Tưởng

Cô con gái yêu cầu bố mẹ không được suy diễn.
Khi nói về vấn đề gì, chỉ tập trung vào hiện tại, và mọi sự việc khách quan liên quan đến vấn đề đó.
Chẳng hạn khi bàn về chuyện chuyển trường – đề tài chị đưa ra một cách „giả thiết“ khiến cả nhà hơi bị bức xúc trong 2 hôm nay – sẽ có những vấn đề khó khăn gì nảy sinh, cho mọi người nói chung.
Tránh nói theo kiểu „Con cứ đứng núi này trông núi nọ, cứ tưởng những gì mình không có là tốt hơn cái mình đang có“. Kiểu nói đó khiến chị bức xúc.

Vậy là cái bức xúc của cả nhà đều dựa trên sự hiểu lầm – cái sự „tưởng“.

Bố vừa về, nghe đụp một cái chị muốn chuyển trường – bố „tưởng“ chị có vấn đề với bạn bè thày cô, những vấn đề vốn rất thường khi đi học. Vì vậy nên bố „tưởng“ chị đòi chuyển sang chỗ khác. Nên bố đã hơi bức xúc và có dùng câu nhận xét như trên. Lại được mẹ hùa vào, thành ra cái câu đó lại càng nặng.

Chị không có vấn đề gì ở trường. Chị không hề muốn chuyển trường. Chị chỉ đưa ra câu hỏi như một „giả thiết“ để xem phản ứng của bố, vì chị „tưởng“ rằng bố chỉ muốn chị đi theo con đường khoa học tự nhiên mà không chấp nhận các nghề khác. Thấy bố phản đối, chị lại càng tin vào cái „tưởng“  của chị, bức xúc và giằng co quyết liệt với bố, chỉ để khẳng định các nghành nghề là ngang bằng, và chị không nhất thiết phải đi theo khoa học tự nhiên.

Mẹ vì đã tham gia câu chuyện từ đầu đến cuối, biết đó chỉ là giả thuyết của chị, nên không bị bức xúc lúc đầu.
Tuy vậy nghe chị giằng co quyết liệt với bố, lại „tưởng“ chị không thích trường học của mình và muốn chuyển trường thật, đâm lại có nghiêng về bố và đồng tình với phát biểu của bố về cái tính „đứng núi này trông núi nọ“ của chị.

Thế là cứ nhùng nhà nhùng nhằng. Chuyện nọ xọ chuyện kia.

Thường mẹ hay nói chuyện ngay sau khi cãi cọ để giải quyết khúc mắc hiểu lầm. Hôm qua mẹ cho rằng chị đủ lớn, có chút thời gian để suy ngẫm cũng không hại gì, nên không nói chuyện ngay.

Chị được 1 đêm ngủ không ngon.

Cũng tốt, tóm lại là ta mất rất nhiều thời gian và công sức cho cái tưởng và suy diễn. Công việc mà cái Ego với cái trí bị lèo lái làm rất tốt, không thể tốt hơn.
Nó chiếm 86,79 % thời gian, thậm chí 87,69% , trong những cuộc tranh luận cãi nhau.
Biết thế, để mà ý thức tạo khoảng cách với nó.
Giống như tạo khoảng cách với một người hàng xóm suốt ngày sang tỉ tê ông này suốt ngày mặc quần nhàu, bà kia mông hơi to mà cứ tưởng mình đẹp, heheh.

Mất thời gian và không gian lắm.

Thất vọng

Nói chuyện một hồi….
Cô con gái nức nở qua điện thoại.
Cô bảo rằng cô không chịu nổi sự thất vọng của bố mẹ.
Nên chắc chắn cô sẽ không dám làm gì trái với  mong muốn của bố mẹ.
Và thế là cả đời cô sẽ không dám làm gì cho riêng cô, để cô cảm thấy hạnh phúc.
„Nếu mà sau này Tủm thích con trai nào ấy, mà bố mẹ không thích, thì Tủm cũng sẽ không lấy con trai đấy đâu.“
Rồi cô khóc rống lên.

Trước đó hai mẹ con có nói về sự ủng hộ – support.
Cô bảo cô cần sự ủng hộ về tinh thần từ bố mẹ, bất kể cô làm cái gì, theo ý hay trái ý bố mẹ.
Mẹ bảo Tủm quên đi, con đừng chờ đợi điều đó từ bố mẹ.
Cũng đừng chờ đợi điều đó từ bất kỳ ai khác – từ em trai, từ chồng, từ bạn bè đồng nghiệp.
Khi thấy mình rất muốn làm điều gì đó, con phải xem mình có đủ dũng cảm không.
Dũng cảm để tự mình chèo chống làm cho tới nơi tới chốn.
Dũng cảm gạt sang bên sự thất vọng của người khác.
Khi con thành công và hài lòng, người khác sẽ chấp nhận.

