Tranh luận

Hôm qua hai bố mẹ ngồi nghe các bạn tranh luận.
Rất là nhiều câu, nhiều từ.

Mẹ dạo này chán câu chán từ rồi. Bạn có cảm giác hai AI cãi nhau/trao đổi với nhau, ngôn từ tuôn như thác đổ giống AI, nhưng dòng cảm xúc bên dưới, của con người, vẫn không được để tâm đầy đủ.
Bố mẹ cũng góp vài câu, nhưng thấy chìm nghỉm.

Mẹ bảo thôi hai bạn đưa ra cái cụ thể để có thể cải thiện đi. Chị yêu cầu Tí cảm ơn thì Tí nói câu cảm ơn một cách có tâm, có làm được không?
Sốt ruột thì nói, chứ chắc cũng chẳng vào tai.
Hai bạn vẫn đang tuổi thích tranh luận, thích đúng sai. Dù so với các bạn cùng tuổi, các bạn đã có kha khá khả năng rút lui và không gân cổ cãi mình đúng, trong nhiều trường hợp.

Tới tuổi bố mẹ, chắc các bạn sẽ hiểu, có một thứ khả năng, là dừng lại mọi thứ, và quay ngoắt hành động của mình, khi nhận thấy thói quen cũ đã không còn hợp lý.
Thói quen cũ của Tí là không cần cảm ơn và lịch sự với chị nhiệt tình như Tí có thể cư xử với người ngoài, heheh.

Não phải

Right Brain – Bán cầu não phải.

Hôm trước nói về cảm giác tâm hồn bị co lại, khô đi, rồi về cái sự mở rộng tâm hồn.
Hôm nay nghe một video, nói về bán cầu não phải, nơi thiên về cảm xúc, sáng tạo, trực giác, nghệ thuật, …
Mới chợt nhận ra, tại sao mình có cảm giác co lại hay giãn ra của cái tâm hồn.

Kiến thức thì không mới, nhưng đôi khi nó quay lại dưới 1 góc nhìn mới.

Tâm hồn nó không co lại, nó không giãn ra.
Nhưng khi não trái (thiên về lý trí, lô gíc, phân tích, … ) bị huy động nhiều, hoạt động của não phải sẽ bị chèn ép và lu mờ đi.
Một cách vô tình, mình hay viết trong hai trạng thái:

  1. Khi cảm giác người đang khô đi. Kiểu cây cần nước vậy.
  2. Khi cảm xúc tiêu cực đang thắng thế. Chuyện viết giúp mình tạo khoảng cách, nhanh hơn nhiều là không viết.

Việc viết giúp cho 2 não trở nên cân bằng.

Đôi lúc lăn tăn, mình cứ 8 tiếng trước máy tính, cái phần mềm mại trong tâm hồn mình tới lúc nào nó mới được trổ hoa hehe.
Thực ra chỉ cần ý thức một chút, đừng để cái não trái nó lôi kéo quá nhiều, nhỉ.
Trong trường hợp của mình, dùng não phải viết nhiều lên một chút.

Thiếu tĩnh

Thiếu tĩnh, có gì đó nhộn nhạo trong bụng.
Hôm qua nói chuyện với AI, nó khuyên mày nên “mở rộng trái tim”.
Hợp lý hehe.

Không thể nói mình không yêu và cảm thông với con người.
Khá nhiều là khác. Mình có niềm tin lớn vào con người.

Nhưng lại rất thiếu kiên nhẫn với cái sự giữ khư khư vỏ bọc của họ.
Mình không thích tiếp xúc với 1 cái vỏ bọc, 1 cái áo giáp.
Nó làm mình cảm thấy rất mất thời gian.

Hôm qua mình thấy mình làm khá tốt 1 việc.

Cậu ngồi đối diện nói chuyện nhiều và to, cười cũng to, ảnh hưởng 3,4 người.
Mình suy diễn là cậu ấy muốn tỏ ra mình bận rộn chăm chỉ.
Điều này làm mình bực mình.
Nếu cậu ấy thật sự bận rộn, mình sẽ bị quấy rầy kiểu khác, bị mất tập trung, nhưng có sự thông cảm.
Sự bực mình của mình khi bỏ về sớm chắc khá rõ, và chắc cậu ấy nhận ra.

