Các bạn nhà mình tuổi teen, chúng hiểu biết nhiều và nói chẳng ngại ngùng những gì chúng nghĩ.
Mình thấy tốt là các bạn biết bố mẹ các bạn là ai, yếu mạnh như thế nào.
Cũng tốt là các bạn bộc lộ bây giờ, khi các bạn vẫn còn ở nhà.
Có cơ hội cho cả hai bên nói chuyện hiểu nhau hơn, chấp nhận nhau hơn.
Quá trình chấp nhận sự già đi của bố mẹ đối với các bạn, cũng khấp khểnh như quá trình bố mẹ học chấp nhận sự lớn lên của các bạn.
Nghĩa là học theo kiểu vuốt đuôi, chỉ khi mọi sự xảy ra rồi mới phần nào nhận ra.
Nên luôn luôn có conflict giữa hai bên,
Giống như hai con ngựa chạy song song với tốc độ khác nhau vậy,
Con chạy nhanh kéo giằng con chạy chậm. Con chạy chậm trì lại con chạy nhanh.
Nếu giằng nhau thường xuyên, chúng còn có thể điều chỉnh để vẫn có thể chạy song song,
đôi lúc giằng nhau, nhưng phần lớn thời gian vui vẻ có bạn đồng hành.
Nếu không, khoảng cách giữa hai con sẽ ngày càng xa, khó có điều kiện cùng chạy.
Quá trình tự phê bình của mẹ có lẽ tạm thời không cần thiết nữa,
vì không cần tự phê bình cũng đã bị phê bình một cách không thương tiếc.
Hôm qua chị Tủm đã tìm ra một giải pháp giúp mẹ giải quyết đám Apfelmus – bột táo.
Đúng mục đích của mẹ, mẹ không đòi hỏi gì hơn.
Mẹ đã đặt ra câu hỏi một cách khá nóng nảy, kiểu nếu cả nhà không giúp mẹ giải quyết đám quả, thì ta sẽ chặt cây táo đi.
Cách đặt vấn đề của mẹ hơi cực đoan, hoặc này hoặc kia, không có điểm giữa.
Chị chắc phê phán mẹ không được mềm mại tỉnh táo như cần có, ra lời cũng như ngầm trong suy nghĩ.
Mẹ quả có nóng nảy, đúng hơn, nửa nóng nảy, nửa cố tình nóng nảy.
Đôi khi lời nhẹ không vào đầu các bạn, các bạn i ỉ nhắm mắt bịt tai,
phải nói lời hơi cực đoan tí, để các bạn sửng sốt mà để tâm.
Cái viễn cảnh cây sẽ bị chặt, sẽ làm các bạn chú ý hơn tới câu chuyện.
Tuy vậy kiểu nói cực đoan đó lại có thể ngấm vào các bạn một cách vô thức,
mình đã nhận ra ở anh Tí, đúng kiểu nói của mẹ.
Nên lại phải lựa lúc nói lại, nhận lỗi với các bạn.
Híc, Tí lại giống mẹ, heheh.
Cũng nhân dịp này nói để chị Tủm ý thức điểm tốt của chị ấy,
chị ấy sẽ phát huy và chủ động làm nhiều hơn, nếu được khen và công nhận.
Tí cũng sẽ ý thức được có một cách làm khác cái cách anh ấy hay làm – rằng đó là chuyện của mẹ, không liên quan tới Tí.
Đó là một thói quen tốt, khi biết nghe chăm chú và tích cực tìm giải pháp cho các vấn đề của người khác.
Điều này có thể học được, nếu muốn.
Mẹ đang ùng mông ra học, heheh.