Hà Nội – Tết 2018

Hôm qua chị Tủm hỏi mẹ, mẹ thấy về VN có vui không ?
Mẹ bảo không hẳn là vui, nhưng nếu không về mẹ sẽ day dứt, và có thể sẽ ân hận là đã không về.
“Và giờ mẹ không ân hận là đã về”.
“Không, mẹ hài lòng là mình đã về”.
“Tổt” – chị gật gù – “thế là tốt”.
Dần dần các bạn cũng nhìn nhận sự việc giống như bố mẹ – việc gì cần làm thì làm, cố gắng enjoy trong khuôn khổ cho phép.

Cái gì vừa phải bao giờ cũng hay.
Làm sao để dừng đúng điểm “vừa phải” này, là một lựa chọn có ý thức.
Tết là thời điểm mà người ta phải rất tỉnh táo để nhận ra và duy trì cái điểm vừa phải này.
Mua vừa phải.
Nấu vừa phải.
Ăn vừa phải.
Tiếp khách vừa phải.
Đi thăm vừa phải.
Đi chơi vừa phải.

Có được mấy cái vừa phải đó, tết là một trải nghiệm hay.
Mất mấy cái vừa phải đó, tết là cái nợ đời.

Lần này mấy mẹ con cô cháu không tham lam cái gì quá.
Thành ra thấy mọi thứ nhẹ nhàng.

Có vài điều bất khả kháng khiến trải nghiệm Tết bị nhiễu đôi chút,
Chẳng hạn không khí quá bẩn,
Đường quá đông,
Thời tiết u u không ra nóng, không ra lạnh, không hẳn thời tiết tết.

Trước khi về tôi đã lo mẹ tôi sẽ vất vả chuyện giường chiếu chăn màn cho 3 người.
Nhưng mọi thứ rồi cũng ổn thỏa.
Hai bạn trẻ nằm giường, tôi nằm trên tấm ga rộng trải ở dưới sàn.
Màn và chăn chiếu không đến nỗi quá ẩm, nặng trình trịch.
Chỉ có điều màn bụi quá, nên lũ trẻ con cứ chui vào phòng là hắt hơi chảy mũi.
Điều đó có vẻ không làm chúng đau khổ. Chúng vẫn cười khinh khích với nhau suốt ngày.
Trước khi đi tôi đã giặt cả hai cái màn và đống gối. Điều nho nhỏ đó làm tôi cảm thấy bớt áy náy.

Bà ngoại dù vẫn bị rơi vào vòng luẩn quẩn nấu nấu nướng nướng,
Bắt ăn bắt uống liên hồi.
Nhưng sau vài lần phản kháng, lần cuối hơi to tiếng của tôi, Bà đã buông và mọi người có nhiều tự do hơn.
Tôi luôn day dứt vì mấy đoạn to tiếng này, nhưng chưa tìm thấy một phương pháp nào hữu hiệu hơn.
Hữu hiệu hơn cho cái tính nóng nảy ích kỷ của tôi.
Hữu hiệu hơn cho cái thói quen hì hụi đi đường cũ, đã đóng quá sâu quá chắc, của người già.

Cả gia đình bên nội đã rất thiện ý với hai mẹ con và gia đình bên ngoại.
Bà Nội không yêu cầu chúng tôi phải qua lại thăm thú trong dịp Tết.
Mọi người trong họ nội không yêu cầu chúng tôi phải đi thăm hỏi.
Tôi rất đánh giá thiện ý này.
Với tư cách dâu con, tôi biết phận sự của mình – theo cách nghĩ của người Việt – là gì.
Tôi sẽ làm nếu điều đó được mọi người chờ đợi.
Bà Nội và các cô chú đã luôn âm thầm đứng đằng sau, phụ giúp mọi mặt để kỳ về phép của hai mẹ con nhẹ nhàng dễ chịu như có thể.
Điều này đã luôn xảy ra từ xưa đến giờ, không chỉ trong kỳ nghỉ này.

