Nhà hàng xóm ầm ỹ. Bên đó đang tổ chức sinh nhật cho cả hai vợ chồng. Một chiếc lều to dựng lên trong vườn. Sau khi ngồi hơn 3 tiếng ở đó ăn bánh ngọt và nói chuyện, người lạnh run. Cũng tại trước đó gội đầu mà tóc chưa khô hẳn. Cuối cùng chui về ngồi trong nhà cho ấm áp, không sang ăn bữa chiều nữa.
Trời này cứ phải luân phiên lúc đứng ngoài nắng, lúc ngồi trong bóng râm là hay nhất.
Người thấy trông trống. Một kiểu trống đặc trưng khi mình cần một món ăn về tâm linh. Cứ miệt mài đọc cái này cái kia, nghe bài hát này bài hát kia, mà vẫn không lấp được chỗ trống đó. Thôi thì viết vậy, mặc dù không có nhu cầu viết hay kể lể gì. Tuy vậy mình biết khi viết xong một bài nào đó, tinh thần mình sẽ thay đổi.
Nếu hôm nay không có vụ sinh nhật này, chắc mình buổi sáng sẽ làm vườn, trưa đạp xe dạo vài tiếng với bạn chồng, chiều về nấu ăn, rồi cả nhà ăn cơm tối, là xong ngày. Chắc sẽ không có cảm giác trống này, cảm giác có thể có khi mình phải tham gia nói chuyện dông dài với những người không thân lắm.
Hôm qua cũng đi đạp xe một vòng lên trường TU Munich. Tuần này người ta tổ chức lễ 150 năm thành lập trường, khá rôm rả. Hai vợ chồng chỉ đi men phía ngoài, không vào tận phía trong. Mang tiếng sống cạnh trường, cả năm chắc chỉ rẽ qua trường 2, 3 lần. Có lần vào mồng 1 tết ta, cả hai vợ chồng cùng nghỉ làm dạo chơi quanh nhà, có rẽ qua trường. Vì là ngày thường nên sinh viên đi học đông. Mình còn nhớ rất rõ cảm giác lúc đó, khi ngồi dưới một cái cây vẫn còn non, nhìn những con người trẻ tuổi đi lại giữa các tòa nhà xây theo kiểu hiện đại cho từng khoa. Cạnh đường chính là khoa Toán, khoa máy, khoa tin học, … Sinh viên đi lại không có vẻ tất bật, nhưng cách họ đi, cách họ trao đổi với nhau gây cảm giác họ rất biết họ đang làm gì, họ muốn đạt đến cái gì. Đó là những lúc hiếm hoi mình cảm thấy tự hào được sống trong môi trường nhan nhản những con người đẹp đẽ đó.
Trên đường về nhà rẽ qua Planetarium, nhà thiên văn. Nghe nói nhà đó được xây dựng nhờ tài trợ của một ông triệu phú với điều kiện khi xong ngôi nhà sẽ mở cửa miễn phí cho tất cả mọi người tới thăm. Khu nhà xây hoành tráng, đẹp đẽ gọn gàng. Bạn hàng xóm làm việc ở ESO cạnh đó hôm nay có kể về kiến trúc của ngôi nhà, ở phía dưới là hai phần, giống như hai ngôi sao tiến lại gần nhau, sát nhập và tạo nên một ngôi sao mới tức khu vực chung rất rộng ở phía giữa của tòa nhà. Hôm qua muộn quá đã đóng cửa, vài hôm nữa lại rủ bạn chồng qua thăm.
Ở đây mà có mối quan tâm đến cái gì đó, sẽ có rất nhiều điều kiện đi thăm thú tìm hiểu. Các bạn hàng xóm nhà mình toàn các chuyên gia trong lĩnh vực của họ, họ sẵn sàng tiếp chuyện khi mình có mối quan tâm. Không hiểu hai bạn nhà mình có nhận ra điều đó không. Mình khi về nhà chỉ còn quan tâm vườn tược, nên gặp mọi người cũng chỉ nói chuyện về vườn tược, có thời gian nói thêm về sức khỏe, con cái là cùng, ít khi nói về lĩnh vực làm việc của nhau.
Ngồi từ vườn nhà hàng xóm nhìn sang nhà mình thấy cũng có cái hay. Cây Blauregen sẽ rất đẹp khi nhìn từ hè nhà bạn ấy. Năm sau nó cao lên thêm nửa mét một mét nữa, đủ lan lên dàn, thì còn đẹp nữa. Cây đó hoa đẹp, mà lá cũng đẹp, chỉ không biết mùa đông rụng lá sẽ như thế nào.
Sáng nay mình đã thay cây ở trước cửa ra vào. Chỗ đó ít nắng, lại hay bị quên tưới nước, nên cây có vẻ không qua được mùa đông. Bây giờ mình quyết định chỉ trồng cây 1 năm. Cây dương xỉ mua về chỉ vì mình thích dương xỉ, chứ vẫn chưa biết nên trồng ở đâu, sáng nay trồng luôn chỗ đó, giờ thấy sao mà mình quyết định đúng thế, heheh.
Kể lể dài dòng vậy, giờ xuống nhà xem ti vi. Cảm giác trống vẫn còn đâu đó, vẫn cảm thấy mình thiếu một cái gì đó.










