Lựa chọn

Có một lựa chọn căn bản mà mình nghĩ đến tuổi nào đó người ta sẽ nhận ra.
Đó là bạn có sự lựa chọn: bạn là ai.
Viết đến đây lại nhớ một công án thiền mình có đọc hồi trẻ: Bạn là ai, bạn đến từ đâu,….
Bạn có thể đồng hóa bạn với cái Ego cùng những hạn hẹp của nó,
Bạn có thể đồng hóa bạn với một năng lượng bao trùm hơn,
Miền năng lượng này hiện diện trong mỗi người, không phải cái gì cao xa ngoài tầm với.
Bạn có thể đồng hóa bạn với cả hai.

Nếu đồng hóa bạn với cái Ego,
Bạn sẽ yêu quý nó lắm,
Bảo vệ nó hết mình,
Sẵn sàng làm mọi thứ để chứng tỏ nó (mình) đúng,

Với phần lớn người trẻ tuổi, điều này không dở, thậm chí là cần thiết.
Cái Ego cần đủ lớn mạnh để nó có thể tạo sự đau khổ.
Những người đã trải qua đau khổ lúc trẻ tuổi và trung niên, họ có xu hướng quay về nội tâm, tu dưỡng bản thân,
Qua đó họ sẽ trở nên minh triết khi về già.
Cái Ego của họ sẽ mềm mại biết điều hơn.

Ở nhiều người, với tuổi già, họ không còn sức lực,
Quyền lực cũng không còn,
Cái Ego, dù không được tu dưỡng,
Cũng hoành hoành bớt đi. Nhưng sự minh triết có ít.

Phải có tu dưỡng, mới có được sự minh triết,
Compassion.

Đấy là về lý thuyết,
Cái sự tu dưỡng, nhiều khi khá là mệt mỏi.
Tối qua và hôm nay mình đã nổi giận với chị Tủm,
Chị quá sống cho thế giới bên ngoài,
Ở xã hội thì chỉn chu chăm chút,
Ở nhà chỉ làm những cái gì tối thiểu không thể không làm,
Thu dọn cũng nửa vời,
Lau chùi nửa vời,
Nhà cửa lộn xộn bẩn thỉu – chị kệ.

Giữa hai mẹ con có một sự chênh đáng kể,
Mẹ thuộc dạng muốn nhà cửa êm ấm sạch sẽ ở mức nhất định,
Để người ta thích bước về nhà,
Chị thì muốn xã hội chấp nhận yêu quý mình,
Còn nhà chỉ là chỗ chị nghỉ chân, bẩn đến đâu cũng chịu được.

Vậy nên chị không thu thì bố mẹ lại lò dò đi thu,
Thu rồi lại bực mình, cảm thấy mình như con ở,
Lại cảm thấy chị thật vô ơn vô tình.
Cái chữ vô ơn vô tình thật ra là rất nặng,
Nhưng giá mẹ cũng chịu được bẩn như chị,
Ngồi trong một đám lộn xộn mà không thấy bức xúc như chị,
Mẹ sẽ không bắt buộc phải đứng dậy đi thu,
Sẽ không có cảm giác đó.

Còn có một cảm giác gì đó nữa mẹ chị không phân tích được,
Có thể nó rơi rớt từ kiếp trước,
Nợ nần,
Con người sống với nhau có nhiều nợ nần đến từ các kiếp xa xưa.

Chữa răng

Vào những đợt Endgame thế này,
Mọi thứ lộn xộn, chồng chất lên nhau,
Người ta có cảm giác không thể có kết thúc,
Không có issue này thì issue khác,

Mình nhận thấy trong những lúc thế này mình có cái đầu khá lạnh,
Vẫn có cảm giác ngợp lúc đầu, nhưng qua nhanh,
Và khi đã qua thì mình không còn bị quay lại cảm giác ngợp nữa,
Dù tình hình sau đó vẫn còn nhiều lộn xộn.
Có gì đó liên quan đến khả năng chấp nhận hiện tại.
Vì mình vẫn thấy xung quanh những tiếng thở dài, những khuôn mặt cau có.
Có lẽ họ chờ đợi mọi thứ chạy nhuần nhuyễn hơn.