Giờ nhìn lại, tôi nghiệm ra một điều rất thú vị.
Bất kể những gì xảy ra, dù hay dù dở, thì mình cứ nên để thả lỏng người.
Có một loại năng lượng cảm xúc nào đó thâm nhập direct vào người, vào trường năng lượng của mình.
Kể cả khi mình không cảm nhận được nó đúng vào thời điểm đó.
Càng ý thức để dòng suy nghĩ, nhất là suy nghĩ tiêu cực, không cản trở sự thâm nhập này, sự thâm nhập đó càng mạnh mẽ và toàn diện.
Rồi về sau, khi mình đã trở về với guồng sống quen thuộc,
Mình mới ý thức được cái gì đã xảy ra trong âm thầm.
Cái mà mình không nhận biết trước đó, nhưng lại rất quý giá.

Tình yêu quê hương? Tình thân ruột thịt? Tình cảm bạn bè?

Chị Tủm lại có dịp được nhìn mẹ chị ấy đối xử với mẹ của mẹ chị ấy.
Chị ấy nghĩ gì nhỉ?
Tùy. Dù gì thì đó cũng là con người thật của mẹ chị.
Nhiều khiếm khuyết lạ lùng.
Nhưng trong sáng, đúng không chị, heheh.

Hà Nội – vài suy nghĩ

Munich ngập trong tuyết trắng.
Tuy vậy đường xá vẫn thông.
Không lạnh lắm.
Nhìn ra ngoài cửa sổ cảm giác thấy không gian im lìm ngưng đọng.

Hơn 2 tiếng ngồi lọc email, trả lời email.
Một tuần ở HN như đã lùi rất xa vào dĩ vãng.
Giờ tôi lại tham gia vào dòng chảy ở đây một cách trọn vẹn, với cả thân lẫn tâm.

Tuy vậy tôi sẽ viết vài bài về HN, về những gì tôi đã trải qua ở nơi đó.
Với tôi HN không phải là nơi đi nghỉ và thăm quan, mà là nơi tôi review và trải nghiệm một phần nào đó của mình.
Câu chuyện của tôi sẽ không khách quan.
Nó liên quan chặt chẽ đến tinh thần của tôi lúc đó.
Liên quan chặt chẽ đến tinh thần của tôi lúc này.

Có một điều gì đó thay đổi trong cách mình nhìn nhận Hà Nội.
Có một khoảng cách vô hình nào đó được xác lập,
Để mình có thể nhìn HN như một người ít liên quan.

Có một sự thờ ơ đặc đặc nào đó trong không gian HN.
Không có cảm giác tươi mới khi mùa xuân về.
Nắng hoai hoải, thiên về màu vàng ệch trong màn bụi mờ mờ bao phủ.
Kể cả hoa, từng bông hoa như bị giam hãm trong một không gian đặc.
Năng lượng tươi mới của nó không tỏa ra được bên ngoài.
Nó làm mình liên tưởng đến lỗ đen, khi ánh sáng không đủ mạnh để thoát khỏi sức hút  để lan tỏa ra không gian xung quanh.

Chưa chắc đã dở.
Cái uể oải thờ ơ này có lẽ lại là tốt.
Như sự trung chuyển giữa phản kháng và chấp nhận.
Khi bớt phản kháng và tức giận.
Sẽ có nhiều năng lượng dành cho việc nhìn thấu.
Cách ứng xử cũng sẽ tích cực hợp lý hơn.

Quan trọng nhất hiện nay là quan tâm đến thế hệ trẻ.
Đó sẽ là thế hệ có thể làm được gì đó.
Còn thế hệ già, mình nghĩ cái tốt nhất họ (trong đó có mình) có thể làm là sống tự tại.
Không làm nhiễu không gian vốn đã rất nhiễu bằng những chê bai phê phán.
Chấp nhận hiện tại, tĩnh tại như có thể – điều đó sẽ tác động rất tốt lên thế hệ trẻ.
Nó tạo một không gian đủ rộng giúp họ suy nghĩ sáng suốt hơn.

Tí dọn nhà

Trên đường đi làm về, ngồi trong xe nhìn ra ngoài, thấy mưa nhỏ giăng giăng, hơi mù bao tứ phía đẹp kiểu man mác nao lòng. Đứng ngoài chắc sẽ lạnh buốt.

Bước vào nhà, chào cậu con trai.

Cậu ấy thu thu dọn dọn đám giấy tờ trên bàn. Trong đó có quyển sách tôi mới đặt. Định bụng sẽ mở ra xem qua, nhoáng cái thấy cậu đã nhét đi đâu mất tiêu.

