Cầu nguyện

Từ VN về, chị hỏi mẹ có nên niệm Phật để mình được bình an tai qua nạn khỏi.
Mẹ bảo cũng không nhất thiết.
Câu trả lời đó quá ngắn so với những gì mẹ muốn nói với chị.
Nhưng quá dài với tuổi của chị bây giờ.
Nên viết ra đây vậy, phòng khi mẹ chị không có cơ hội nói với chị.

Mẹ cho rằng tạo nhân thì nên dũng cảm nhận quả.
Người ta nói “thánh nhân sợ tạo nhân, kẻ thường sợ nhận quả” – những người hiểu biết họ để ý từng hành động lời nói của họ để tránh tạo nhân.
Còn khi họ đã tạo nhân (thường họ biết ngay lúc đó), họ sẽ không né tránh mà bình thản đón nhận quả sẽ đến.

Tuy nhiên có những quả báo nặng nề, không chỉ là được mất nữa,
Mà nó liên quan đến sống và chết,
Thì có thể cầu xin trời đất phù hộ cho tai qua nạn khỏi.
Nhưng thời gian được sống tiếp sau đó đã không thuộc về số mạng mình được hưởng,
Nên chú ý sử dụng thời gian đó một cách có lý nhất.

Sử dụng thời gian thế nào là có lý.
Cái này rất khó nói, tùy thuộc vào ngộ tính và mission của từng người.
Mẹ sẽ nói về đề tài này, mỗi chỗ một ít.
Một phần vì mẹ cũng chỉ mới ngộ ngộ ra một chút,
Nhiều cái còn rất mơ màng,
Một phần vì đây là đề tài khó,
Con người có thể dùng cả đời họ để tìm câu trả lời cho câu hỏi “họ sống trên trái đất này để làm gì”.
Thậm chí, có người dùng cả đời vô minh vật vã để cuối đời đủ ngộ tính để mà đặt câu hỏi này.

Những gì mẹ chị viết ra đây, đều sẽ rất vô duyên với người chưa từng đặt câu hỏi này,
hoặc coi câu hỏi đó là một câu hỏi ngớ ngẩn vô nghĩa mất thời gian.

Nếu trong khi mẹ sống, các bạn đã thật sự nghiêm túc suy ngẫm về câu hỏi này, mẹ thấy mình đã quá hạnh phúc.

Lộn xộn

Hai bạn rất lộn xộn.
Hồi xưa chắc mình cũng lộn xộn lắm. Vẫn nhớ như in mẹ mình mắng, rằng sau này có chồng con thì có mà đổ bô lên đầu.
Bà nói nặng nề hơn chút.
Viết đến đây lại nhớ Bà hay nói tính Bà vốn dịu dàng lắm, nhưng vì chồng con đổ đốn quá nên Bà trở nên gắt gỏng khó chịu ra.
Hihi, biết mình không dịu dàng là điều tốt, là bước đầu cho sự thay đổi.
Đổ lỗi cho người khác về sự “trở nên gắt gỏng” của mình, lại là bước lùi,
Sự thay đổi tích cực sẽ không bao giờ xảy ra khi mình không gánh trách nhiệm về một vấn đề gì đó.
Thay vào đó là sự thay đổi tiêu cực, sự khó chịu sẽ nhiều lên, người bị đổ lỗi cũng sẽ phản kháng mạnh hơn,….

Mẹ mình không phải thuộc số ít trong thế hệ của Bà.
Đó là thế hệ có nhiều trải nghiệm đặc biệt, họ thăng hoa nhiều, mà cũng đau khổ nhiều.
Nhiều người trải nghiệm khổ đau, và truyền lại một phần đau khổ đó cho thế hệ con cháu một cách vô ý thức.
Mình là người hưởng trọn tình yêu của Bà, cả tình yêu vô tư và tình yêu ích kỷ,
Mình cũng là người hưởng trọn sự đau khổ của Bà, cả đau khổ vô minh và không vô minh.

Thế hệ mình bớt vô minh hơn thế hệ của Bà, có lẽ đó là điều tạo hóa đã an bài,
Càng ngày càng có nhiều người sống tỉnh thức,
Họ đang học cách để biết bùn thành vàng, biến đau khổ thành trải nghiệm.

Thế hệ tiếp tới, thế hệ của Tủm Tí, là thế hệ sinh ra đã phần nào tỉnh thức,
Họ không phải học nhiều về tỉnh thức nữa,
Họ là cái kênh trong lành để năng lượng mới tràn ngày càng nhiều vào thế giới này.

