May mắn 2

Chồng tôi khá chiều vợ, nhất là trong những chuyện nhỏ và vừa.

Chuyện lớn phần quyết định nằm nhiều ở bạn ấy. Tôi thấy cũng có lý, bởi những chuyện lớn đó chủ yếu là bạn ấy phải làm. Hao tâm tổn sức cũng chỉ có bạn ấy, tôi không giúp được gì nhiều.

Tính chiều người khác này càng sống cùng tôi càng thấy lộ rõ. Thỉnh thoảng tự nghĩ sao chồng thì càng ngày càng tử tế ra, vợ thì càng ngày càng dở hơi ra, heheh. Tất nhiên ý nghĩ đó chỉ nổi lên lúc thấy mình dở hơi, điều không hiếm thấy trong cuộc sống hàng ngày.

Một tính nữa tôi cũng phát hiện ở bạn ấy từ lâu rồi, là rất yêu và tôn trọng mẹ. Lắm lúc tôi cứ nghĩ tôi được hưởng sái của mẹ bạn ấy. Vì tôn trọng mẹ nên bạn ấy tôn trọng luôn cả phái nữ, cả vợ lẫn con gái.

Có câu nói tôi đọc của Bill Gates, đọc có một lần mà nhớ luôn, rằng ông ấy có may mắn là lấy được một người phụ nữ tử tế. Một người như vậy làm 4 thế hệ hạnh phúc – thế hệ cha mẹ – vì có dâu con tử tế, thế hệ mình – chồng vợ ấm êm, thế hệ con – bố mẹ anh em hòa thuận, thế hệ cháu chắt – bố mẹ ông bà êm ấm.

Đọc đến cái này là tôi nhớ đến bạn chồng, mẹ bạn ấy và gia đình của bạn ấy.

Ông Bill Gates đấy nói câu đấy được đấy chứ, nhỉ. Hay lại mót ở đâu giống mình ?

May mắn

May mắn 3

May mắn

Cứ mỗi khi tương đối stress trong công việc, tôi lại có nhu cầu viết. Có lẽ là cách để cân bằng.
Cũng phải stress vừa phải, kịp nhận ra mình đang bị rỗng dần và cần được lấp đầy lại.
Còn stress quá, thì có sự trống rỗng rất đặc trưng, cảm thấy mình đang hành động như một con robot, phần người đang bị đẩy vào góc nào đó.
Điều đó người khác cảm nhận được, vì đôi khi tôi hành động và trả lời rất vô hồn.

Và cũng lạ, trong những lúc này, tôi lại ý thức rõ ràng sự may mắn.
Trong từng thời điểm bao giờ người ta cũng có những uncomfort zone (vùng bất ổn), nơi người ta tiến hóa.
Không nhất thiết stress, thiếu thốn hay bất hạnh mới tạo ra uncomfort zone.
Cả sự thừa mứa về thời gian, vật chất, tinh thần, cũng là những môi trường thích hợp.

Khi những thời điểm đó đến tuần tự, không đến cùng một lúc, là một điều may mắn.
Ở nhà tôi cảm thấy bình an, đi dạo nói chuyện với bạn chồng đầu óc tôi được sắp xếp lại, đó là điều may mắn.
Lượn internet, thấy đây đó những khuôn mặt bài viết đem lại cho mình sự ấm áp, đó là điều may mắn.

Sáng nay lượn FB, thấy hoa và lời chúc sinh nhật cho người khác mà mình cũng thấy vui, heheh.

May mắn 2

Bóng bàn 2

Banni chắc không còn nhớ. Hồi khoảng 11 tuổi, có những hôm đi đánh bóng về cậu tấm tức, có lúc mắt rơm rớm, vì cậu nghĩ huấn luyện viên trù cậu.

Hấu luyện viên là người có kinh nghiệm được câu lạc bộ thuê và phải trả khá nhiều tiền, nên mỗi tháng chỉ đến 1 buổi để luyện cho đội.

Ông thường đứng một bên bàn, các bạn đứng bên kia để đỡ bóng. Lúc thì luyện kiểu tay này, khi thì luyện kiểu tay khác.

Thời gian đầu ông có vẻ thích Banni, cho rằng cậu có khả năng tiến nhanh. Mỗi lần bố Banni đến ông ấy đều khen.

Vậy nên việc Banni khó chịu mỗi khi đi tập về, làm bố mẹ đoán già đoán non. Hoặc Banni cứ đùa cợt với bạn không nghe thầy nói khiến thầy nghĩ cậu không tôn trọng, hoặc thày nói nhiều mà cậu không sửa một số tư thế sai,…

Sự việc kéo dài hơn 2 tháng, Banni đã nghĩ đến chuyện bỏ câu lạc bộ. Bố mẹ bắt đầu lo lắng. Những khúc mắc dạng này mà không được tháo gỡ, đến mức mình phải bỏ cuộc, thì sớm hay muộn nó cũng sẽ lại lặp lại, ở nơi khác, trong hoàn cảnh khác.