Mà, Tủm cũng không cần phải phóng đại sự thất vọng của bố mẹ.
Chúng không to như Tủm nghĩ.
Thậm chí đôi khi chúng không có, mà chỉ do Tủm tưởng tượng ra.
Không có sai lầm gì trên đời là quá to tát cả, cái gì cũng có thể thay đổi, sửa chữa.
Cứ để bố mẹ thất vọng nếu bố mẹ thất vọng. Ai cũng cần chút thời gian để làm quen với sự thất vọng.
Bố mẹ cũng phải học thất vọng dần dần.
Rồi mọi sự sẽ đâu vào đấy.

Vậy là cuối cùng đã đề cập đến vài điểm:

  • Cả hai bên đều phải thay đổi cách nói chuyện. Bố mẹ cần nói rõ ràng hơn, khách quan hơn về lý do vì sao nên, vì sao không nên làm điều gì. Không nên nêu lý do liên quan đến tính cách người trong cuộc. Chị đủ lớn để hiểu cần làm gì khi đã có đủ thông tin (ý chị).
  • Chị rất đánh giá những gì bố mẹ làm cho chị. Chị chỉ ca ngợi người khác vì chị rất đánh giá cố gắng và thành công của họ, không phải vì chị đánh giá thấp những gì chị có (ý chị).
  • Bố mẹ là người của thế hệ cũ, có thể góp ý giúp chị, nhưng chị không thể và cũng sẽ không muốn sống cả đời theo ý bố mẹ được (ý mẹ).
  • Bố mẹ sẽ thất vọng với nhiều quyết định của chị. Đó là chuyện bình thường. Chị phải học chấp nhận và bước qua đó (ý mẹ).
  • Chị đã lớn, càng ngày càng vững vàng, có cách nhìn nhận rộng rãi, có kỹ năng bàn bạc trao đổi. Bố mẹ thuộc thế hệ cũ, sẽ già đi theo năm tháng. Suy nghĩ ngày càng hẹp hơn, bố mẹ lại kém trong kỹ năng trao đổi dân chủ. Chị nên học để chủ động giúp bố mẹ, tìm cách thuyết phục trong hòa bình để đạt được điểu chị muốn mà không gây mâu thuẫn lớn với bố mẹ (ý mẹ).
  • Chị phải học để tách dần bố mẹ, không quá bị ảnh hưởng bởi ý nghĩ bố mẹ có hài lòng hay không. Không quá bị down khi bố mẹ thất vọng (ý chị).

Một tiếng nói chuyện nóng hết cả Mobile, ù hết cả tai.

Không biết có đem lại lợi ích gì.
Chị muốn khẳng định mình đã lớn, đã tự đưa ra được quyết định đúng, nhưng thấy vẫn bị bố mẹ coi như trẻ con.
Mẹ thì dễ dàng chấp nhận suy nghĩ của chị, vì mẹ chị chưa bao giờ nghĩ mình đủ tốt.
Sự vùng lên của chị, dù có đôi lúc làm mẹ cũng điên tiết, nhưng vẫn được mẹ chị coi như cơ hội để mẹ chị cải thiện bản thân.
Bố chị thì có khác hơn.
Hai đối tác già cả lẩm cẩm, quá tốt để chị phải học sử dụng và hoàn thiện kỹ năng thuyết phục, heheh.

Đùa

Heheh, tôi đã quá quen với kiểu nói thẳng vào vấn đề không lòng vòng loanh quanh của các bạn cùng làm.
Thành ra lại hay thấy buồn cười.

Sáng nay ra chỗ lấy cafe, bảo Joch – cậu Architect làm cùng team „mày đã xem mấy ảnh Ann gửi chưa? Trông đẹp đấy nhỉ?“
„Ôi trời, tao chưa thấy ảnh nào tao xấu như thế. Mà hình như nó chỉ chụp những lúc tao xấu nhất“ cậu cười hề hề. Cậu kém tôi 1 tuổi.
„Tao thấy ảnh mày rất đẹp – tôi cười hihi rồi chêm – Nhưng đúng là người ta thường thấy mình trong ảnh xấu tệ“
„Tao không hiểu nổi tại sao cái bụng tao trong ảnh lại phệ ra thế“ – cậu giơ tay vuốt vuốt bụng, vừa vuốt vừa ấn vào.

Cùng lúc đó cậu Product Manager ra, nhìn cái bụng chìa ra thông cảm „Lấy dao phạt đi, phạt thẳng từ trên xuống“.
Joch lại cười hinh hích, cái bụng mỡ rung rung „mà tao nghi là Ann nó photoshop tất cả mọi người, trừ mỗi tao“.
„Tao thấy ảnh mày đẹp mà Joch„
Cậu PM nhìn mình ranh mãnh – xin lỗi chắc chúng mày có chuyện riêng, tao không nên đứng đây, rồi cười cười ra vẻ tất bật lủi đi.
„Tao thấy mày cũng đẹp Mike“ tôi gọi với theo, cả lũ lại cười rinh rích.

