Sinh Nhật Tí

Từ sáng đã mỗi người chia một việc. Thời gian sau này bạn chồng giúp rất tốt trong công việc mua bán bếp núc, nên những dịp nấu ăn có nhiều người thế này trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Chị Tủm làm bánh để Tí thổi nến. Bánh Tiramisu làm món tráng miệng thì mẹ đã làm để tủ lạnh từ hôm qua. Qua một đêm, các thứ trong bánh quyện với nhau, ăn ngon hơn nhiều là làm buổi sáng ăn buổi chiều.

Bánh chị Tủm làm rất tuyệt, cả về hình thức lẫn vị bánh. Chị không mua đồ làm bánh sẵn, mà làm mọi thứ từ nguyên liệu thô. Đám kem chị làm không quá béo và quá mỡ. Hình trang trí bằng shocolade trông đơn giản mà sang trọng.

Chị và các bạn bắt đầu thích làm bánh từ cách đây 2 năm, và trong vòng 2 năm đó trình độ của chị và các bạn lên thấy rõ. Chị làm mọi thứ gọn gàng hơn, bày bừa ra nhà ít hơn. Bánh thường làm thành công, ăn rất ngon miệng, ít bơ ít sữa ít đường hơn bánh mua, và hình thức thì một 9 một 10 so với bánh mua ở hiệu.

Tí đi đánh bóng bàn từ sáng, đến 2 giờ mới về. Cậu giúp bố sắp xếp bàn ghế. Bố trước đó đã hút bụi toàn nhà, cầu thang, thu quần áo trong tủ treo quần áo.

Rồi cậu bày nước và cốc sẵn ở một góc bàn. Mẹ yêu cầu cậu chụp ảnh bánh của chị, vì chị sợ là có thể bánh sẽ hỏng những giai đoạn cuối. Nên chị cứ hoàn tất giai đoạn nào cậu lại chụp giai đoạn đó. Bố mẹ thì cứ trấn an chị rằng bánh thế nào cũng sẽ ngon, nếu xấu chút cũng không sao cả. Bố mẹ muốn chị enjoy quá trình làm bánh.

Mình vừa túc tắc làm mấy việc trong bếp, vừa nghe mọi người làm xung quanh, cảm nhận một cảm giác đầm ấm dễ chịu.

Đây chính là sống trọn vẹn trong hiện tại, không bươn bải tới tương lai. Trước đây mình cứ chốc chốc lại nhìn đồng hồ, tính tính toán toán sao cho đến khi mọi người đến là mọi việc đã tươm tất. Chuyện đó khiến mình hơi bị căng thẳng sao đó, và không enjoy được lúc tất cả các thành viên trong gia đình cùng làm việc cạnh nhau, những moment có lẽ làm nên nền tảng cho một gia đình. Đôi lúc căng thẳng quá lại trách cứ người này người nọ, thay vì khích lệ đùa vui.

Nhẹ nhàng vui vẻ lên nhiều, một phần vì bố mẹ đã có nhiều kinh nghiệm làm cơm tiếp khách, một phần vì các bạn đã lớn, có ý thức hơn, và có thể giúp đỡ được rất nhiều việc.

Bánh đã xong, chị nhờ Tí để ra ngoài cho lạnh, không bị chảy. Rồi chị đi học đàn.

Thường chị đi học trong tuần. Nhưng lần này chị bị mệt xin nghỉ, cô giáo đổi cho chị sang thứ bảy. Cô giáo chị tử tế lạ lùng với hai chị em. Bố mẹ chỉ đóng tiền 45 phút, nhưng cô luôn dạy 1 tiếng hoặc dài hơn. Hôm qua chị học với cô tiếng rưỡi. Trước khi thi cô còn dạy thêm rất nhiều buổi vào cuối tuần mà không đòi thêm gì cả. Mẹ có biếu cô cái gì thì cô lấy số tiền tương đương mua lại quần áo tặng hai chị em, thành ra mẹ quyết định sẽ không biếu cô cái gì nữa.

4 giờ chiều mọi thứ sẵn sàng gọn gàng, mọi người lục tục kéo đến.

Một buổi lễ SN như bao buổi lễ SN. Trẻ con chơi với trẻ con, người lớn chơi với người lớn, ngoài lúc ăn và cắt bánh SN.