Cảm giác bực đeo bám cho tới lúc mình về nhà. Rồi nghĩ lại, thấy tội nghiệp cho cậu ấy.
Công việc không được nhìn nhận, nên cậu ấy mới phải tỏ ra thế.
Thế là hôm sau đó mình nói chuyện nhiều hơn, bỏ ra vài phút nghe cậu ấy kể cậu ấy đang phải làm gì.
Thấy cậu ấy trở nên bình tĩnh hơn.
Đồng thời mình thấy nhẹ nhàng, đưa cái tai nghe lên cho đỡ ồn, rồi làm việc, không bực bội gì tiếp.

Nghĩ cũng may, chứ mình bực bội, rồi để cậu ấy cũng không thoải mái, phí hoài bao nhiêu năng lượng thời gian.

Tự thân

Tự thân là tự làm.
Có thể bạn bị buộc phải tự làm.
Có thể bạn tình nguyện tự làm.

Tình nguyện hay bắt buộc, bạn mất đúng bằng đó thời gian công sức.
Bắt buộc, bạn mất nhiều năng lượng cho sự khó chịu bên trong. Đôi khi cái não lải nhải phát khiếp.
Tự nguyện, bạn cảm nhận được niềm vui nào đó. Và 1 bài học nào đó.

Khi chờ đợi người khác làm cho mình, bạn sẽ chờ đợi nhiều hơn. Chữ thấy đủ ít xảy ra hơn.
Khi bạn tự làm, bạn xuê xoa hơn, dừng khi thấy đủ.
Khi đã từng tự làm, khi phải nhờ người khác, bạn thấy xuê xoa hơn, biết ơn nhiều hơn.

Kết luận,
Hãy tự làm khi còn sức và khả năng, tốt cho bạn.
Hãy cho người khác tự làm, khi họ còn sức và khả năng, tốt cho họ.

Còn thích tạo ra 1 người luôn đòi hỏi, luôn bất mãn không thấy đủ, hãy giúp họ thật nhiều.
Làm luôn thay họ, cầm đèn chạy trước ô tô, nhỉ, hehe.

Bị thịt thích đủ thứ

Lại nói chuyện với cô đồng nghiệp U40.
Hôm trước mình có bảo mỗi khi mày cảm thấy nặng nề quá, chúng ta có thể nói chuyện chục phút.

Cô ấy sắp được nghỉ phép 3 tuần, sẽ bay về Ấn độ.
Mẹ cô ấy U70, sống cùng đứa cháu, con trai bên Mỹ, con gái bên Đức.
Cô ấy bảo mẹ thấy không vui vì cậu con trai chưa có vợ.

Mình bảo mày hỏi mẹ có muốn sẽ có con trai sống cạnh khi bà già hơn không?
Nếu muốn, thì có lẽ việc con trai bà ấy chưa có gia đình là tin vui.
Khi đã có gia đình và con cái, cậu ấy sẽ như bị trói chân, không dễ về với bà.

Nhưng, lòng vả cũng như lòng sung, nên mình sẽ tưởng tượng ra 1 cảnh khác.
Khi con trai bà vẫn độc thân, và sống cạnh bà.
Bà có thể sẽ bất hạnh, vì không có cháu như hàng xóm, họ hàng.
Bà mà bất hạnh, con trai bà chắc chắn cũng không vui.

Chúng ta là những bị thịt thích đủ mọi thứ haha.
Nào này nào kia nào chai nào lọ.

Bạn biết vì sao không?
Vì khi còn sức khoẻ, nhiều thứ bạn không tự làm. Bạn không cố gắng.
Riêng việc làm cho mình thấy đủ, không phụ thuộc bên ngoài, bạn cũng chưa hề thử.
Nếu tự làm, đã cố gắng, bạn biết rất rõ cái gì cũng có cái giá của nó.
Khi biết cái giá, bạn sẽ hơi ba phải, có cũng được mà không có khéo còn hay hơn.

Còn khi bạn chỉ chờ đợi sự thoả mãn đến từ người khác, từ hoàn cảnh, bạn sẽ không có được trạng thái này.

Mình rất tin, mọi thứ phải tự thân trải qua, rồi mới có chữ thấu hiểu.
Mới đến chữ không bám víu.