Nhưng suy nghĩ lan man vậy đã đi quá lạc đề,
Cái đề nói lên một thực tại rằng hai bạn rất lộn xộn.

Nhuộm tóc

Hai bạn đã dấm dứ muốn nhuộm tóc từ lâu rồi.
Chúng đã nói xa nói gần,
Và gần đây thì lên kế hoạch tỉ mỉ. Cuối tuần này chúng sẽ nhuộm.
Một trong những lý do chị đưa ra là chị muốn thử,
“mẹ muốn Tủm thử bây giờ, rồi khi Tủm đi học đại học Tủm sẽ không còn quan tâm nữa mà tập trung vào cái khác,
Hay là không thử bây giờ nhưng khi Tủm đã học đại học Tủm được làm mọi thứ, Tủm sẽ thử”.

Một lý lẽ có lý, nhưng mẹ cho phép vì mẹ thấy không nên cấm, không phải bởi lý lẽ của chị.
Cấm không đem lại cái gì cả,
Khi những điều các bạn rất quan tâm bị cấm,
Một phần lớn năng lượng của các bạn sẽ tập trung cho việc phản đối, tìm cách đối phó,….
Và trước sau gì các bạn cũng sẽ tìm cách làm, hoặc làm dấm dúi sau lưng bố mẹ, hoặc khi có điều kiện.

Bố mẹ tặng cho các bạn rất nhiều sự tin cậy,
Rất nhiều so với các bậc bố mẹ khác.
Các bạn ý thức rõ chuyện đó, và ở tuổi này các bạn biết đánh giá nó.

Hôm qua anh Tí xin mẹ một dải tóc để thử thuốc tẩy màu,
Mẹ đồng ý, anh đã cắt phăng một dải ngay phía sát vai,
Giờ có một túm tóc lởm chởm ngay dưới tai bên cổ, nhìn từ đằng trước cũng thấy.
Túm tóc đó mẹ sẽ cẩn khá lâu để nuôi dài, có lẽ phải một năm.
Từ giờ đến lúc đó mẹ chịu một túm lởm chởm.

Bố ngạc nhiên là sao mẹ có thể trao phó mái tóc mình cho Tí,
Heheh, mẹ vốn rất dễ tin người,
Một tính không phải xấu,
Có điều phải luôn chuẩn bị tinh thần, rằng sẽ bị phản bội, bị chơi bẩn, bị lợi dụng,
Không phải vì có người xấu, mà vì phần tính toán ego của họ đôi khi áp đảo.

Về phần mẹ thì mẹ chưa thấy mình bị thiệt thòi gì đặc biệt cả,
Thậm chí còn nghĩ là mình được nhận khá nhiều,
Nên có khá nhiều niềm tin vào cuộc sống, vào con người,
Và ít lăn tăn gì về tính đó.

Tí sẽ rút kinh nghiệm,
Lần sau cậu sẽ để ý ngó trước ngó sau hơn,
Và hy vọng cậu cũng sẽ bớt kêu ca khi mẹ cắt tóc không đúng như cậu chờ đợi, heheh.

Thành công

Ah (lại ah heheh), mình nghĩ mình có nhúc nhích một mẩu nhỏ.
Viết xong thể nào đời cũng lại đập mình một cú nho nhỏ,
Nhưng vẫn cứ viết thôi,
Mình đánh giá một xã hội con người cởi mở với nhau,
Nơi mọi thứ thuộc về con người, cả xấu cả tốt, được tôn trọng, không nhìn lên cũng chẳng nhìn xuống,
Muốn vậy mỗi người phải chủ động cởi mở,
Ngồi thụ động thờ ơ, mong xã hội quanh mình thay đổi, dễ chịu hơn, thân thiện và tin cậy hơn, liệu có thành hiện thực?

Ngồi họp thấy các bạn trong team làm việc theo đôi,
Họ rất chú trọng gìn giữ mối quan hệ khăng khít này,
Họ support nhau một cách trọn vẹn,
Người này như điểm tựa của người kia vậy,
Họ bù đắp cho nhau, đẩy nhau lên,
Một sự tin cậy gần như tuyệt đối.