Chỗ làm mọi người phần lớn trạc tuổi mình, kém 1, 2 tuổi hoặc hơn vài tuổi.
Trước đây mình cứ có cảm giác kính nhi viễn chi, vì trông họ đều cao lớn bệ vệ.
Nhưng làm việc quen, lại hay đùa tếu, đến lúc nào đó không còn cảm giác đó nữa.

Cái mà tôi trước đây thấy rất thiếu khi làm việc ở đây – tiếng cười, chuyện trò đùa cợt, ngày càng hiện diện.
Kiểu đùa tôi thích, thẳng thừng, không personally.

Thứ hai

lại kể lể văn cái.

Đi làm về thấy cặp sách của anh nằm lăn lóc ngay trước cửa. Hóa ra vì nó thối quá anh để ngoài cho nó bớt mùi. Theo lý thuyết đó thì anh lôi chăn gối ra nằm ngoài là có lý nhất, vì cái gì dính đến anh đều hôi cả, nếu không nói là hôi nồng nặc.

Giờ anh lại còn có thú ôm đầu mẹ, và ôm một cách làm sao để cho cái nách anh gần mũi mẹ nhất. Dù anh rất âu yếm và có vẻ rất khoái chí cái cảm giác mẹ chỉ cao bằng nách anh, nhưng mẹ cứ phải nghển nghển cổ tránh ra cho đỡ bị nhức mũi.

Cô chị nhanh nhẹn chạy tưng tưng xuống đón mẹ. Cô mặc áo thể thao bên trong chiếc áo ngoài thùng thình trễ nải, trông rất có dáng K-pop, heheh. Tuổi trẻ tự thân nó đẹp lạ lùng. Mình giờ thỉnh thoảng đứng dậy sau khi ngồi lâu không dám nhảy chân sáo, sợ khụy chân giữa đường.

Mẹ hỏi hôm nay trời có mưa không, cô chị nhanh nhảu „mưa, có mưa“. Thằng em phản đối. Mẹ vẫn để nguyên giày bước ra vườn. Nhìn đám đất khô khốc biết ngay cả ngày không có được một giọt mưa. Tưới một vòng xong vào nhà bảo chị vẫn phải tưới đám cây của chị đấy, hôm nay không mưa. Vậy mà chị vẫn cứ gân cổ „có mưa mà, Tủm nghe thấy tiếng mưa rơi mà“.

Heheh, nghe chừng cái tính lười của chị nó có thể lèo lái chị khiến tiếng gió chị cũng tưởng tiếng mưa.

Chuẩn bị vài thứ cho bữa chiều, chỉ đợi bạn chồng về loảng xoảng dưới nhà là đi xuống nấu. Mình giờ sức yếu, nên cái gì cũng chia ra làm vài phân đoạn. Phân đoạn suy nghĩ, phân đoạn đem đồ ra, phân đoạn rửa, phân đoạn cắt ướp, và phân đoạn nấu. Rồi xen kẽ giữa các phân đoạn làm các việc khác, xem FB, hoặc ra ngắm hoa, hoặc thu dọn nhà, hoặc lên viết kể lể văn, heheh.

Hôm trước cùng bạn chồng và anh Tí đi vào rừng hái cả một túi Bärlauch, một loại lá mùi rất giống mùi tỏi, và có tác dụng tốt gần giống tỏi. Hai hôm nay cắt lát thịt mỏng, cuộn vào 2,3 lá rồi rán lên, ăn ngọt và ngon, hơi giống chả lá lốt. Thực ra người ta có thể lấy lá bồ công anh (Löwenzahn) – bị coi là cây dại mọc đầy đường đầy vườn – để gói thịt rán, mình nghĩ cũng ngon và tốt không kém. Mọi thứ rau tươi đều ngọt và ngon. Mấy thứ rau mua trong cửa hàng, đều đã thu hoạch từ trước đó 1 đến 2 ngày, không thể bằng rau mình vừa hái.

Lười

Hôm nay rất nắng. Có vẻ thời tiết dần dần thay đổi, tháng 4, 5 sẽ là những tháng nhiều nắng nhất. Tới tháng 6 – 8 trời vẫn đẹp, nhưng có xen những ngày mưa hoặc gió. Tôi không có vấn đề với mưa gió, thậm chí còn thích, vì biết cây cối sẽ rất thích khi có mưa. Vả lại, tính tôi có lẽ hợp với kiểu nắng nhẹ, hơn là nắng chói chang.