Những chàng trai cô gái tuổi trăng tròn. Sỏi, Tí, Nam đều đang vỡ giọng, khi chúng tranh luận gì thì nhà cứ ồm ồm ầm lên, nghe rất buồn cười. Ngồi đối diện là Tủm và Bống, Trang đang đi vắng. Các cô điềm đạm hơn, nói chuyện nhẹ nhàng khúc khích. Có vẻ như giữa hai bên không có chuyện trò qua lại nhiều, nhưng chúng vẫn tương tác với nhau rất tích cực, qua cái cười, ánh mắt, những câu đệm. Các em ít tuổi hơn lại chơi trong nhóm khác. Tuy chia vài nhóm nhưng vẫn là cảm giác một nhà. Lần này vắng chị Cún đang ở Brazil, Gạo và Trang.

Tôi ngắm nghía và nghe các bạn mình nói chuyện. Có lẽ chúng tôi đã vượt qua shock tuổi tác – shock tuổi 50 – nơi thấy mình và mọi người bỗng già hẳn đi. Khi đã chấp nhận hiện thực đó như một chuyện tất nhiên, giờ đây tôi vui khi thấy mọi người có vẻ như trẻ ra, khỏe hơn, vui hơn.

Có một gia đình hai vợ chồng có vẻ không thật hài hòa. Tôi hy vọng một trong hai người sẽ chủ động đưa ra một quyết định – chúng ta sẽ sống hạnh phúc với nhau. Khi đã có quyết định rõ ràng, người ta sẽ từng bước thực hiện. Sẽ nói chuyện với nhau nhiều hơn, mở lỗ tai ra to hơn, mồm miệng ngậm lại đỡ nói năng láu táu hơn.

Muốn có sự đầm ấm trong nhà, con cái lớn lên lành mạnh – hay cái thỏa mãn cái „tôi đúng“ – phải nhìn nhận rõ ràng hai xu hướng này, mới biết mình cần làm gì.

Một điều nữa tôi nhận thấy – khi bất hạnh, điều rất cần là phải giữ quan hệ với những người bạn hạnh phúc và mở lòng với hạnh phúc của những người xung quanh. Tìm đến với những người bất hạnh, bạn dễ bị kéo xuống. Cũng lại phải lựa chọn giữa hai xu hướng – tìm đến nơi để than thân trách phận, trách người, hay nương vào năng lượng tích cực của bạn bè xung quanh để mình tự vượt qua giai đoạn khó khăn.

Cuộc đời như hình sin, lên lên xuống xuống. Lúc xuống cứ chịu khó đọc sách, ngồi tĩnh tại, giải quyết được khối thứ, vỡ ra khối thứ.

Mồng 8 tháng 3

Theo đuôi mọi người, cũng viết cái gì đó về mồng 8 tháng 3…

Có một bài viết trong FB “Những năm đẹp nhất của một người phụ nữ là những năm tháng họ quyết định sẽ enjoy cuộc sống của họ…”

Đúng không nhỉ?

Mình thì thấy – là phụ nữ – mình cảm thấy một sự bình an sâu sắc khi cái phần nữ tính trong con người mình được thể hiện trọn vẹn như nó có, với tất cả điểm mạnh và điểm yếu của nó.

Mà nữ tính liên quan đến khả năng yêu thương. Phần nữ tính càng được bộc lộ trọn vẹn, con người càng biết yêu thương vô điều kiện – unconditionally.

Vậy là khi yêu thương mọi người như mọi người có (as they are)
và được yêu thương như mình có (as I am), con người bình yên nhất.

Đúng không nhỉ ?
Bình yên có được gọi là hạnh phúc không nhỉ?

Mình quan tâm tới cái gọi là phần nữ tính, vì môi trường làm việc của mình khá đặc biệt.

Nơi đó có rất nhiều nam giới. Mình đã từng có thời gian cảm thấy mệt mỏi với cái trường năng lượng quá dương này.

Nhưng mình mệt mỏi chắc do mình chống lại, cương lên, nên cái phần nữ tính của mình như bị chèn ép yếm thế sao đó. Về sau này không hiểu sao mình bớt dần sự chống đối, kể cả chỉ trong ý nghĩ. Những gì thuộc phận sự của mình thì mình làm, ai không theo mình mình cũng không khăng khăng ý mình, … Dần dần mình thấy thoải mái hơn, không còn cảm thấy khô khan trong môi trường đó nữa.