Sau vài tháng bố mẹ thở phào, vì mọi sự lại trở lại bình thường, Banni đã không còn nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc ông thày ghét cậu. Ông thậm chí còn khen cậu đôi lần.

Không rõ lần đó bố có can thiệp không, nhưng hy vọng Banni rút ra được bài học nào đó. Bỏ cuộc chưa chắc đã là lựa chọn tốt nhất.

Bóng bàn 1

Quá tải

Hôm nay tinh thần không tốt, cảm giác bị quá tải.

Tôi muốn tập trung làm cho xong việc mình cần làm, trước khi nghỉ phép, nhưng luôn bị dứt ra, bởi email, bởi họp hành, bởi điện thoại.

Đâm bực mình, bứt rứt trong người.

Tình hình chung ở chỗ làm việc. Mọi người đều bị quá tải, và mỗi người đôi khi phải rất tỉnh để không đổ cái quá tải đấy lên đầu người khác.

Bỗng nhớ đến cards, tôi nhặt một cái chơi : What is truly needed will soon manifest as long as you remain spiritually attuned, open to all possibilities, with positive emotion behind your desires.

Heheh, tôi cũng đã nghĩ nó sẽ nói cái gì đó giống giống vậy. Cái khó nhất là hoàn toàn phó thác cho cuộc sống trong những moment mình tưởng mình bị đang lún này. Đôi khi cứ lo lắng cho những cái vặt vãnh, bị cuốn vào những cái vặt vãnh, nó vặt của ta khá nhiều năng lượng.

Cái tưởng vậy hóa ra lại không phải vậy“. Mắt thịt của ta, đầu mụ mẫm của ta, mọi thứ không như ta tưởng. Thế giới vẫn xoay vần cách nó cần xoay vần, ta cứ mụ mị với mọi thứ lo lắng của ta.

Tốt, giờ thì đi nấu cơm.

Chuyện hàng ngày

Mai thằng em có bài kiểm tra tiếng Đức. Chủ nhật vừa rồi bảo thằng em thử viết bài luận rồi gửi chị để chị chữa. Thằng em đồng ý làm. Vậy là anh chàng đã không còn quá ngại viết .

Con chị xem rồi chữa cho thằng em, thậm chí còn viết hẳn một bài cho thằng em tham khảo. Thằng em đọc rồi lẩm bẩm bảo nó sẽ không bao giờ có thể viết được như chị nó, vì chị nó dùng toàn từ mà nó đọc thì hiểu nhưng nó sẽ không bao giờ sử dụng được.

Hai chị em gọi điện. Không rõ con chị nói gì, nhưng thấy khá lâu. Thằng em cứ ngồi nghe tủm tỉm, không biết vào đầu được bao nhiêu.

Tối thằng em dạng chàng hang hai chân ra ngồi xem tablet. Thấy mẹ ngồi cạnh anh ta chu mồm đợi mẹ áp má vào để hôn. Mẹ bảo anh chu vậy nước bọt nhoe nhoét lắm. Anh lại chu ra, nhưng hai môi mím vào nhau, mắt lim dim.

Hai chị em đã bao giờ thấy các bạn khỉ chu mồm hôn nhau không nhỉ?

Ảnh cũ của hai chị em. Ở tuổi này, hai chị em cùng đi nhà trẻ. Ở đó các bạn hay chơi trò mẹ con, Tủm là mẹ và Tí là con. Vậy là anh chàng suốt ngày vô tư lẽo đẽo theo chị. Chị bảo gì làm nấy. Ai hỏi gì chị trả lời. Thằng em thành ra cứ lơ vơ vậy. Nhưng nghịch ngầm.

05 April

Hôm nay về hỏi anh viết thế nào, anh bảo anh viết „tột“.

Tất nhiên là „tột“ rồi, có lúc nào hỏi mà anh không bảo „tột“.

Anh kể thằng bạn anh, giỏi nhất lớp, luôn được điểm 1, đã đọc bài của anh và phán rằng anh sẽ được 2. Anh mà được 2, mẹ chắc mừng quá xỉu luôn.

Bài kiểm tra anh viết bẩn quá, nên anh chép lại. Nhưng chép chưa hết nên đành nộp bài bẩn, còn bài chép anh đưa mẹ xem. Chủ đề là vì sao học sinh nên đọc sách.

Vì đọc thì sẽ có thể được điểm tốt. Những cách diễn đạt tốt chỉ có thể đọc được trong sách ( câu này chắc mót được của chị).

Vì đọc mới có thể xin được việc tốt. Khi đi xin việc phải thuyết trình cho ông chủ công ty, và chỉ có đọc sách mới thuyết trình tốt được. Ví dụ tôi có ông chú, ông ấy mới xin được việc tốt vì ông chủ công ty … (mới chép đến đây).

Mẹ đọc rồi cười phe phé, anh bảo không được cười, kiểm tra phải viết vậy mới được điểm tốt, heheh.