Vấn đề

mình nghĩ là đã sống ở thế giới này là có vấn đề,
dù cho người đó là Chúa, Phật hay ai đi nữa.
Các vấn đề về cuộc sống, công việc, gia đình, xã hội và sức khoẻ.

Những người giác ngộ họ khác người thường ở chỗ, họ bình thản nhận đón chúng, bình thản để chúng đi,
nên họ không khổ.
Đúng hơn, họ không lấy cái khổ của thân là cái khổ của họ. Vì họ biết họ không phải là cái thân xác hạn hữu này.

Ta khác các bậc giác ngộ, ta vẫn mê mờ,
ta phải tìm một phương thức hợp lý cho người mê mờ, để họ sống tàm tạm mà không bị chìm nghỉm trong cái khổ,
hay chìm nghỉm trong trạng thái loay hoay tránh khổ.

Cái trạng thái loay hoay tránh khổ này mình thấy ở một số người.
Kiểu ngoảnh mặt đi, chơi thật nhiều, hưởng thụ thật nhiều.
Hoặc follow các guru thật chăm chỉ, aquy thật nhiều.

Làm gì mình thấy cũng tốt, chỉ cần không trốn tránh.

Vấn đề của lứa tuổi mình dần dần thiên về sức khoẻ.
Nó sẽ đến ngày càng nhiều,
Mới đầu sẽ là đau chỗ này chỗ kia, nếu không xử lý ngay sẽ thành bệnh.

Xử lý thế nào?
Đã mê mờ thì làm gì cũng sai, khổ thế, heheh.
Thôi thì mình cứ quan sát cơ thể, áp dụng những thứ mình đọc được ở đâu đó, một cách tưng tửng không mong chờ kết quả,
rồi đến đâu biết đến đó.

Tạp dề

Đi xe đạp buổi sáng hay bị lạnh đầu gối và vùng hông.
Mặc nhiều sẽ khá cộm, nên quyết định may cái hơi giống tạp dề, che gió những phần cần che.

Chuẩn bị mọi thứ rồi, hôm nay quyết định ngồi may.
Đem máy may ra, xỏ kim chỉ, chạy thử, thật là trăm thứ phát sinh.
Mới thật phục Bà Nội hai bạn nhà mình.
Bà hồi khoảng 70 vẫn chăm chỉ sửa quần áo cho cả nhà. Không biết giờ Bà còn làm được nữa không.

Mình nhớ hồi cách đây khoảng 7, 8 năm gì đó, về Việt Nam may một loạt quần, cho cả mùa đông và mùa hè.
Khi nhận về thấy cái thì hơi rộng bụng, cái thì chân hơi dài,
Bà bèn lấy máy ra ngồi sửa sang lại hết, 6, 7 cái chứ không ít.
Hồi đó thấy rất cám ơn Bà, nhưng giờ mới đánh giá được hết cái công sức và sự cố gắng.
Cũng chỉ vài việc nho nhỏ đó thôi, thật đơn giản với người dưới 40, mắt còn tinh, người còn khoẻ.
Với người có tuổi, mắt kém đi nhiều, lưng ngồi cúi lâu dễ mỏi, thật sự là vất vả.

Đầu đông lại lôi đám quần cũ ra để vào tủ để mặc hàng ngày đi làm.
Chúng trông vẫn rất lịch sự tinh tươm, chắc mặc 5 năm nữa vẫn còn tốt hihi.

Mẹ ngồi loay hoay giương mục kỉnh xâu chỉ mãi không được, bèn gọi anh Tí vào giúp.
Anh Tí giúp một lần, nhưng chỉ căng quá bị đứt. Nghĩ bụng cứ gọi Tí mãi thế này thấy không hợp lý, bèn tìm cách khác,
kết hợp giữa cảm giác của tay và dụng cụ giúp xâu chỉ. Voilà mẹ tự xâu được, heheh.