Ngồi mở viti, cho phép mình lang thang một lúc trước khi nấu cơm chiều. Trong những ngày này muốn được nhìn hoa đào, hoa mai ngày tết. Tiếc là chương trình được làm bởi những người chưa xa quê bao giờ, hoặc xa đại khái, nên người xem cứ phải gạn mãi mới thấy được cái hồn quê hương chân chất trong những câu nửa sáo rỗng nửa lớt trớt.

Anh vuốt tóc mẹ, rồi cúi đầu hỏi mẹ: mẹ thấy nhà được không?

Nhìn kỹ lại, hóa ra cậu thu dọn nhà cửa sạch sẽ hơn hẳn ngày thường. Các bàn đều gọn gàng không có đồ ăn vứt lung tung.

Thường thì trên bàn sẽ có một hai cái đĩa bẩn, vài cái thìa bẩn, cốc bẩn, vài miếng bánh rơi vãi trên bàn. Đều là sản phẩm của anh cả. Mẹ lúc nào có hứng thì dọn, không thì làm ngơ, coi như mắt treo trên đỉnh đầu. Cái khả năng làm ngơ mẹ cũng phải luyện mãi mới được, để nguyên hiện trường chờ cho đến lúc anh về anh tự dọn.

Mẹ chột dạ, đứng dậy khen anh. Sau đó một lúc hỏi Tí nghĩ thế nào mà lại quyết định dọn nhà. Tí bảo Tí muốn làm mẹ vui. Anh đã biết thu dọn tốt hơn trước đây nhiều, nhưng anh chưa có kỹ xảo thu dọn. Cái hộp giấy tối thui to tướng nằm chềnh ềnh trên bàn đã phá vỡ cảm giác sạch sẽ gọn gàng, nên mẹ đã không nhận thấy lúc mới bước vào nhà.

Vậy là hôm qua những điều bố mẹ anh nói đã có tác dụng với anh, dù rằng anh lúc đó phản đối. Bố khởi đầu trước, về cái gọi là sự chăm chỉ. Rằng nếu muốn đạt được bất cứ cái gì, cần phải chăm chỉ. Tài năng chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong thành công của con người.

Anh tự cho mình có tài năng, vừa đủ để anh làm mọi thứ dễ dàng hơn người khác, nhưng lại thiếu để anh có thể thành công trong lĩnh vực ấy.

Mẹ không có hứng nói, nhưng rồi cũng chêm vài câu. Mẹ bảo xem 3, 4 tập phim một ngày còn vui, ngồi liền tù tì hàng mấy tiếng xem hết tập này đến tập khác, không có tác dụng tốt, thậm chí còn dở cho Tí.

Mẹ nói hoàn toàn không có tâm thế tức giận hay sốt ruột, chỉ thấy buồn. Có lẽ là cái buồn lởn vởn mấy hôm nay. Cái buồn không có tính riêng tư, kiểu buồn nhân tình thế thái.

Nhìn kiểu anh phản đối biết những lời của bố mẹ đã chạm đến anh. Rõ là anh buồn. Có lẽ anh cảm nhận được nỗi buồn của mẹ, nhưng không biết rằng nó hoàn toàn không liên quan đến cá nhân anh.

Anh nhấn đi nhấn lại „Tí biết mình làm gì. Còn mẹ muốn nghĩ thế nào là chuyện của mẹ“, rồi đi đánh đàn.

Bố đưa ra đề xuất, rằng sẽ không hạn chế giờ WLAN nữa. Anh sẽ được dùng thoải mái trước 10 giờ tối. Hỏi ý kiến anh thế liệu có tốt hơn không, anh bảo không biết, không biết sẽ tốt hơn cho Tí hay dở hơn cho Tí. „Có lẽ Tí sẽ biết ơn bố, chắc là Tí sẽ biết ơn bố. Nhưng có lẽ Tí vẫn cần sự giúp đỡ của bố“.

Rồi anh vòng qua chỗ mẹ ngồi nói với giọng đều đều „những lúc cứ ngồi xem phim hoạt hình, Tí cũng suy nghĩ đấy“. Ý anh nói là anh thấy cũng áy náy lắm.

Anh chỉ còn 2 tháng nữa là 14 tuổi. Một cái gì đó đang thay đổi ở anh, chầm chậm, nhưng liên tục.