Sáng nay đi kiểm tra răng,
Lại bị tống vào phòng chụp x-quang hai lần,
Mình ghét chụp x-quang,
nhưng nếu từ chối chụp thì tốt nhất không đi bác sỹ nữa,
Giờ bác sỹ lấy chuyện chụp là chuyện thường ngày, là việc đầu tiên phải làm,
Họ không quan tâm mỗi lần chụp có thể gây nhiều thiệt hại cho bệnh nhân như thế nào.
Có lẽ rồi sẽ đến lúc họ cấm lạm dụng chụp, giống như cấm lạm dụng kháng sinh.
Nhưng giờ nó vậy, phải chấp nhận thôi.

Hai ông bác sỹ một già một trẻ, xăm xoi phim, rồi nhìn nhau, không biết phải xử lý đám răng của mình thế nào,
Paradontos là cái tên dành cho tất cả các hiện tượng về sưng lợi, tụt lợi, lợi không chắc,.…
Mình thấy hai ông đang loay hoay tìm cách xử lý, bèn bảo, Paradontos đúng không, thôi thế thì chẳng làm được gì đúng không?
Cậu bác sỹ trẻ như được lời, bảo đúng rồi, thôi mày về chịu khó giữ răng miệng sạch thôi.
Heheh, thôi thế cũng tốt, sẽ tránh những đoạn xử lý chỉ để xử lý,
chẳng nhẽ nghe bệnh nhân kêu lại không làm gì.
Lần sau đến mình sẽ từ chối chụp hàm,

Không biết có phải do ảnh hưởng từ công việc không,
Sau này mình nhìn mọi thứ khá rõ ràng,
Scan qua một lượt một cách rất lạnh lùng, liệt kê ra tất cả những issues,
Issue nào có thể thay đổi ngay, thì thay đổi,
Chưa thay đổi ngay được, thì chấp nhận,
Trong đó issue nào nghiêm trọng nhất, thì lên kế hoạch, tìm cách khắc phục từng bước.

Với con người mình cũng có kiểu scan đó,
Phần lớn mọi người không chịu được kiểu scan này,
Nó mang tính soi mói phê phán.
Kiểu nhìn scan đấy có mặt dở, nó làm nhiều người khó chịu,
nhưng nó cũng có mặt hay.

Mình scan mình cũng lạnh lùng y như vậy,
Vì mình không đánh đồng mình với những gì mình scan, vốn thuộc về Ego
Mỗi con người lớn hơn nhiều cái ego của họ,
Sao lại phải che che đậy đậy, sống chết bảo vệ cái ego đó nhỉ,
Trong khi nó chỉ là một phần hữu hạn,
Lại là phần gây nhiều phiền hà, nếu không bị chỉ mặt gọi tên.

Nhuộm tóc (2)

Giờ nhìn đã gần quen,
Hôm đầu mẹ bị sốc, mà bố chắc cũng vậy,
Có gì đó xa lạ, rất rất tầm thường trong cái đầu vàng ruộm của Tí.
Xa lạ thì tất nhiên,
Mẹ thấy nhớ cái đầu đen óng dày dặn đẹp đẽ của Tí,
Mẹ có cảm giác mình bị mất mát,
Mất cậu Tí yêu mến mềm mại tình cảm.

Tí cảm thấy điều đó qua ánh nhìn của mẹ,
Cậu bèn ôm lấy mẹ, hứa rằng cho đến 20 tuổi cậu sẽ không nhuộm thêm lần nào nữa.
Híc, mẹ nghi rằng lần này là quá đủ, đằng nào thì cũng sẽ có cảm giác mất mát này, không chóng thì chầy.
Tối hỏi cậu có hối hận không, cậu bảo không,
Hỏi cậu có tiếc mái tóc đen của cậu không, cậu bảo không,
Hỏi cậu có thích mái tóc đen của cậu không, cậu bảo có,
Hỏi cậu sao lại nhuộm, cậu bảo để thử.

