Viết

Hôm trước có nói chuyện với cô con gái, bảo cô ấy thử viết những trải nghiệm của cô ấy trong thời gian ở Anh.
Cô ấy bảo cô ấy nếu viết sẽ boring chứ không hay bằng mẹ.
Heheh, ai bảo mẹ viết hay chứ mẹ thấy mẹ viết thường, chỉ khác người khác ở  cái thích viết và dám viết mà thôi.
Nhưng khi còn bé mà bảo viết cho nhiều người lớn xem, chắc mẹ cũng không dám.

Con người đôi khi ngại thử, cũng là chuyện bình thường.
Con người đôi khi sợ, cũng là chuyện bình thường. Sợ không ai thích, sợ viết dở, sợ liên lụy,… nhiều thứ sợ
Con người đôi khi thích khoác lác, thích thể hiện, cũng là  chuyện bình thường.
Con người đôi khi bức xúc muốn nói to ra cho bõ, cũng là chuyện bình thường.

Có người chọn con đường cứ làm tới, qua đó họ ý thức được rõ những ngại ngùng, những sợ, những khoác lác, những bức xúc… mỗi lần viết.

Tất nhiên là chỉ khi họ chủ động ý thức. Vì con người vốn hay trôi nổi trong các cảm xúc của mình, không phải ai cũng tách được ra khỏi dòng chảy của các ý nghĩ và cảm xúc mà nhìn vào họ.

Thế đấy chị ạ. Mẹ có đủ các thứ tính nêu trên, và mỗi lần mẹ viết, mẹ lại nhìn thấy chúng, không nhiều thì ít.
Vậy … có nên viết không nhỉ ?

Đôi khi những cảm xúc ấy không nổi trội, thay vào đó là cảm giác thanh bình.
Chị chắc cũng thường có cảm giác đó.
Chắc con chim khi xuân về cũng có cảm giác đó, và nó cứ líu lo chẳng có lý do gì.
Chị thì sẽ chạy ra ôm lấy bố mẹ, ùng mông ra đu người cười khúc khích.
Còn ông em của chị lại rống lên ông ổng với các giọng nửa vịt đực nửa loa phường.

Mẹ những lúc đó cũng líu lo theo cách của mình, đơn thuần như một người đánh máy cho câu chữ  tí tách chui ra.
Vậy … có nên viết không nhỉ ?

Viết lai rai vậy về cái đoạn Viết. Chị không cần viết nếu chị không có hứng thú. Nhưng nên bộc lộ con người mình bằng cách này hay cách khác. Góp phần của mình vào thế giới này bằng cách này hay cách khác.

Quan trọng nhất trong mỗi bước đi, trong mỗi việc làm, hãy ý thức rõ về con người và cảm xúc của mình. Rồi đến lúc nào đó cái kênh nối với sâu thẳm trong mỗi người sẽ được khơi rộng, niềm vui sẽ rõ rệt và thường hằng.

Suy cho cùng đó cũng là nhiệm vụ tối hậu của mỗi người khi tồn tại trong cõi người này, đúng không chị?

Viết vậy chứ chả biết chị có vào đọc không. Chị mà biết bố chị viết, rồi lại hiểu được bố chị viết gì, chắc là chị sẽ lại ôm bố, ùng mông ra đu vào người bố, rồi cười khành khạch vào tai bố, heheh.

Chuyên toán

Hồi còn nhỏ bọn tôi học lớp chuyên toán, ở đó người ta dậy rất nhiều về toán.
Bọn lũ chúng tôi, được dậy thì cứ học thôi. Học túc tắc, học vì vui, nhất là hội gia đình không có gốc toán như bọn tôi.
Việc giải các bài toán khó với tôi cũng như nhiều bạn có một sự lôi cuốn đặc biệt.
Giờ đây nghĩ lại những lúc miệt mài giải toán, tôi thấy có thể ví trạng thái đó như một trạng thái thiền, nơi tất cả các suy nghĩ đều chỉ tập trung vào việc tìm ra lời giải, còn mọi thứ xung quanh đều bị „tắt“.

