Sinh Nhật Tí

Sinh Nhật Tí đã qua ba tuần rồi, giờ mới ngồi xếp lại ảnh. Thời gian này luôn có nhiều thứ xảy ra. Tiết trời thay đổi, nắng và ấm áp, hoa cây nở nụ, người ta thích ra ngoài tha thẩn hơn là ngồi trong nhà.

Chị Tủm làm bánh. Giờ chị làm cái nào ra cái đấy. Ăn thì đôi lúc còn hơi khô, chứ nhìn ngoài thì không kém mua ngoài hiệu.

Tí trình bày trick chơi bài cho mọi người. Bác Trung có vẻ rất khoái. Bác Trung là một người biết nghe, bác luôn tập trung hoàn toàn vào cuộc nói chuyện, khiến câu chuyện có chất lượng hơn, sâu hơn.

Bác nghịch cái máy ảnh của cô Hà sao đó mà ra được nhiều ảnh rất nghệ thuật.

Ươm cây

Nghe tin vỉa hè là vài hôm trước là lập xuân.

Cũng có vẻ đúng, trời nắng và cây đâm chồi mạnh mẽ. Mình cũng ươm được vài cây. Cây húng chó, tía tô, rau mùi, cây bí đao, cây su su. Hay mướp đắng nhỉ? Chịu, phải xuống xem lại. Ah may quá có ảnh, vậy đúng là mướp hương.

Lên được mầm, còn có lên được cây không, có ra quả bọ nào không, lại là cả một câu chuyện dài. Mình không chờ đợi gì, có thì một hai quả cũng không làm cả nhà béo hẳn lên hay khỏe hẳn ra, chỉ thấy niềm vui lúc chăm cây ươm mầm thì đúng là hiện diện bất tận.

Cây cối và thời gian tiếp xúc với chúng là nguồn đem lại sự tĩnh tại rất lớn cho tâm hồn. Càng tĩnh lại càng thấy chúng đẹp, lại càng thấy vui được tiếp xúc với chúng. Cái kênh nối với thiên nhiên của ta lại càng rộng mở trong trẻo.

Mình giờ làm gì cũng không còn mong chờ kết quả. Thấy cần thì làm, làm thì vui. Nhìn kết quả thấy khá dửng dưng. Vì thực ra cuộc sống có hết mọi thứ rồi, có còn thiếu thốn gì nữa đâu.

Phong Lan

Không biết có phải lan cũng cảm nhận được mùa xuân không, mà tất cả các cây lan quanh mình đều nở hoa, không trừ một cây nào.

Ở nhà phần lớn là hoa bạn chồng mua tặng vợ nhân dịp gì đó, một hai cây là do hai đứa mua tặng mẹ.

Hoa lan ra hoa rồi phải cắt đi, thì đợt hoa tới sẽ mọc từ gốc. Đôi khi mình quên không cắt, thế là đợt mới ra từ cành hoa cũ, dài loằng thoằng.

Có 2 cây chụp ở chỗ làm. Một cây của Hella gửi lại trước khi bà ấy nghỉ hưu. Mình sẽ gửi cho bà ấy xem. Vậy là phải đến 9 năm Hella có mặt ở chỗ làm. Chỉ khoảng 3 năm sau này mình nhận ra có một sự thanh thản trong bà ấy, cũng là thời gian bà ấy mua cây phong lan này. Thời gian này mình hay nói chuyện với bà ấy. Còn trước đó lúc nào cũng tất bật, bận rộn.

Cũng tiếc, đời thực ra không dài cho những lo lắng tất bật.

Hoa đại tây

Bên này gọi là magnolien. Không thơm lắm, cánh hoa dài và trắng, đôi khi phớt hồng. Dáng cây rất đẹp, hơi giống nhau, nhưng nhìn kỹ mỗi cây một kiểu. Nhìn cây luôn thấy một cảm giác hàm ơn nao lòng, về sự huyền diệu của thiên nhiên.

Buổi trưa tranh thủ đi chụp hoa. Giờ mắt không còn tinh, nên chỉ khi về đưa lên máy tính mới thật sự được ngắm hoa. Còn khi đi dạo nhìn tổng quan là chính. Vậy là thiệt thòi một chút, vì một trong những cái mình có thể ngắm không chán mắt là những tia nắng chiếu qua cánh hoa mỏng mảnh. Vừa tĩnh một cách sâu sắc, vừa động một cách diệu kỳ.