Sếp mới

Cái tin chúng tôi sắp có sếp mới, và đó là một trong các bạn trong team, khiến tôi bỗng không còn sự tập trung để làm việc.
Một cái tin mới được rỉ tai cách đây vài phút. Nó không gây bất ngờ, và tôi mong nó sẽ là sự thật.
Sự thay đổi này sẽ gây ra vài xáo trộn chưa chắc đã nhỏ.

Trong tôi cũng lộn xộn nhiều cảm xúc.
Tôi thương ông sếp cũ. Ông ấy chắc cũng chẳng tha thiết gì cái ghế này, nhưng nếu ông ấy tự lùi lại là một chuyện, còn bị thay thế lại là chuyện khác.
Mà biết đâu ông ấy tự rút lui. Tôi biết ông ấy đã từng từ chối vị trí này vài lần.
Về mặt con người, tôi rất tôn trọng ông ấy. Chúng tôi học được ở ông ấy nhiều điều quý giá, điều tôi sẽ viết trong một bài riêng.
Nhưng ông ấy ở xa quá, team chúng tôi không nằm trong tầm kiểm soát của ông ấy, nên mọi thứ đôi khi không chạy như mong muốn.

Tôi ủng hộ sếp mới. Bạn ấy rất giỏi, về nhiều mặt, cả về mặt kỹ thuật.
Về mặt con người tôi cũng hoàn toàn tôn trọng bạn ấy – không bè cánh, khách quan, không mưu đồ, vì mục đích chung.
Chúng tôi làm việc với nhau trong team đã rất lâu, thành ra bạn ấy chắc biết rất rõ ai như thế nào. Đó là lợi thế.

Tôi thấy thương một bạn, cũng là 1 trong 3 người thiếu thiện cảm với tôi trước đây.
Giờ đây bạn ấy không ghét tôi nữa, hoặc ít ra là không tỏ ra ghét tôi.
Mà lại ngược lại , ủng hộ và bảo vệ tôi trong phần lớn trường hợp.
Không biết vì bạn ấy biết tôi không bè phái, không mưu mô địa vị này kia.
Biết rằng tôi chỉ muốn làm tốt công việc của mình ở chỗ làm, để có cái đầu rỗng để có thể enjoy những giờ ở nhà.
Hay vì bạn ấy muốn tranh thủ sự ủng hộ của tôi. Vì dù tôi ít nói, nhưng khi tôi nói, ý kiến của tôi không trượt qua tai mọi người.

Với bạn ấy, tôi luôn giữ khoảng cách, tôi không có lòng tin và không thể thân với những người không khách quan.
Nhưng tôi cũng không đối đầu. Tôi chọn cách yên lặng và không vào hùa khi không đồng tình.

Tôi cảm thấy bạn ấy đã nhăm nhe vị trí này.
Bạn ấy đã nói không khách quan về một số thứ, ảnh hưởng đến quan điểm, cảm xúc của mọi người trong team.
Vì tôi đã có kinh nghiệm, vì bản thân đã từng là phía  đối đầu của bạn ấy, nên tôi chỉ nghe chứ không hoàn toàn tin những lời bạn ấy nói.
Còn những người khác, tôi nghĩ họ bị ảnh hưởng không nhiều thì ít.
Vốn không trau dồi về kỹ thuật, lại không/chưa chính về mặt con người, nếu bạn ấy làm sếp, tôi nghĩ mọi sự sẽ còn lộn xộn, không ở ngoài thì cũng ở trong lòng mọi người.

Giờ đây bạn ấy sẽ hành xử kiểu khác.
Liệu có lại bè phái chống lại sếp mới?
Hay lại mưu đồ manipulate sếp mới quay lại chống một hai người khác, những người bạn ấy thấy không còn cần sự ủng hộ.
Heheh, hi vọng sếp mới đủ tỉnh táo để biết vuốt ve cái sỹ diện của bạn ấy, để bạn ấy yên và không xáo xào lên.
Và đủ tỉnh táo để không nghe những thông tin không khách quan từ bạn ấy.

Thế đấy, sếp mới là người làm việc như trâu bò. Đầu bạn ấy lại hoạt động nhanh trên người khác một bậc.
Nên có thể sẽ làm cả team ráo riết thêm một chút.
Tuy vậy nếu sắp xếp nhân sự hợp lý, người ta vẫn có thể làm được nhiều mà lại không có stress.
Let’s see.