Đây có lẽ cũng là trạng thái hay có của những người làm khoa học hoặc kỹ thuật, lập trình viên.

Lớn lên chút, thấy người ta đả phá đám học giỏi quá, lại thấy mình thiếu nhiều kỹ năng trong cuộc sống, những kỹ năng bạn bè tôi đã học được khi tôi còn đang say sưa giải toán, tôi cũng ngoảnh lưng lại với cái gọi là „giỏi toán“. Tôi chối bỏ một cái gì đó “là mình”.

Ai mà khen tôi giỏi, thông minh, mà tôi không cảm thấy thiện ý trọn vẹn trong lời khen, tôi thấy như đang bị châm chọc.

Gần đây, tôi mới thay đổi cách nhìn, khi tôi đã không còn đồng hóa mình với những gì mình từng có và đang có.

Đó thật ra là một món quà. Không chỉ khả năng ngồi suy nghĩ sâu về một vấn đề, mà cả môi trường, thầy cô, bạn bè. Thật sự là món quà.

Cả một thời đi học, tôi và các bạn đã có rất nhiều niềm vui. Vui khi giải toán, vui khi tìm ra lời giải, và vui trong khoảng nghỉ giữa bài toán đã giải với bài toán tiếp theo.

Đã gọi là vui thì không thể so niềm vui này với niềm vui kia. Không thể bảo vui khi làm toán kém vui hơn khi lê la ăn quà ngoài đường cùng bạn bè. Cả hai thứ đều vui, mỗi thứ vui một kiểu.

Đi làm, khi đã tạm ổn với đám kỹ năng mà tôi phải nhồi nhét vào đầu mình cho kịp với môi trường, tôi nhận ra khả năng suy nghĩ logic giúp tôi rất nhiều trong công việc.

Có những việc (mang tính kỹ thuật) với tôi nhẹ nhàng và đem lại nhiều niềm vui, thì với nhiều người là việc khó khăn, vì họ không có thời gian được “luyện” toán, heheh. Tất nhiên họ có nhiều khả năng khác.

Nên để công bằng, nên khuyến khích những điều mà người khác có khả năng làm, giỏi nấu, giỏi tán phét, giỏi trang trí, và cả giỏi toán.

Hãy nhìn nhận, nhiều người trong số những con người đó có tâm hồn khá là trong trẻo, dù họ có thể không thành công, ít tiền, ít quyền.

Những câu nói như „giỏi thì cũng làm được cái gì… “, sẽ tạo nên một thế hệ không đánh giá những điểm mạnh ở mình và ở người, mà thế hệ đó là tương lai của xã hội này, cái xã hội ngoài tiền, chức tước, địa vị, còn có gì đó thăng hoa hơn, lan tỏa hơn, nhẹ nhõm hơn.

Bài này đã muốn viết từ lâu, khi biết tin cô cháu gái đi thi giỏi toán. Chấp nhận điểm mạnh của mình, không cần tự hào về nó, và hãy biết đó là món quà, cô cháu yêu quí ạ.

Lại … Vi Vu

Từ thủa xa xưa khi con người còn ăn lông ở lỗ, người ta đã sống thành nhóm, hay theo ngôn ngữ thông thướng gọi là bầy đàn, tuy nhiên 2 từ này nghe có vẻ hơi hoang dại phù hợp cho “con” hơn là cho “người”.

Hội người Việt ở Munich cũng không phải là ngoại lệ. Ở đây có rất nhiều tổ chức cho những người có cùng nhu cầu, sở thích. Mỗi hội lại đặt ra một cái tên cho hợp với tiêu chí của mình. Nếu tôi không nhầm thì nhiều hội có tên cũng rất ấn tượng như “Ái Hữu”, “Thiền”, “Tre Xanh”, “Phụ Nữ”, vân vân và vân vân. Tên gì thì tên điều quan trọng vẫn là mọi người trong hội  có một tiếng nói chung, mỗi người trong hội đều có những đóng góp nhất định cho hội và tôn trọng lẫn nhau. Không ít hội đã tan vỡ chỉ vì một số người trong hội không giữ được những đặc tính cơ bản để tồn tại này.