Làm phụ nữ, cũng giống như làm mẹ, có lẽ một trong những thiên chức lớn nhất của họ, là đem lại sự hài hòa mềm mại cho không gian quanh mình. Họ không cần giỏi, không cần cứng, không cần gồng.

Họ chỉ cần là họ, một cái kênh thông suốt cho năng lượng tự nhiên tràn chảy vào thế giới này.

 

Trượt băng

Không hiểu hai chị em cụng nhau cả ngày ở nhà cả ngày làm gì, mà tới khi đi trượt băng chúng nói chuyện với nhau không ngớt.
Thường thì chúng sẽ nhìn ngó xung quanh để tập thêm mấy bước đi.
Hoặc luyện lại những bước đi mới.
Còn lần này thì chúng dìn dìn sánh vai đi với nhau, để nói chuyện …

Mẹ với bố nhẩn nha đi vòng lớn bên ngoài. Bố đi nhanh hơn nên cứ mẹ được 2 vòng, thì bố đã 3 vòng.
Mẹ cũng chẳng cần ai đi cùng.
Trời nắng, không khí trong lành mát mẻ.
Tuyết sáng chói hắt vào mắt. Ai mà không chịu được ánh sáng này phải đeo kính râm.
Chả đi đâu mà vội.
Mà có vội cũng không được.
Đám trẻ con đi rất bất cẩn, chúng có thể đâm vào mình, hoặc ngã xoài ra ngáng chân mình bất cứ lúc nào.
Rất đông, người lớn trẻ con thích vai nhau đi chiu chíu.
Một phần do trời đẹp,
Một phần do giá vào cửa rất phải chăng, nếu không nói là quá rẻ.
Sẽ có những giờ đông nghịt, 1 m2 một đến hai người, nhưng không thiếu những giờ vắng, nơi người giỏi rất nhiệt tình dạy dỗ chỉ bảo người chưa giỏi bằng.

Có lẽ mục đích của đất nước này là như vậy : nhà nước cung cấp mọi dịch vụ cho người dân ở mọi tầng lớp, cả nghèo lẫn giàu.
Bể bơi, sân trượt băng, sân vận động, y tế, trường học, .…
Đảm bảo để mọi tầng lớp đều có cơ hội được luyện tập thể thao tăng cường sức khỏe nói chung, và để mỗi người đều có cơ hội chơi môn thể thao họ thích.
Khi kinh tế cho phép thì mỗi người có thể sử dụng các dịch vụ tư nhân, vắng hơn, chu đáo hơn, có thể là tốt hơn.

Dần dần mình thấy concept này có lý và không còn lăn tăn về thuế má cao, hay vì sao người được giảm tiền người phải đóng full.
Thể thao và rèn luyện thân thể là điều rất được coi trọng trên đất nước này.

Quay lại trượt băng.
Anh Tí đi song song cùng mẹ. Mặt rạng rỡ, anh tỏ ra vui mừng được đi cùng mẹ.
Có lẽ anh cũng luôn tỏ ra vui mừng được đi cùng ai đó.
Anh làm mẹ liên tưởng đến mấy chú cún con, với ai cũng giương đôi mắt háo hức chờ đợi, cứ như trên đời người đó là đẹp đẽ đáng yêu nhất vậy.
Mẹ bảo anh cứ đi trước đi, để mẹ đi túc tắc.
Anh bảo anh thích đi túc tắc cùng mẹ.
Và anh đi túc tắc song song, luôn sau mẹ khoảng nửa bước.
Không hiểu anh học những nguyên tắc lịch sự này ở đâu, có lẽ một phần từ bố.
Nhưng đi với anh mẹ luôn có cảm giác được chấp nhận, được tôn trọng, được chú ý.
Mình được là mình, không phải gồng lên cố gắng.

Mẹ hỏi anh đi trượt băng có thích không?
Anh bảo cũng tược.
Mẹ hỏi vậy là không thích lắm?
Anh bảo tược.
Hỏi anh môn nào anh thích nhất,
Anh bảo chơi Yo Yo (heheh)
Thứ nhì – bóng bàn và bóng rổ.
Thứ 3 – tennis, cầu lông
Thứ 4 – trượt băng, trượt tuyết và xem phim hoạt hình.