Chị Tủm đi ra khỏi nhà từ sáng sớm. Chị tham gia cuộc chạy Jacob gì đó. Không hiểu có phải chạy không mà chị mặc bộ đồng phục áo trắng và váy đen. Hôm qua hai mẹ con lượn cửa hàng mua được vài cái áo cho mẹ và một áo sơ mi cho chị. Giờ đi cửa hàng mua bán với chị là cái thú của mẹ. Chị không yêu cầu đồ hiệu đắt tiền, rất biết mình thích gì, hợp với cái gì, lúc thử đồ chị hài lòng với hình ảnh của mình trong gương. Thành ra đi với chị rất vui.

Tuần cuối cùng mẹ tỏ thái độ rất rõ ràng với chị về tính lười của chị. Mỗi lúc chị đi đâu về, nếu chị định tót ngay vào phòng riêng, mẹ yêu cầu chị thu những đồ của mình mà chị vứt rải rác trong nhà. Nếu chị bày tỏ mong muốn giúp đỡ, mẹ chấp nhận ngay và để chị giúp tới nơi tới chốn.

Trong chỉ 1 tuần mà có tới 3 lần mẹ nói thẳng toẹt về việc này, và đặc biệt là chị không hề cãi lại. Một phần vì mẹ không mắng chị, mẹ chỉ nói về một sự việc, rằng chị lười, cái lười của chị làm mẹ khá buồn, và đó là tính có thể sửa được.

Hôm chị bảo chị giúp mẹ thu bếp, nhưng chị lại tránh bồn rửa bát, nơi nhiều đồ bẩn nhất, mà cầm giẻ để lau lớt trớt xung quanh. Mẹ bảo chị lười. Khi mẹ giúp đỡ ai, mẹ luôn tâm niệm trong đầu giúp càng nhiều càng tốt, để sao cho người kia bớt được nhiều việc đi nhiều nhất. Khi con giúp làm bếp, con nên tập trung rửa đồ, lau dọn giữ cho cái bếp sạch sẽ, đó là con đã giúp cho người đầu bếp rất nhiều. Chị không cãi lại một câu.

Có 1 hôm nhân việc gì đó, mẹ cũng bảo có một tính mẹ rất ghét, đó là tính lười nhác, thảy việc cho người khác. Con cứ để ý mà xem, trong những người quanh mình, con không thể nào yêu mến một người mà cứ khi có việc thì họ lảng tránh, trốn đi chỗ khác, để mọi người phải làm cả phần việc của mình. Chị không phản ứng lại một câu.

Buổi chiều thấy mẹ tưới hoa trong vườn, chị chạy bổ ra hỏi chị có cần giúp. Nếu như thường lệ thì mẹ bảo không cần, vì hôm đó mẹ cũng đã tưới gần hết, vả lại tưới cây là công việc mẹ rất thích. Nhưng để giúp chị bớt tính lười, mẹ bảo tốt quá, con giúp mẹ tưới đám cây ở đây, và nếu được, tưới đám cây đó hàng ngày. Đám cây đó chỉ 2 thùng nước là đủ, công bỏ ra không nhiều, thời gian bỏ ra không nhiều, nhưng nếu làm đều đặn, sẽ rất tốt cho chị. Nghe chừng từ hôm đó tới giờ chị cũng quên chúng luôn.

Cũng hôm đó, sau khi ăn xong, mẹ ngồi yên không đứng lên, để chị thu dọn một mình. Mẹ bảo mẹ cố ý để Tủm làm việc, để con bớt được tính lười. Chị yên lặng làm việc không phản ứng.

Chắc phải 1 năm, 2 năm, may ra tính đó dần dần mới bớt ở chị. Hồi còn nhỏ chị chăm chỉ, thích giúp đỡ người khác, vì thích được khen. Đến lúc chị thấy lời khen không còn quyến rũ với chị nữa, thì tính lười bắt đầu bộc lộ. Các mối quan tâm khác của chị càng nhiều, thì tính lười này thể hiện càng rõ ràng. Chị rất chăm những việc chị thích, còn những gì thuộc về bổn phận, chị tránh càng nhiều càng tốt, lý do luôn luôn là chị không có thời gian.

Chính vậy nên mẹ mới muốn chị học. Khi không thích một việc gì, để ra 2 giây để nhận biết cái không thích của mình, rồi bắt tay ngay vào làm, vì nó là cần thiết. Học được tính này, cuộc sống của chị sẽ nhẹ nhàng đi nhiều lắm. Nhẹ và vui.

Bố chị có tính này, cứ nhìn bố mà học. Mẹ cũng như chị thôi, đang trên đường đi – underway. Vì mẹ giống chị nên mẹ biết cái tính đó phiền hà một cách dở hơi như thế nào. Vậy thì vương vấn làm gì, bỏ nó đi thôi chị nhỉ.