Nhìn rộng ra một lớp học, một công ty, một nhà nước, một hành tinh (trái đất theo tôi chỉ là một hành tinh trong nhiều hành tinh sống và con người là một nhóm trong nhiều nhóm đang sống mà thôi) cũng không khác gì mấy. Có nên để tranh chấp trên trái đất của con người dẫn đến những cuộc chiến tranh đổ máu đã xẩy ra không biết bao nhiêu lần trong quá khứ, và hiện tại khắp nhiều nơi trên trái đất. Một cuộc chiến tranh hạt nhân nếu nổ ra sẽ là dấu chấm hết cho loài người trên trái đất. Con người đúng là một sinh vật đặc biệt, có những cái họ không thể học được dù nó đã xẩy ra nhiều lần trong quá khứ và họ vẫn tiếp túc đi theo bước xe đổ này trong hiện tại. Nhưng dù sao con người cũng là những sinh vật rất thông minh. Có lẽ họ cần thời gian và một bài học lớn cũng phải trải qua nhiều đau khổ mới có thể thẩm sâu được.

Tôi với bà xã ngày trước cũng có đi chơi một vài hội ở Munich khi các hội này làm lễ tết, vui chơi hay chỉ là tụ họp. Nhưng cái gì có lẽ cũng phải có duyên mới thành được. Thành ra có đi vài ba lần mà cuối cùng cũng chẳng theo hội nào. Vẫn vui và đánh giá khi gặp gỡ mọi người, vì thật sự để tổ chức làm được gì đó cần rất nhiều công sức của nhiều người và nhiều thời gian bỏ ra.

Vấn đề cũng nằm chính ở điểm cuối cùng này: thời gian. Thời gian không phải là vô hạn và tôi không muốn lãng phí nó.
Có lần nói chuyện với cu Tí, anh cu thích xem một số youtube channels  của hội extravagant (dich là hỡm hĩnh ?).
Anh cu nói cũng thích cái này, cái kia. Bố bảo những cái đấy đắt tiền lắm, nếu anh thích sau này anh có thể đi làm tự kiếm tiền mà mua.
Anh lại bảo thế giàu như Bill Gates thích nhỉ, thích gì là mua được ngay, anh vẫn thích có ngay mọi thứ và không phải làm gì.
Chà chà cái này bố lại phải giải thích cho anh, Bill Gates sinh ra đâu đã giàu như vậy, ông đã làm việc rất nhiều và tất nhiên cũng có nhiều may mắn nữa mới thành người giàu như bây giờ.
Anh ngẫm nghĩ rồi bảo thế con Bill Gates sinh ra đã là tỷ phú rồi phải không ? Bố biết ngay anh vẫn muốn có mọi thứ mà tốt nhất là không phải làm gì.
Đúng, nhưng nên giải thích cho anh thế nào nhỉ ? Bố bảo mỗi người trên trái đất sinh ra đã có một sứ mệnh riêng, có người giàu người nghèo (về vật chất), nhưng có một cái ai cũng nhiều như nhau không ai hơn kém ai, đố Tí biết là cái gì ? Anh nói ngay Tí không biết. Anh bản tính vẫn thế không thích nghĩ nghợi nhiều (cái này biết đâu sau này lại là lợi thế của anh, bản tính con người nhiều khi hay thích suy luận, càng suy luận càng rắm rối, chả biết đâu mà lần nữa) .
Bố nói đó chính là thời gian, mỗi người mỗi ngay đều chỉ có 24 tiếng, không ai “giàu” hơn ai, nếu anh có 100 trò chơi anh có chơi được cùng một lúc không ?