Mất điện

(Viết hôm qua)
Màn hình tối, mất điện.
Hôm nay cũng về sớm. Học đến 16 giờ là thày cho về.

Thường thì mình làm thêm đến 17:30, nhưng hôm nay ngồi cả ngày trong căn phòng kín với một đống người, không có mấy không khí tươi mát, thấy muốn về.

Trời nắng đẹp, bắt đầu từ hôm nay sẽ ấm dần lên, mùa xuân sẽ hiện hữu rõ nét hơn.

Thường từ tháng 2 là đã thấy mùa xuân đâu đây, kể cả khi vẫn có tuyết.

Cây căng tràn nhựa sống, dù chưa ra lá. Nhìn kỹ chút là thấy chồi non đã chi chít cành.

Mình hay nghĩ về thế giới unmanifested và manifested, trước xuân năng lượng đã chảy ngầm rất mạnh mẽ khắp nơi, vào xuân năng lượng đó sẽ thể hiện ra ngoài, để người ta nhận biết qua màu sắc hình thái.

Cuộc sống bỗng bị xẻo đi mất bao nhiêu phần, nếu người ta chỉ vui với những thứ đã hiển hiện.

Mùa đông người ta cứ mong mong chóng chóng đến mùa xuân, vì họ thấy mùa đông lạnh lẽo buồn bã. Ba bốn chục lần mong ngóng vậy, là đời người đã vèo qua, toàn mong với ngóng.

Mình nhận biết xu hướng này của con người từ khá lâu rồi.
Khi thứ sáu thấy mình vui vì được nghỉ, thứ hai thấy mình buồn rầu vì phải đi làm.
Đời còn mấy nả nếu 5 ngày buồn, 2 ngày vui?
Kể cả hai ngày vui đó, cũng chỉ có phần nhỏ xíu vui, nếu định nghĩa được chơi được nghỉ là vui.

Rồi tới khi Tủm Tí bắt đầu đi học.
Mỗi thứ hai các bạn vất vả khổ sở, hoặc sau mỗi kỳ nghỉ các bạn cũng buồn thỉu buồn thiu.
Mẹ bảo vậy là cuộc sống của các bạn chả còn mấy ngày vui, mấy giờ vui.
Tủm có vẻ thấm nhuần chuyện này. Cậu biết niềm vui của cậu sẽ chỉ còn xíu, nếu cậu không vui ở trường học.

Định lên kể chuyện hai bạn mà lại chuyện nọ xọ chuyện kia.

Hôm qua khi mẹ viết xong, xuống nhà thấy Tí đang học tiếng Pháp.
Cậu có vẻ rất chăm chú tự giác.
Học xong cậu thu dọn chỗ học và bàn ở bếp rất sạch sẽ, trước khi đi đánh bóng bàn.
Biết là cậu muốn làm mẹ vui.

Tối Tủm đi nhảy về không thấy có vẻ căng thẳng,
mới đầu chưa thật tự nhiên với mẹ,
nhưng sau đó thì ok, chắc chị cũng nhận thấy mẹ không còn chút mảy may trách móc chị.
Hôm nay thì hoàn toàn bình thường, như hai hôm trước không có bức xúc.

Có lẽ hai bạn có thay đổi suy nghĩ sau 5 phút nói chuyện hôm qua của mẹ.
Có lẽ các bạn hiểu chống đối kiểu kết bè kết cánh không đem lại cái gì hay ho cả.
Bản thân chuyện kết bè kết cánh cũng không hay ho, đó là kiểu làm tiểu nhân.

Sống nên có một chút quân tử, chân thành.
Nói thẳng, không nói sau lưng, và hành động đường hoàng.
Đấy là cách tôn trọng thiết thực nhất, tôn trọng mình và tôn trọng người khác.

Tí vẫn không đánh đàn.
Mẹ thấy ok.
Có lẽ hai chị em đã thỏa thuận không thỏa hiệp,
Tí đã đúng khi giữ lời hứa với chị,
Hai chị em cũng nên đồng lòng trong hành động.
Người ta vẫn có thể có ý kiến khác, phản đối, mà không bậm bịch nổi loạn,

Vẫn chưa có điện.
18:30, trời tối thui.