Nhìn thấy ai đó, anh vượt lên đi cùng người đó, để mẹ lại đằng sau.
Vòng sau anh gặp lại mẹ, anh cười cười bảo – “mẹ cũng là thứ nhất đấy”.
Heheh, ý anh nói anh thích nhất Yo Yo và mẹ.
Cái gentlemen của hai bố con anh luôn làm mẹ anh buồn cười.
Mọi người như luôn để ý để không làm mẹ buồn.

Heheh, mẹ anh biết quy luật của cuộc sống.
Sẽ đến một lúc nào đó mẹ anh sẽ xếp ở đâu đó phía dưới trong cái list của anh.
Không phải vì tình yêu của anh bớt đi.
Mà vì mối quan tâm và trách nhiệm của anh phình to ra.

Nhưng hiện giờ thì cứ ngạc nhiên với cái list của anh cái đã.

Anh Tí 14 tuổi

Vậy là anh được 14 tuổi. Nếu tính tuổi âm thì đã 15.

Anh được bà Nội tặng một bài thơ ngăn ngắn, dễ nhớ, vừa đủ ý tứ:
Bà nội chúc mừng sinh nhật Tí
Sinh ngày hai tháng ba
Năm nay mười bốn tuổi
Chơi hay và học gỏi
Cháu bà thật đáng yêu !
Bà chỉ mong một điều
Cháu học chăm hơn trước
Làm gì Tí cũng được
Bố mẹ khen „nhất nhà“ !
Nhờ bố Sơn mẹ Hà
Nói sao cho Tí rõ
Tiếng Việt mình không khó
Học được nhanh thôi mà !

Sáng nay bố đọc cho anh bài thơ, anh bảo anh hiểu hết. Mẹ thì nghi lắm, chắc anh hiểu theo kiểu của anh, cái gì vừa bụng anh thì anh hiểu lăm và nhớ dai như đỉa. Cái gì nghe là lạ- kiểu “học chăm hơn trước” rồi thì “tiếng Việt học nhanh” – thì cho qua, anh điếc.
Mẹ đọc thơ của Bà thì mẹ thấy Bà yêu anh, không biết cái quan trọng nhất này anh có hiểu không? Hiểu được là ok rồi.

Hay trêu anh cho vui, nhưng phải công nhận một năm vừa rồi anh có nhiều điểm thay đổi tiến bộ. Điểm số của anh thì vẫn loàng xoàng, đủ để anh vẫn tự tin mình học tốt, heheh. Bố mẹ cầm bảng điểm của anh chưa đọc cũng đã biết. Chẳng phải điểm anh tốt, chẳng phải bố mẹ cool, mà vì bố mẹ anh sợ bị đau tim nên đã chuẩn bị tinh thần trước.

Để liệt kê vài điểm tiến bộ của anh:

  • Anh đã cầm sách để đọc, chuẩn bị cho bài kiểm tra. Cho đến hôm nay là lần thứ 3 mẹ thấy anh tự cầm sách học.
  • Cả hai bạn tự nguyện học đàn đều đặn. Thấy các bạn có một sự thích thú trong việc thử các kiểu đánh khác nhau. Tập để đánh được không còn là thử thách lớn đối với các bạn. Mà tập để đánh hay hơi hơi giống đĩa là đích các bạn hướng tới.
  • Anh có ý thức thu dọn, tuy vẫn chưa đều. Mẹ thời gian sau này để kệ anh về thu dọn. Hôm trước anh bước vào nhà, khi thấy mẹ, cười tít mắt „mẹ đã về rồi à? Mẹ không cho Tí có thời gian thu dọn à?“ rồi tất bật đi thu đống cốc, đĩa ngổn ngang khắp nơi.
  • Đám mụn nhọt trên mặt anh anh tự xử lý. Chịu khó rửa mặt đều đặn trước khi đi ngủ. Chúng có thi nhau nổi đình nổi đám trên mặt, anh cũng không vì thế mà bớt nhăn nhở.Thấy anh ngày nào cũng vui đều đều, chả thấy có lúc nào khó tính hay khó ở. Phải công nhận anh có khả năng tự hài lòng rất lớn. Cái kiểu mè nheo trước đây của anh còn lại rất ít.

