Nạn ăn uống

Định viết về cô gái Ấn độ này lâu rồi, song vẫn chưa đủ hứng. Giờ cũng không thể nói là có hứng, nhưng có thể viết được.

Hôm nay lúc ăn trưa, ánh mắt nhìn lo lắng, cô ấy bảo sáng nay tao đến muộn, bỏ mất một cuộc họp, và tao thấy mình thật là tệ.

Tôi trấn an, bảo không sao đâu, chuyện mệt mỏi ốm đau là chuyện bình thường. Nếu mày không phải là người chủ trì cuộc họp thì chỉ cần viết một email nói vì sao không tham gia họp là đủ.

Cô gái có vẻ bình tâm lại, kể chuyện vì sao sáng đi làm muộn.

Câu chuyện không có gì mới. Kể từ hồi tôi hay ăn cơm trưa với cô, có lẽ chỉ vài cuối tuần là cô được thoát khỏi cái nạn hội họp ăn uống. Trong hội Ấn độ của cô, các bà phần lớn ở nhà trông con, chỉ có mình cô đi làm fulltime.

Cô mới đi làm, phải làm quen tìm hiểu rất nhiều. Tôi hiểu cái cảm giác như bơi giữa một biển kiến thức, kỹ năng thì thiếu trầm trọng trong mọi mặt. Mỗi hôm đi làm về là mệt bã người. Cuối tuần chỉ muốn nghỉ ngơi nằm dài trên đi văng hoặc dạo chơi ngoài thiên nhiên.

Vài lời góp ý thì đã nói trong vài lần đầu, những lần sau tôi chỉ ngồi nghe. Cô ấy biết cô ấy cần gì, muốn gì, nhưng để có dũng cảm dứt mình ra khỏi dòng sống quen thuộc đó, cô cần thời gian.

Thứ 6 vừa rồi, tôi cười hỏi cô có vui không khi sắp cuối tuần, cô nói cô rất thích thứ 6, nhưng không thích thứ 7 và chủ nhật „tao chỉ mong có một cuối tuần không phải đi chợ nấu ăn dọn dẹp“.

Cô gái có khuôn mặt đầy đặn, thông minh và tự tin. Tôi thích tiếp chuyện cô. Về tuổi tác tôi có thể đáng tuổi cô bác, nhưng vì xưng hô ngang hàng, chúng tôi dễ nói chuyện đùa cợt hơn.

Chúng tôi đã bàn đến một cái trick nho nhỏ, và 2 cuối tuần tới cô sẽ thoát khỏi chuyện nấu nướng, bởi đã lên kế hoạch đi chơi xa. „Giờ thì chồng tao có lý do chính đáng để từ chối tụ họp“ cô ấy cười ranh mãnh, hàm răng đều trắng bóng. Tôi sẽ còn viết nhiều về cô.

Theo như kinh nghiệm của tôi, chuỗi ngày mệt mỏi vất vả của cô vẫn còn dài ở phía trước. Nhưng cô sẽ lớn lên và trưởng thành hơn, và somehow tôi muốn giúp cô enjoy quãng thời gian đó. 

Mụn và giày mới

Mẹ Banni thấy khuôn mặt cậu có gì đó là lạ, nhưng không hỏi. Một lúc sau cậu tự xưng, rằng mặt cậu mọc nhiều mụn quá. Và cậu nghe lời mẹ, bôi dầu dừa.

Hai chị em lớn lên có vẻ nghi ngờ những mánh khóe chữa bệnh của mẹ. Khi hai chị em đã đủ tuổi để hiểu và tự quyết định, mẹ giải thích cho hai chị em rằng mẹ không phải bác sỹ, mẹ chỉ mày mò để tự chữa bệnh cho bản thân, vì mẹ không muốn phó thác cơ thể của mình cho bác sỹ.

Mà đã là mày mò, thì phải có thử, có lúc được có lúc không, rồi nghe ngóng cơ thể để kết luận mình nên làm gì. Nên hai chị em thích thì thử, nhưng đừng có chờ đợi nhiều. Và nên biết, không ai biết về cơ thể của mình tốt hơn mình, đừng đi hỏi người ngoài tôi bị đau ở đâu, vì sao.

Banni hỏi mẹ nếu bôi dầu thì được gì, mẹ bảo thay vì bị mụn 6,7 ngày, thì có thể giảm xuống 3, 4 ngày, nếu cậu chịu bôi đều. Cậu không nói gì. Khi không phản đối, thường cậu sẽ làm theo.

Xong chuyện mụn nhọt, cậu quay sang lau giầy. Cậu có đôi giày mới. Do cậu quá thích nên bố cậu cũng chiều, mua và để cậu trả 1/3 số tiền. Từ hôm có giày, cậu lôi ra ngắm nghía lau lọt ngày vài bận, cậu phun vào nó đủ các thứ nước thơm.