Bố cũng bị sốc,
Bố bảo nếu là bố bố sẽ không cho phép hai chị em nhuộm tóc,
Mẹ có thể hiểu cảm giác của bố, vì bản thân mẹ cũng đang trải qua cảm giác đó.
Và hiểu nguy cơ bất đồng quan điểm sẽ xảy ra giữa bố mẹ khi các bạn ngày càng lớn,
ngày càng muốn bứt ra khỏi bố mẹ,
ngày càng thích làm những thứ bố mẹ không thích.
Mẹ ready để thả các bạn ra, nhiều hơn so với bố.
Mẹ cho phép các bạn thử, kể cả những thứ mẹ không hề thích.
Nên Bố cần nói rõ quan điểm của mình, và các bạn được quyền quyết định – nghe theo mẹ hay nghe theo bố.
Nếu bố phản đối dữ dội, chắc là mẹ sẽ đứng ở phía bố.

Tối có nói với Tí, rằng mẹ cảm thấy xa lạ với Tí,
Đó cũng có thể là cảm giác của các bạn trong lớp Tí,
Với cái tóc vàng hoe đi tung tăng giữa đường,
Các bạn sẽ thu hút những người cùng quan điểm cách nhìn,
Nên đừng ngạc nhiên nếu có những người mình ghét lại gần trêu chọc,
Và những người mình thích lại xa lánh mình.

Hôm sau cậu đi học về, không thấy có gì buồn bã âu lo đặc biệt,
Các bạn có vẻ chấp nhận mái tóc của cậu một cách tự nhiên,
Đám trẻ con quanh nhà thậm chí còn khen mái tóc của cậu.

Heheh, các thế hệ nhìn rất khác nhau,
Bố mẹ cậu hơi bị dị ứng với mái tóc vàng hoe của cậu,
Vì có mặc cảm với những mái tóc đó ở VN vào thời của bố mẹ cậu,
Giờ có lẽ khác.

Chán

Đã hai hôm nay mình tỉnh dậy với một tâm trạng rất chán.
Tâm trạng của người bị kẹt vào đâu đó không có lối thoát.
Mình nghĩ đến mẹ mình.
Bà cương người lên trông Ông,
Bà là người lý trí rất mạnh, khi Bà đã quyết cái gì, Bà sẽ không bỏ cuộc.
Bà đã 81 tuổi, đi đứng chân đã rất đau, làm việc nhà không hề nhẹ nhàng.
Và Bà lụi hụi hàng ngày trông Ông.
Chăm uống thuốc, nấu nướng, thu dọn.

Bà không có tình cảm với Ông,
Bà chỉ coi đó là nghĩa vụ,
Bà muốn đỡ đần cho con cái,
Bà nói chuyện vui vẻ để con cái đỡ lo,

Ông 85 tuổi, mọi hoạt động đều run rẩy không vững vàng,
Ông bị điếc, phần do ngãng tai, phần do cố ý.
Ông nhận sự chăm sóc của Bà một cách miễn cưỡng, phải vậy,
Không có sự biết ơn, không có mong muốn hợp tác.

Hai người già lụi hụi trong căn nhà tồi tàn, mốc thếch,
Ra vào nghe thấy nhau, nhìn thấy nhau cả ngày,
Hai cơ thể lặng lẽ mệt mỏi,
Như hai cây đèn leo lét sắp lụi,
Biết mình sắp đi,
Biết người kia cũng sắp đi,
Biết mình và người kia cần nhau,
Biết mình và người kia đều cô đơn, đều bị bỏ rơi.

Nhưng giữa hai người không có tình thương mến,
Không có sự thông cảm.
Qua lại là những khó chịu, trách cứ không dừng.

Sự hận thù có năng lượng rất lớn,
Năng lượng đó từ đâu ra nhỉ?
Nó ra từ tình yêu,
Hận thù là mặt trái của tình yêu,
Chúng đều đi ra từ một nguồn.