Thế là đủ. Chả cứ gì trời, mà người cũng ưa người dễ dãi. Miễn luôn đừng có tham lam, làm thì ít mà muốn thì nhiều, thì mẹ nghĩ anh ok.

Mẹ tôi chuyện xưa và nay nhân sinh nhật cu Tí

Sáng nay đang đi đường thì nhận được tin nhắn của bà chúc mừng sinh nhật anh cu Tí, tự nhiên muốn viết đôi chút về mẹ và những năm tháng đã qua trong ký ức của mình.

Việt nam những năm 70 khi còn chiến tranh trong một gia đình phần lớn bố đi công tác xa, mẹ ở nhà chăm con. Gia đình tôi cũng không phải là ngoại lệ.

Hồi đó tôi còn quá bé để nhớ được những gì đã xảy ra, nhưng những gì tôi nghe người lớn kể lại thật khó tưởng tượng.

Đến bây giờ nghĩ lại cảm giác của tôi hồi ấy khi được nghe kể, khoảng tuổi bắt đầu đi học vỡ lòng, rõ ràng trong tôi không có cảm giác sợ hãi, khổ cực, đói kém mà là cảm giác được phiêu lưu, mạo hiểm với nhiều biến cố, không có chỗ cho nhàm chán !

Chuyện trẻ con người lớn phải đào hầm công sự. Rồi cứ mỗi ngày mấy lần còi báo động máy bay ném bom là lại lôi nhau xuống hầm trú ẩn. Với cách suy diễn của tôi hồi ấy như thể mọi người được chạy chơi liên tục, lại còn được núp ở dưới đất không ai nhìn thấy, chơi ú tìm thì quá lý tưởng, đố ai tìm ra !

Chuyện mẹ tôi phải theo trường đại học lên miền núi đi sơ tán lúc tôi mới đẻ. Cả ngày có khi chỉ ăn chuối, đu đủ trừ bữa. Haha đây quả là một cuộc du ngoạn thú vị, được biết thêm phong cảnh đây đó, một miền đất lạ mới, lại không phải ăn cơm chỉ có canh rau muống với lạc rang, mà là ăn toàn hoa quả ngon.

Thế rồi chuyện tôi suýt chết vì đi ỉa chảy khi ở chỗ sơ tán, không bệnh viện, không bác sỹ, không thuốc men. Nếu không có chú bộ đội tốt bụng chở mẹ con tôi trên một chiếc xe đạp cà tàng đưa kịp đến bệnh viện chác chắn hồn tôi đã lìa khổi xác từ ngày ấy.

Nhiều người tưởng chết sống lại hay có những khả năng đặc biệt. Có người tự nhiên hiểu được ngôn ngữ chưa từng học. Có người biết đến những vùng đất mình chưa từng qua. Tôi (may mắn) chả có khả năng gì đặc biệt, chỉ nhận biết được rằng cuộc sống này thật quí giá, không phải dễ có duyên/diễm phúc được làm người nên luôn yêu quí, hàm ơn những gì mình đã được trải qua.

Đến sau hòa bình 1975 là lúc chị em tôi bắt đầu đi học. Tuổi thơ gắn liền với những mùa hè nóng bỏng, đầu trần chân đất suốt ngày lang thang cùng lũ bạn hàng xóm. Chị tôi cũng là dạng „tay chơi khét tiếng“ trong ngõ. Nhìn bà nhảy dây ra vào mà chóng cả mặt, chiều về hôm nào cũng có thêm cả túi bi đất xanh đỏ tìm vàng thắng được từ chơi thẻ ăn bi của lũ bạn, sau đó phần bi „ghẻ“ (bi chơi nhiều mất hết sơn) sẽ được loại ra.

Chỉ có mỗi việc mẹ giao là trông nom em gái là ít khi hoàn thành tốt. Thường cô em gái cứ bị nhốt trong nhà khóa cửa để cho rảnh tay chân chạy nhảy. Nó hay đứng trên giường bám song sắt cửa sổ nhìn ra ngoài xem các anh chị chơi. Thỉnh thoảng lại nhảy tưng tưng để đòi ra ngoài chơi, hay vì đói ăn, hay vì tã ướt.