Bố cậu cứ tối tối lại hỏi sao cậu không mang lên giường để ôm ngủ cùng.

Hôm nay thấy cậu phởn quá, mẹ hỏi cậu thích giầy quá à ? Cậu ngoác mồm cười ra ôm đầu mẹ gật lấy gật để „ja, thích lắm“… rồi tớn lên đi đánh bóng bàn. Hôm nay cậu đi hơi sớm, chắc cũng tại có giày.

Trẻ con vui bao giờ cũng có luồng năng lượng rất mạnh chảy trong người, qua khắp các tế bào. Lớn lên cơ thể chúng bị trơ dần, cái vui co cụm lại, đôi khi chỉ còn trong ý nghĩ, không truyền ra được các tế bào.

Người lớn hô hào khẩu hiệu cố gắng vui, trong khi một số người lại vô tình đè bẹp cái vui của trẻ nhỏ. Một vòng hơi luẩn quẩn. Mình cũng không ngoại lệ.

Có những người khi thành ông thành bà, họ học lại được cái vui đó.

Tản mạn

Hôm nay sẽ là một ngày họp từ sáng đến chiều. Tự cho mình 10 phút viết lung tung.

Lịch họp của tôi cứ đầy dần. Tôi bị lôi cả vào trong những cuộc họp mà tôi nghĩ sự có mặt của mình không mang lại nhiều add-on (giá trị thêm) lắm.

Lắm lúc bị gọi tên, tôi cứ ề à nói những câu không hoàn toàn ăn nhập. Và được gán cho cái mác „gelassen (relaxing – thoải mái)“ và „ausgeglichen (balanced – trung dung)“…

Hehehe, chẳng bù ở nhà, hồi xưa bạn chồng bảo mình hay bị cuống tị lên khi có nhiều việc (ở chỗ làm).

Hôm qua nghe bạn bè nói mình vô tư, thấy vẫn hơi ngạc nhiên dù đã nghe đôi lần. Nhưng biết vậy, có lẽ nhìn ngoài tôi cũng vô tư thật, dễ cười dễ đùa, ít để ý tâm trạng người xung quanh.

Với tôi phạm trù vô tư và sâu sắc liên quan đến kiểu suy nghĩ, người suy nghĩ nhiều, người suy nghĩ ít. Tôi thì tránh suy nghĩ những điều tôi nghĩ suy nghĩ không đem lại gì. Đôi khi tôi làm những hành động chẳng giống ai, cắt gọn đi một phần, cả ở ngoài lẫn trong tâm tưởng, cho đầu nó nhẹ. Điều này giúp dòng suy nghĩ của tôi khá gọn gàng và rõ ràng.

Điều tôi tập trung cảm nhận nhiều ở những người xung quanh, là mức năng lượng của họ. Có người khi tiếp xúc mình thấy thanh và nhẹ. Có người thấy nặng và trì.

Người đã nặng và trì, lại không có cái đầu cới mở sẵn sàng tiếp cận cái khác, khi tiếp xúc bạn cảm thấy mất năng lượng, nếu bản thân bạn chưa có được cái vi vu tiếp nhận vạn vật của nước.

Đó là mức tinh thần nhiều người có, lúc này hay lúc khác. Để có nó liên tục không ngừng nghỉ, cuộc đời ta chắc vivu lắm nhỉ, heheh.

Bóng bàn 1

Hôm qua là cuộc đấu bóng bàn cuối cùng trong năm nay của Banni. Đội đã thắng, lần thắng duy nhất trong năm nay kể từ khi đội lên hạng. Nguyên do là khi vừa lên hạng, một anh đã phải rời khỏi đội vì đã 19 tuổi.

Năm sau một loạt thứ sẽ tiếp tục thay đổi. Các anh trên 18 tuổi sẽ phải rời khỏi đội để tham gia các đội dành cho người lớn, đội thiếu niên chỉ còn lại duy nhất Banni, cùng các em nhỏ chưa thật sự khá, trừ cô bé Anna 10 tuổi vừa tham gia vào đội vài tháng nay.

Bóng bàn và đội của Banni góp phần không nhỏ trong sự hình thành tính cách của cậu. Nói về cậu mà không nói về đội bóng, sẽ là một lỗ hổng lớn.

Cậu bắt đầu tham gia câu lạc bộ đánh bóng bàn từ khi 9 tuổi. Lúc đó Garching đang thiếu 1 người để thành lập đội đi thi. Các anh nhanh chóng nhận thấy Banni nhanh nhẹn và học nhanh, các anh đã đưa cậu vào đội để luyện tập và đi thi đấu.