Anh cũng hiểu được một phần ý bố, nhưng ở anh khi trong câu chuyện có một điều gì đó mới anh chạy ngay theo hướng này. Câu chuyện với anh đầu cuối nhiều khi không có liên quan gì đến nhau. Nó là một chuỗi liên tục, bất tận như dòng thời gian. Bố mẹ chỉ biết nhìn anh và cười với nhau. Anh không cần logic, đối với anh chả cái gì là logic và chả cái gì là không logic ….

Lúc đầu định viết về vivu, giờ lại thành tản mạn (giống ông con trai mất rồi), thôi lại để dịp khác viết tiếp về vivu vây. Hình như vivu và tản mạn cũng đâu đấy gần nhau đúng không nhỉ ?

Bận rộn

Cái răng hàm trong cùng của tôi, từ hồi về VN sang đến giờ, giở chứng.
Không động đến nó và đánh răng liên tục ngay sau khi ăn, thì không sao.
Chỉ cần quên, hoặc chủ quan không đánh răng ngay, là lại thấy nó không yên.
Nó không đau, nhưng kiểu đánh động „có nhanh chân nhanh tay lên không thì bảo nào …“.

Người ta bảo, đến 50 tuổi hormon thay đổi nên sẽ có rất nhiều vấn đề về sức khỏe.
Đúng quá, tôi đúng 50 tuổi.
Người ta bảo, trong mồm có rất nhiều vi trùng. Quá đúng, cái người ta này thật quá giỏi.
Nếu hệ thống miễn dịch khỏe mạnh thì đám vi trùng đó bị đánh bay trong cái phẩy tay.
Hệ thống miễn dịch của tôi nghe chừng hơi rệu rã, đánh đấm một tí đã mệt, nên cái đám đó nó hoành hành.

Người ta còn nói, nếu chú ý để môi trường pH trong miệng luôn kiềm (ba sơ), vi trùng sẽ không thể sinh sôi nảy nở được.
Cái này tôi thấy cũng đúng qua kinh nghiệm bản thân.
Đôi lúc chỉ cần súc miệng bằng Natron (bột kiềm), là răng miệng thấy thoải mái không kêu ca gì.

Thức ăn, nhất là đường và tinh bột vào miệng sẽ chuyển hóa thành thành axit ( tinh bột thì thành đường trước đó).
Chính môi trường axit này tạo điều kiện cho vi trùng các bè lũ hội hè đình đám.

Heheh, ba hoa tí sau khi đánh răng.
Liên tưởng rộng ra một chút, cái đầu óc mình cũng nên được chăm sóc tí,
tức để ý môi trường mà nó đang bị lôi cuốn vào, xem môi trường đó tạo điều kiện cho loại ý nghĩ gì phát triển.

Còn giờ thì đi ăn, sau đó lại đánh răng, rồi lại nghe ngóng xem anh chàng ở tít cái góc trong cùng ấy có ca cẩm gì không.
Đời cũng khá bận rộn đấy chứ…

Phục

Bố dần dần quay qua phục thằng con.
Mấy tuần cuối nhà tắm tầng thượng cứ có mùi là lạ không dễ chịu.
Bố mẹ lau tới lau lui, đổ hết thứ này đến thứ khác vào toalet. Vô ích.

Hôm qua anh làm cùng bố, anh phát hiện ra mùi đó tỏa ra từ chỗ tắm chứ không phải từ toalet.
Chả là anh có cái mũi thính hơn bố.
Vì ít khi sinh hoạt trên đó, nên nước ít khi được xả ở chỗ tắm. Chỗ đó bị mắc một lúc nào đó và bị mốc. Xả nước xả thuốc một lúc là thông, hết mùi

Thế là cả bố lẫn mẹ đều phục anh lắm.

Tuổi trẻ là cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Nhìn lại những ảnh hồi còn trẻ, thấy mình đẹp.
Hồi còn trẻ không thấy vậy.

Có lẽ làm người cũng là một cái gì đó tự thân nó đẹp, nhưng nó lại không biết nó đẹp.
Chỉ đến khi rời khỏi thế gian, mới biết làm người là một điều đẹp đẽ.