Vừa loay hoay với cái máy may, vừa nghĩ về sự già đi của cơ thể.
Hôm qua nói chuyện với mẹ, mẹ bảo chịu khó tập yoga đi con, mẹ trước đau hông tập giờ hết đấy.
Mừng hú, bảo ô mẹ cũng bị đau hông à? Mẹ bảo ừ, đau hông, đau đủ thứ,…
Thấy Bà không mặn mà với chủ đề đau hông, nên cũng không hỏi kỹ thêm.
Có lẽ Bà coi cái đau đó, giống các cái đau khác, là những thứ tất nhiên, nên chúng trở nên nhẹ, dù chúng không hề nhẹ.
Giờ bắt đầu tập tễnh vào con đường già, thấy càng ngày càng hiểu con đường vất vả của sự già đi, mà ai rồi cũng “được” đi qua.

Cả mẹ và bố mình đều mồ côi, không có cái may mắn được chứng kiến sự già đi của bố mẹ hoặc của cô chú bác….
Những ai đã từng sống cạnh người già lúc họ già, họ như được học trước nhiều cái, chuẩn bị tinh thần cho nhiều cái,
Những trải nghiệm tốt cho bản thân họ lẫn cho những người sống quanh họ, cho cả con cái họ.

Những người đó hình như hiểu rằng già là quá trình tự nhiên, tất nhiên,
không có gì phải níu kéo sợ sệt,
không có gì phải xấu hổ về sự yếu đi, sự bất lực về mọi mặt của bản thân.

Ở nhà mình có mình là người kể nhiều cho các bạn về aging, bạn chồng ít đề cập.
Mình thì nghĩ các bạn rất nên biết bố mẹ giờ đây khác bố mẹ vài năm trước,
Bố mẹ năm sau khác bố mẹ năm nay.
Kể cho các bạn mắt mũi tai răng của bố mẹ giờ đang ở đâu, vì sao các bạn không nên sốt ruột khi phải nhắc lại câu hỏi 2,3 lần…

Lê thê tí, giờ xuống lên gấu tiếp hai cái quần. Không hiểu vì vải dão ra dài thêm, hay vì mình bị ngắn lại, heheh

Tỉnh

Pha bột làm bánh tráng mỏng cho buổi sáng.
Có một trick mà mãi giờ mình mới nhận ra – bột pha xong phải để ~30 phút cho nó nhuyễn ra.
Trong các công thức người ta cũng hay bảo phải để bột 30 phút,
mình không hiểu nên lúc thì để, lúc thì không, không hề biết 30 phút đó thật sự cần cho sự tương tác giữa bột và nước.

Ngu nhỉ, thật chứ càng sống càng thấy mình đã và đang ngu đủ đường,
Mọi thứ mình làm như người mê vậy, cứ hùng hục muốn mọi thứ theo ý mình. Rồi thì nó cũng qua thôi, cuộc sống ấy, nhưng bớt phần vui vẻ, và kéo dài phần mê.

Sao phải tỉnh lại?
Đọc nhiều những gì các bậc giác ngộ viết, cảm thấy sự tỉnh của họ như một bầu trời rất thanh rất mát vậy,
tức mọi thứ vẫn thế, không hề khác, chỉ có cái thanh cái mát này hiện diện tràn khắp, khiến người ta làm gì cũng vui và hứng khởi.

Mình hãn hữu có những giây phút thấy đầu nhẹ bỗng, thông suốt, nhìn mọi thứ đúng là lung linh.
Chỉ kéo dài chắc chưa được 2 phút, nhưng đủ để mình cảm nhận một trạng thái.
Thấy trời vẫn thế, người vẫn thế, nhưng có gì đó cơ bản trong mình đang hiện hữu,
nó hiện hữu vì có cái gì đó khác yên lặng,
không có lo lắng sợ hãi vòng vo luẩn quẩn trong đầu,
không bị hối thúc làm gì, không chán không thích, rất tự tại.

So với trạng thái này, thì ngày thường đúng là ta không hề sống,
ta lê lết heheh.