3 anh trong đội khi đó đều đã 13, 14 tuổi. Anh huấn luyện viên Andi lúc đó 21, 22 tuổi. Để làm huấn luyện viên cho đội, thường người ta tìm người tình nguyện trong câu lạc bộ. Đây là công việc không được trả lương (hoặc trả không đáng kể), phần lớn mọi người làm là do vui hoặc do họ muốn đóng góp cho xã hội. Tuy không được trả lương, họ vẫn làm toàn tâm toàn ý, hết sức mình. 

Andi là một thanh niên đặc biệt. Rất hòa nhã vui vẻ, hay chuyện, tự nhiên không màu mè. Anh dáng cao lớn, chắc trên 1.90, khi đánh bóng thường phải hơi còng lưng xuống. Kiểu đánh của anh đẹp và mềm mại. Những đường cắt bóng hay vuốt bóng rất khoáng đạt. Một cách đánh „quý ông“.

Đây cũng là cách đánh ảnh hưởng nhiều đến Banni, cậu có xu hướng đánh chân phương và bài bản, không thích các mánh có thể đem lại điểm nhanh chóng. Cậu đã từng lên án người này người kia dùng mánh trong khi phát bóng, khiến cậu không thể đỡ được. Với thời gian cậu hiểu người kia có quyền đánh như họ muốn, cậu phải tập sao cho có thể đỡ quả phát của họ. Và cuối cùng, đẹp hay không đẹp, điểm số vẫn là cái quyết định.

Andi có tình yêu lớn với thể thao và công việc huấn luyện. Anh có bằng để được làm huấn luyện viên một loạt các môn thể thao, bóng bàn, trượt tuyết, Golf,…

Trước đây Andi hay đi theo mỗi khi đội thi đấu. Anh quan sát các bạn và quan sát đối phương, chỉ ra cho các bạn điểm mạnh điểm yếu của mình và của đội bạn, cách đối phó, cách hạn chế yếu điểm của mình. Cách nói của anh là cách nói của bạn với bạn, không phải từ trên chỉ xuống dưới. Banni hay hỏi những câu, theo như lời bố Banni kể lại, rất ngây thơ buồn cười, nhưng anh kiên nhẫn trả lời hết, trả lời gọn gàng và có thông tin. Bố Banni dần dần rất thích và phục anh Andi.

Chuyện thi đấu là chuyện bình thường ở tất cả các câu lạc bộ. Thường mỗi câu lạc bộ lập ra 1,2 đội những bạn khá. Rồi lên lịch trình đi thi đấu với các đội của các câu lạc bộ khác.

Toàn quốc có vài mức Liga, những đội trong một Liga có trình độ gần gần ngang nhau, sau một mùa (1 năm), đội khá nhất Liga sẽ được lên hạng, và đội kém nhất sẽ xuống hạng. Với các đội thiếu niên, lên xuống hạng là chuyện xảy ra thường xuyên. Chỉ cần vài người khá rời khỏi đội vì quá tuổi, đội sẽ không còn có thể ở lại hạng nữa.

Mỗi lần đi thi, đội được tính điểm, và mỗi người trong đội cũng được tính điểm. Hệ thống điểm được quản lý trên toàn quốc, ai cũng có thể xem điểm của mình và của mọi người.

Cách tính điểm cũng khá thông minh. Nếu bạn thua người hơn điểm bạn, bạn không bị mất điểm hoặc mất rất ít. Nhưng nếu thua người kém điểm, bạn bị mất khá nhiều điểm, còn người kia lại được thêm khá nhiều. Do vậy điểm số đánh giá khá đúng bạn đang nằm ở đâu trên toàn quốc.

Trong một đội người ta sắp xếp các thành viên theo thứ tự điểm của họ, nhiều điểm nhất là người số 1, ít điểm nhất là người số 4.

Tham gia một đội hàng mấy năm, sát cánh cùng nhau, cùng niềm vui nỗi buồn, lại vẫn là một thành viên độc lập, có gì đó kết nối, nâng đỡ , hình thành tính cách từng cô bé cậu bé.

Năm sau đội xuống Liga, Banni sẽ là số 1, Anna là số 2, và 2 em nữa số 3, số 4. Điều Banni sẽ trải nghiệm không còn là chuyện thắng thua, mà là vị thế của người đứng đầu đội, giúp đỡ các em, an ủi khuyến khích các em. Không biết cậu sẽ làm chuyện đó như thế nào?

Cuộc sống luôn cho ta những cơ hội để hiểu biết và mở rộng bản thân. Banni còn rất trẻ…

Bóng bàn 2