Riêng chuyện nhận ra mồn một rõ nét điều này,
Cũng đã là một tiến bộ của mình.
Thực ra trong gia đình mình đã sống trong sự tin cậy này từ lâu rồi,
Bạn chồng đơn giản là chấp nhận và ủng hộ mọi chuyện mình làm,
Đôi lúc bạn ấy có tỏ thái độ nếu mình đi quá,
Chỉ cần mình điều chỉnh lại một chút, bạn ấy lại vui vẻ chấp nhận.

Sự ủng hộ của môi trường xung quanh làm mình trở nên chủ động hơn,
Tập trung năng lượng phát huy được những mặt mạnh của mình,
Ở nhà thì có nhiều không gian hơn để quan sát và song hành cùng các bạn trẻ con,
Ở chỗ làm thì dần dần theo được tiến trình phát triển của công việc, tự tin và chủ động dần lên.

Nên mình nhận ra:
– Muốn người xung quanh mình tự tin, mình phải chấp nhận họ gần như 100%. Không chờ đợi cái gì ngoài khả năng.
– Muốn người xung quanh mình chủ động, mình phải khuyến khích họ hàng ngày, từ những việc nhỏ,

Cái nổi cộm giờ mình nhận ra ở bản thân là vẫn chưa đủ một sự tĩnh tại nào đó để làm người khác cảm thấy thoải mái hoàn toàn với mình khi bàn công việc.
Nhiều bạn ngại hỏi và bàn luận. Họ sẽ chọn một bạn Đức để hỏi và bàn luận, khi có thể.
Có thể lấy lý do là do mình là người nước ngoài, mình là phụ nữ,
Nhưng mình nghĩ nó đi từ bản thân mình,
Nếu năng lượng của mình hoàn toàn cở mở, không có sự e dè phòng thủ,…
Thì họ sẽ tự nhiên hơn.

Nếu trong vài năm nữa mình đạt được điều này trong công việc,
Mình sẽ coi như đó là thành công lớn của mình.

Tưởng

Hôm trước nghe một câu chuyện của Antony Williams mình thấy sao giống mình thế.
AW từ hồi 4 tuổi đã nghe thấy một giọng nói vô hình, và từ đó làm bạn với một Spirit.
Spirit đã dạy bảo cậu, giúp cậu ấy chuẩn bệnh và đưa ra lời khuyên,
Mọi người đã rất kính trọng cậu, gi gỉ gì gi cũng đến xin lời khuyên của cậu,
Cậu đã rất khoái chí, và cho là mình thật sự thông minh cái gì cũng biết.

Một hôm khi nói chuyện với một người hàng xóm, cậu vừa nói ra mồm “tôi cái gì cũng đúng”,
Cậu đã giẫm phải lưỡi cuốc,
Cán cuốc đập thẳng vào đầu cậu, làm cậu choáng váng ngã vật ra, bất tỉnh.
Khi cậu tỉnh lại, cậu thấy lờ mờ có một hình dáng cúi bên cạnh,
Và một giọng nói “đừng tưởng bở. Chỉ có ta – spirit – là luôn đúng. Còn cậu thì luôn sai, vì cậu là con người”.

Mình đọc thấy đoạn này mình thấy tâm đắc lắm, cười hinh hích trong bụng,
Vì mình chiêm nghiệm đi chiêm nghiệm lại cái tình trạng tưởng đó.
Một hiện tượng rất thường xảy ra là,
Khi mình khoái chí một cái gì đó,
Tưởng mình đã bỏ được một số tính,
Hoặc đạt được một số tính,
Nhưng khi viết ra,
Thì chỉ hôm sau, thậm chí chỉ một tiếng sau, đời đập ngay cho một vố nho nhỏ,
Để mình biết cái vô minh của mình còn to lắm, còn tưởng nhiều thứ lắm.

Hiện tượng đó xảy ra một cách rất consequent, khiến mình chờ đợi cú đập ngay trong lúc viết, heheh.
Kiểu hý hửng khoe mình bớt bạc nhược, bắt đầu chạy chẳng hạn,
Là ngay sau đó chân sẽ bị đau, hoặc vì một lý do nào đó, thậm chí vì tính bạc nhược lười nhác của mình, khiến mình không chạy được tiếp.

Lắm lúc còn thấy mình buồn cười, đã biết sao còn viết.
Nhưng một cách cảm tính, mình cảm thấy việc viết làm mình thoát khỏi nhiều tính thâm căn cố đế nhanh hơn,
Riêng chuyện chúng không còn trốn đâu đó trong tiềm thức,
Mà nổi lên trong ý thức, được bắt mặt chỉ tên, cũng đã là một cái gì đó rồi.