Lựa chọn

Với người ngộ tính cao, họ ngộ ra khả năng lựa chọn của họ ngay cả khi cuộc sống của họ còn rất lắm vấn đề.
Còn phần lớn con người còn lại, họ có thể nhìn ra điều này, khi cuộc sống của họ đã phần nào ổn định.
Lúc đó, chỉ cần bớt cung cúc tận tụy cho lòng tham vô đáy của cái Ego, con người sẽ có một chút không gian cho sự lựa chọn.
Và với người trẻ tuổi, việc họ tập trung năng lượng thời gian để đạt đến một mức sống vật chất nhất định, một chỗ đứng nhất định trong xã hội, là điều rất đáng khuyến khích.

Nếu tin rằng ta có thể lựa chọn tương lai của ta, lựa chọn những gì xảy ra trong hiện tại, trong tiếng tới, vào ngày mai, vào năm sau, đó là niềm tin cần xem lại.
Niềm tin này làm người ta đau khổ. Muốn mà không được thì đau khổ thôi.

Mọi thứ trong thời điểm hiện tại thực ra đã được định sẵn, như một function mà input là những gì ta đã làm cho tới nay, và output là sự kiện sẽ xảy ra một lúc nào đó trong hiện tại và tương lai.
Thực ra nó xảy ra ngay lập tức, ngay trong tâm người ta, ngay trong trường năng lượng chung, nhưng con người vì vô minh, vì con mắt thịt hạn hẹp nên không nhìn thấy, phải loằng ngoằng mãi mới thấy.
Thấy rồi lại không thể liên hệ ngay ra vì sao, cứ tưởng vì đời quá đáng với mình, người quá đáng với mình.
Cái vô minh tạo ra thời gian, sự delay, là thế.

Vậy cái lựa chọn của ta nằm ở đâu.
Ở ngay trong hiện tại, trong từng việc nhỏ nhất.
Là quyết định ngẩng đầu tươi tỉnh với mọi người, khi đứng dậy khỏi bàn làm việc,
Là quyết định nhìn vào ai đó lâu hơn nửa giây khi chào họ, để họ biết sự có mặt của họ có ý nghĩa với mình,
Là quyết định cười khi nhìn vào ống kính, để ai đó sau này được nhìn thấy sự thân thiện của mình,
Là nghìn nghìn ti tỉ các quyết định nhỏ như con kiến.
Suy cho cùng, đó là cái duy nhất ta có thể làm, ngay trong hiện tại.
Và hiện tại là thời điểm duy nhất ta có thể làm (do) cái gì đó,
Hoặc dùng hiện tại để nghĩ về quá khứ, lo lắng cho tương lai,
Giận người này, phê phán tổ chức khác.
Hoặc dùng nó để chủ động làm cái gì đó.
Nghìn nghìn tỉ tỉ cái mà ta chỉ có thể làm trong hiện tại, từng giây từng phút đó, tạo nên cuộc sống trong tiếng tới, ngày tới, năm tới.

Quá chán nhỉ, heheh.
Cứ phải làm cái ngược với thói quen, thật là mệt mỏi.
Nhưng làm theo thói quen – hay ngược với thói quen – đó cũng là lựa chọn mà ai ai cũng làm, heheh.
Chúng ta đều có lựa chọn.

Kinh nghiệm của bản thân mình – cái điều có vẻ rất chán ngán lúc đầu này (làm khác với thói quen), sau một thời gian lại rất inspiring.
Bạn có cảm giác bạn như một họa sỹ, vẩy vệt màu chỗ này, bức tranh trông khác,
Vẩy vệt màu chỗ kia, bức tranh trông khác.
Lúc đầu bạn lóng ngóng, với thời gian bạn nhuần nhuyễn hơn, bức tranh trông hài hòa hơn.
Thời gian ở đây tính bằng năm, không bằng tháng hay tuần.
Bạn dần dần trở thành Creator, thay vì là nạn nhân (theo cách nói của người Do thái).

Mình mới ở đoạn đầu trên con đường này, tuy vậy đã đi đủ để biết rằng, bắt đầu từ điểm nào đó, nó là con đường không hề chán.
Con đường đó có nhiều mệt mỏi lúc đầu, nhất là đối với mình, vốn rất bạc nhược.
Vẫn còn nhiều ngán ngẩm chỗ này chỗ kia,
Cái ngán ngẩm sẽ hết, khi cách hành động chuyển hoàn toàn từ thụ động sang chủ động.