————-

Hôm nay tôi thấy phản ứng của bạn ấy.
Có vẻ như cuộc sống đã đập bạn ấy một cú không dễ nuốt trôi.
Ngoài mặt cố bình thường, nhưng trong lòng dông bão.
Đã vất vả tất tả ngược xuôi dọn đường suốt bao năm nay. Mà kẻ khác lại “được” hưởng.
Bạn cần thời gian để bình tâm, hy vọng vậy.

Con người này còn phát triển, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Nhưng tôi không nghĩ bạn ấy rất “hay ho” với tôi.
Có chăng chỉ như một cái gương để tôi nhận biết về bản thân mình.

Mà, chẳng liên quan gì lắm đến mình.
Nhưng thấy người cứ như mất hết năng lượng – vì một cảm giác buồn sâu sắc.
Con người có cái gọi là mental body.
Và cái body này của tôi đang nhạy cảm cao độ.
Không phải điều dở, có điều hơi mệt mỏi cho khổ chủ, heheh.

Tham

Trong mấy ngày nay người không được tĩnh.
Cũng là từ tính tham mà ra.
Muốn về ăn tết với bố mẹ.

Tôi nhớ ngày cuối năm cách đây 2 năm, tôi gọi điện về, mẹ tôi nói với giọng chán nản tối thui không le lói dù chỉ chút niềm vui.
Rằng bà đã mua con gà luộc lên, nhưng ông chán chẳng thèm thắp hương, cũng bỏ ăn tối, giờ đã lên giường nằm rồi.
Ông bà đã luôn chịu đựng cho 2, 3 ngày tết đó chóng qua.
Vì 3 ngày đó nhà nào cũng con cháu đề huề vui vẻ.
Chỉ mình ông bà lụi cụi ra vào âm thầm ngán ngẩm như những cái bóng câm lặng.
Qua 2,3 ngày đó, nhà tranh cũng như nhà đất, nhà giàu cũng như nhà nghèo, chẳng còn khác nhau mấy.
Nỗi cô đơn của ông bà vì thế cũng không trở nên quá nặng nề như những ngày tết.

Tôi cảm nhận được sự nhẹ nhàng của ông bà khi có ai đó ở nhà vào mấy ngày tết.
Chẳng cần là con, cháu cũng được. Mà có lẽ không cần là họ hàng cũng được.
Không hẳn là cảm giác vui, nhưng có một sự yên tâm nào đó, rằng họ không bị bỏ rơi.
Chỉ cần có người ra người vào, cho không khí sinh động lên một chút.

Và tôi quyết định tết nào mình cũng sẽ về, dù chỉ 2,3 ngày.
Đã quyết định vậy thì cứ làm đi, và tập trung vào để hiện diện trọn vẹn trong vài ngày đó với bố mẹ.

Nhưng tính tham làm tôi mệt mỏi.
Muốn làm cái này, muốn xem cái kia.
Có thể không cho tôi, mà cho người khác.
Muốn gặp người này, muốn thăm người nọ.
Vì tôi muốn gặp họ. Hay vì họ muốn gặp tôi.

Dù gì thì gì, tôi đã chất lên vai mình đủ thứ muốn, của bản thân và của những người liên quan.
Và giờ đây tôi không còn không gian để cảm thấy vui nữa.
Đêm thậm chí cũng không ngủ được, vì ráp đi ráp lại chỉ có bằng đấy giờ, làm cái này thì bỏ cái khác.

Tham !!!!!!!
Đến bao giờ bỏ được cái tham này đây.
Đến lúc nào mới biết nói “KHÔNG” một cách toàn diện hơn. Với mình và với người khác.
Hãy tập trung vào điểm chính – vui vẻ khỏe mạnh bên cạnh bố mẹ tôi.
Chỉ ông bà mới là người cần sự hiện diện của tôi nhất.
Cái sự hiện diện mà tôi cứ đang đau đầu chia năm sẻ bảy phân phát vào những chỗ “không có mợ thì chợ vẫn đông”.

Những người trẻ tuổi, con cháu, họ còn nhiều niềm vui, còn nhiều ngày tháng.
Còn bố mẹ tôi chỉ có mấy ngày trong 1 năm.
Và còn mấy năm nữa – liệu có đếm được hết 1 bàn tay ????

Mà cũng tốt, để mình nhìn thấy mình rõ ràng hơn.
Vẫn là một chữ Vô Minh to đùng.
Vô minh và thiếu dũng cảm để quay đầu, để buông bỏ.