Pattern cũ

Để thay đổi một pattern cũ, kiểu suy nghĩ cũ, kiểu hành động cũ thật không dễ, nó đòi hỏi sự để ý liên tục.
Khi nó nổi lên, thay vì hướng ra ngoài, phải hướng ngay vào trong và nhận diện nó.
Đơn thuần nhận diện, không thêm bất kỳ kiểu ý nghĩ nào vào, đặc biệt những ý nghĩ kiểu bao biện, tự bào chữa hay đổ lỗi.

Các việc thuộc trách nhiệm của mình trước đây, tuy đã bàn giao, rồi cùng làm suốt nửa năm trước, giờ lại vẫn vào tay mình gần như toàn bộ,
Điều này làm mình bức xúc, và các cảm giác khó chịu, so đo lại nổi lên.
Những lý luận aquy tuy có thể làm mình đỡ bực mình, nhưng chúng không giải phóng mình tận gốc.
Chắc chắn là luôn có những người làm ăn luôm cuôm, khôn lỏi, tranh công,…
Nếu để những điều đó làm cho mình khó chịu thì tại mình rồi.
Biết là dở mà không tìm cách thay đổi lại tiếp tục dở.

Nào để xem cái bực bội ở đâu nào,
Đâu đó sau gáy, hơi nóng nóng. Có chút nóng nóng ở ngực.
Thực ra mình có thể cảm thấy hài hước ở đây.
Quá hài hước ấy chứ.
Nghĩ mà xem, như hai đứa trẻ con,
một thằng thì khôn lỏi, tưởng mình khôn lắm, lại còn to mồm ra ngoài,
một thằng thì cắm cúi, tưởng mình chăm lắm, lại còn to mồm bên trong.
Huề heheh, chả thằng nào hơn thằng nào.
Cái thằng đầu thậm chí còn hơn thằng sau, vì nó nghĩ nó chẳng thiệt cái gì nên nó không bức xúc.
Thằng sau là ngu rồi, nếu không làm cho mình cảm thấy thoải mái, thì cứ nên to mồm.

To mồm giẫm bành bạch nhìn từ ngoài có vẻ dở,
nhưng nhìn toàn cuộc, mình thấy hay, miễn là đừng lạm dụng quá.
Nên gào to đủ để không bức xúc, rồi dừng lại ngay.

Cái bức xúc mà không được giải quyết ngay, nó thành hòn thành cục trong người, nó có thể lên men thối rữa trong người, không tốt.

Nên phải làm hai việc song song,
giải quyết bức xúc theo cách hợp lý, ảnh hưởng ít tới bên ngoài,
và quan sát để thay đổi bên trong bản thân.

Ta còn u mê nhiều bề, nên phương cách ta làm cũng phải hợp cho kiểu người u mê, không đu bám theo các bậc giác ngộ được.

Việc vặt

Mình nhận ra, người càng lắm mặc cảm, càng rất khó cùng làm việc hoặc cùng sống.
Chữ “người” mình dùng thay chữ ego cho đỡ phản cảm, heheh.
Mặc dù mình thích dùng chữ ego, vì con người ngoài ego ai ai cũng có nhiều điều hay khác.

Giống như thu dọn nhà, khi sắp ra một version cũng có ti tỉ những việc vặt phải làm,
Vẫn có những người giương cao ngọn cờ đó là những việc vặt, không thuộc công việc của tôi.
Mà buồn cười là những người khác, rất giỏi, lại lăn xả vào làm, dù có thể họ không thích.

Đây cũng là điều mình rất mong các bạn trẻ nhà mình thủng ra,
hãy đủ giỏi để không ai dám đùn “việc vặt” cho mình,
nhưng luôn sẵn sàng làm bất cứ cái gì để công việc chung chạy, bất kể nó vặt vãnh và chán ngán đến đâu.

Mà, giống đã nói trên, phụ thuộc rất nhiều vào cái mặc cảm.
Đã không có mặc cảm hoặc mặc cảm ít thì làm gì, mặc gì, cái gì gì, đều ok với người đó cả.