Thời gian này bố tôi cũng như nhiều người khác vẫn đi công tác miền nam, mẹ tôi một tay vừa đi làm vừa nuôi 3 chị em tôi ăn học. Cũng may có ông bà ngoại ở gần nên cũng nhờ vả được nhiều.

Mẹ tôi thỉnh thoảng phải đi làm ca đêm, 3 chị em dúm dó ngủ trên 1 giường chỉ sợ kẻ trộm vào nhà. Không hiểu sao „Câu chuyện cảnh giác“ tối thứ bảy trên đài truyền thanh chỉ làm cho người ta có cảm giác bất an, thế mà hôm nào đến giờ chỉ cần nghe tiếng nhạc rùng rợn ly kỳ trên đài là cả nhà cũng đều quây quần lắng nghe không bỏ sót một từ. Giá như không nghe những câu chuyện này mà được nghe chuyện cổ tích bọn tôi đã ngủ ngon hơn và không sợ trộm đến thế.

Tuy nhiên cũng vì phải đi làm ca đêm mẹ tôi hay được phần bánh bao ăn sáng mà bà lúc nào cũng mang về cho các con. Đối với bọn tôi lúc đó miếng bánh bao buổi sáng sao mà tuyệt vời, vừa được đón mẹ về hết cảm giác sợ, lại vừa được miếng bánh bao còn nóng hổi, thơm lừng.

Trong nhà không việc gì là mẹ không tự làm. Từ may vá quần áo, sữa chữa điện đóm đến cả xây chuồng lợn, sửa nhà. Chính cách làm việc này của bà đã ảnh hưởng không ít đến con cái, không sợ hay ngại làm bất cứ việc gì. Chỉ cần túc tắc làm, nếu lần đầu chưa được thì làm lại sẽ đến lúc hoàn thành, kiểu cờ đến tay ai người nấy phất hay việc đến tay ai người đấy làm sẽ làm được 🙂

Hồi đó tuy nhiều mặt còn thiếu thốn nhưng trong tiềm thức tôi luôn cảm thấy happy. Có lẽ một phần vì ý nghĩ trẻ thơ luôn trong sáng. Không phải ngẫu nhiên mà một trong những mục đích tu thân của đạo phật là trở lại thành trẻ thơ. Sau nữa vì nhà nào cũng như nhà nào nên ít có sự so sánh – tiền đề để con người trở nên unhappy !

Hồi bé ngoại trừ làm toán tôi ít khi cần đến sự giúp đỡ của mẹ, còn làm văn làm thơ, thủ công tôi đều nhờ mẹ. Mẹ tôi yêu thơ và cũng hay làm thơ (tuy không bao giờ xuất bản hay đăng báo), bà chủ động mua sách thơ về cho bọn tôi đọc, xong không biết vì một lý do nào đó làm văn, viết thơ đối với tôi hồi đó quả là một cực hình.

Nghĩ lại có lẽ đó chỉ là nằm ở quan điểm (attitude). Nếu cho là một việc gì đó là chán hay khó người ta sẽ không làm nó toàn tâm toàn ý. Ngược lại nếu coi việc gì cũng là cơ hội để học hỏi cái mới nó sẽ mở fa nhiều hướng đi cho bạn. Đọc một câu thơ thấy hay, nhiều khi nằm ở cái ý chứ đâu phải nằm ở sự xếp đặt ngôn vần, ngôn vần sẽ được tạo ra khi bạn có được ý hay.

Kể lể dông dài tóm lại đây là bài thơ bà viết cho bố tặng Tí nhân sinh nhật:

Bà nội chúc mừng sinh nhật Tí
Sinh ngày hai tháng ba
Năm nay mười bốn tuổi
Chơi hay và học gỏi
Cháu bà thật đáng yêu !
Bà chỉ mong một điều
Cháu học chăm hơn trước
Làm gì Tí cũng được
Bố mẹ khen „nhất nhà“ !
Nhờ bố Sơn mẹ Hà
Nói sao cho Tí rõ
Tiếng Việt mình không khó
Học đươc nhanh thôi mà !

Bọn con cám ơn mẹ ! Tí cám ơn bà !