Chỉ là tôi viết phần Phở hôm qua, và nghĩ về bãi rác hôm nay.

Thành công

Lại một điều thú vị mình nhận ra,
Và thấy hay là đến tận bây giờ, hơn 50 tuổi, mới nhận ra.

Ta thường vui trong công việc,
Khi nó không nhàm chán, nhiều điều mới mẻ hay ho,
Khi nó không quá vất vả,
Mà vẫn kiếm ra tiền,
Được mọi người đánh giá.

Có được một công việc như vậy là điều may mắn.
Mình biết con người mình vốn có xu hướng trách trời trách đất khi có gì bất như ý,
Nên rất cám ơn trời đất khi không đẩy mình đến hoàn cảnh quá tồi tệ.

Nhưng giờ mình nhận ra,
Nếu ta làm bất cứ việc gì ta biết là có ích dù ít dù nhiều,
Dù là nhỏ như con kiến, dù chẳng ai đánh giá thời gian công sức của ta,
Dù có vẻ như rất ngán ngẩm không có một chút sáng tạo (nhìn từ ngoài vào)
Mà bản thân vẫn thấy vui,
Vẫn thấy thật sáng tạo, không lần nào giống lần nào.
Tự thấy thời gian công sức bỏ ra thật đáng giá.
Thì mình cho rằng đó là thành công trong công việc.

Trong trường hợp chỗ làm của mình, nói gì cũng có người nghe (do văn hóa chứ không phải do mình ông to bà bé gì),
Mọi thứ đơn giản hơn một mức.
Chứ ở môi trường, đã phải làm việc nhàm chán, nói mà không ma nào nghe,
Phải có nghị lực rất lớn mới có thể duy trì niềm vui lâu dài.
Lâu đủ để năng lượng của mình chuyển sang một mức mới.

Và đấy thì thật sự là thành công.

Nôn nóng

Có một điều khá thú vị mình vừa nhận ra.
Mà lạ là sao đến tận giờ mới nhận ra.

Có một thứ cảm xúc gọi là sự nhàm chán.
Chẳng hạn khi phải test hoặc review một cái gì đó đi đi lại lại.
Hoặc phải làm đi làm lại một công việc mà mình rất chán.
Rửa bát hay thu dọn chẳng hạn, đối với một số người.
May quá mình không chán mấy việc đó, heheh.

Quay lại cảm xúc chán này.
Một cảm xúc rất là tiêu cực.
Ta sẽ nôn nóng muốn làm cho nhanh.
Càng nôn nóng thời giờ trôi càng chậm, công việc càng lâu và kém hiệu quả.
Rất dễ bỏ qua phần nào đó.
Và ta là người chịu trận trong mọi phương diện.

Vậy chỉ có cách biến nó thành tích cực.
Tiếp tục làm cái việc chán tổ bố đó và quan sát thật kỹ bản thân.
Rình đón cái cảm giác chán chường đó.
Nó hiện lên thì nhìn thẳng nhận diện, cho phép nó có mặt.
Nó sẽ loăng quoăng một lúc, rồi nó sẽ tự qua.

Mình đã thực hành điều này  trong vòng 1 tiếng cuối.
Và thấy sự việc không đến nỗi nào. Cảm xúc đến cảm xúc đi.
Hồ hởi chăm chỉ trả lời từng email tới.
Cảm ơn nhiệt tình, cả những chỗ chẳng có gì cần cảm ơn, heheh.

Và thấy không còn nôn nóng.

Thả

Sắp tới anh Tí sẽ có dịp đi xa 2,3 ngày một mình.
Bố có vẻ muốn đi theo anh.
Mẹ cũng muốn đi cùng.
Tuy vậy để anh đi một mình có lẽ cũng có cái hay riêng cho anh.
Anh sẽ có cơ hội để làm quen với các bạn và bố mẹ các bạn.

Có bố mẹ theo, anh sẽ lại im im lẩn sau lưng bố mẹ.
Rồi lại chỉ bố mẹ anh nói chuyện với bố mẹ các bạn khác.
Rồi anh lại ngơ ngơ, hỏi gì cũng “tột”.

Có lẽ vì mẹ hơi lơ ngơ, khi đi cùng mẹ các bạn ngày càng chủ động hơn.
Các bạn nghĩ rằng mình giỏi hơn mẹ.
Mẹ cũng tin rằng các bạn giỏi gần bằng mẹ, heheh.
Nên mẹ dễ dàng thả chúng ra.

Vả lại, nếu có gì không xảy ra như chờ đợi, thì cũng có sao.
Lỡ một buổi học, một cuộc họp, vvv, cũng không có gì quá nghiêm trọng.
Có những việc còn nghiêm trọng hơn.
Người lớn có thể quyết định nên cho các bạn làm hay không.
Giữ dịt các bạn ở nhà hay thả cho các bạn đi.
Nếu giữ dịt mà tránh được cho các bạn mọi rủi ro, kể cả khi bố mẹ không còn trên đời này, liệu mình có làm không nhỉ?
Chắc là không.
No pain no gain.
Cuộc sống lúc đó liệu còn ý nghĩa gì nhỉ?
Liệu mình có hạnh phúc nhìn những con người èo uột. vừa sợ sệt nhạy cảm với những khó khăn trong cuộc sống, vừa vô cảm với nỗi đau của những người xung quanh?

Thôi thì, đành đặt lòng tin vào trời đất.
Muốn chúng bớt gặp tai ương, chỉ có cách giúp chúng ý thức học cách sống cho đàng hoàng.
Không mơ màng tham lam mọi thứ không thuộc về mình.
Giữ phận mình, trước khi phê phán can thiệp phận người.
Khi đã ý thức được cần phải học, là đã đi đúng đường.
Luôn nhớ đến chuyện phải học, đã là điều tốt lành.
Học được đến đâu, không phải là điều thiết yếu.

Muốn chúng thích sống đàng hoàng, người lớn cũng phải muốn sống cho đàng hoàng.
Muốn đàng hoàng và thật sự hài lòng với cái ý muốn đó của mình.
Giữ tâm bất bình với kiểu sống khác, khó hy vọng rằng chúng sẽ để tâm đến lời nói của mình.

Heheh, gớm, lý luận khiếp.
Không hiểu mình đọc những lý luận kiểu này, mình có thích thú gì không nhỉ?
Dù sao thì trong những dòng này, nhiều suy nghĩ mình chỉ có khi đã cận kề 50 tuổi.