Về phép

Sắp đến lúc về VN, tâm trạng mình lại bị xới lên chỗ này chỗ kia, lúc này lúc kia,
Cái tĩnh thường ngày lại bị mất đi một chút.
Mình cần cái tĩnh này, không chỉ để làm việc mà còn để sống thong thả nữa.

Cuộc sống mang sắc thái lao xao chủ yếu vì thiếu sự tĩnh, chứ không phải vì có quá nhiều việc.
Đồng ý là có quá nhiều việc sẽ mất sự tĩnh. Lúc đó cần ngồi tĩnh lại (hehe) mà gạch bỏ đi một loạt thứ trên danh sách todo.

Tuần trước chị có hỏi mẹ sắp về VN rồi mẹ có vui không?
Mẹ bảo không, mẹ coi đó là việc phải làm, nên không nghĩ có vui hay không?
Chị bảo Tủm tưởng ở đây mẹ buồn,
Mẹ hơi bức xúc, bảo Tủm hiểu nhầm mẹ rồi.
Mẹ mà buồn thì mẹ đã quá vô ơn với bố, với các bạn, với đồng nghiệp, với đất nước này.

Không biết chị có nhận thấy sự bức xúc của mẹ không, chỉ nói “à Tủm hiểu sai thì bây giờ mẹ nói lại rồi”.

Nhận thấy Tủm nhiều khi hiểu sai bố mẹ, chắc cũng phải đến gần nửa.
Lỗi nhiều phần ở bố mẹ, thường tập trung nói vào những lý do gây xô xát, hoặc những lý do khiến mình ngăn cản chị làm cái gì đó, thường là những năng lượng tiêu cực, sợ sệt,… Khi nói thường trong trạng thái bức xúc.

Chúng ta phần nhiều rất kém trong kỹ năng trao đổi. Chúng ta hay lời qua tiếng lại trong bức xúc, dù nhỏ chưa đến mức cãi nhau, nhưng vẫn là bức xúc, qua đó đặt thêm chút năng lượng xấu lên những người xung quanh, gây thói quen xấu cho thế hệ đang lớn lên.
Cần học cách trao đổi hàng ngày, trong trạng thái hoà bình mở rộng. Trẻ con sẽ tự động có thói quen đó.
Đùa nhiều vào, cười nhiều vào, làm chuyện (tưởng) to thành chuyện bé, làm chuyện (tưởng) nghiêm trọng thành chuyện bình thường.

Dù bản tính thích đùa, thích cười, nhưng mình cũng có cái kiểu nghiêm trọng hoá trong nói năng này.
Về sau này biết thì kiềm chế lại, hoặc sửa ngay lại sau khi thấy mình nói quá sự thật, hay cách nói nghiêm trọng quá.
Sự hiểu biết tăng với tuổi tác khiến ai lên tuổi trung niên cũng nhìn sự việc nhẹ nhàng hơn, thấy nhiều thứ trở nên nhỏ, không đáng bức xúc.
Nhưng nói chung mình vẫn còn cách xa kiểu nói tưng tửng bình hoà nên có.

Lại quay lại chuyện về tết. Đúng là mình không có nhu cầu về trong thời điểm bây giờ.
Cái được (nếu có) duy nhất trong lần về này là tặng bố mẹ mình sự có mặt của mình.

Nếu thật sự có được điều này, nếu thật sự từng giờ từng phút được trải nghiệm trọn vẹn,
thì nó đáng giá tất cả những gì phải bỏ ra,
sự mệt mỏi stress trong công việc lúc trước/sau khi về,
đáng giá mọi tiền của, thời gian, sức khoẻ do đi lại,
đáng giá sự chịu đựng xa cách của gia đình mình, tới tuổi này bỗng không muốn để bạn chồng ở một mình lâu đến vậy.

Đám cháy bên Áo

Mỗi khi có thiên tai ở đâu đó, trong công ty mọi người lại cùng góp tiền để gửi đến những nơi cần giúp đỡ.
Lần này cho vụ cháy rừng, mới có email gửi hôm thứ 2, hôm nay đã có được con số 50.000, con số vẫn đang tăng đều.

Việc quyên góp này được tổ chức gọn gàng, rất tiện cho mọi người, chỉ cần nhấn vào một cái link.
Ai cũng có thể tham gia, góp bao nhiêu tuỳ lương tâm mạng mỡ,
Mọi thứ đứng dưới tên công ty, còn từng người đứng trong bóng tối.
Họ đứng đó với chút yên tâm: tôi đã làm gì đó …

Mình thấy hàm ơn những người tổ chức,
Họ liên hệ với các nơi liên quan, đưa đầy đủ thông tin số tiền sẽ được đưa về đâu, sẽ sử dụng như thế nào.
Mình mong có một tổ chức như vậy ở VN, có đủ uy tín để mọi người có thể gửi đều đặn một khoản nào đó hàng tháng.

Các tổ chức từ thiện bên này cũng vậy, họ có một lượng người gửi đều đặn một khoản hàng tháng,
Những người tham gia chỉ cần ký vào mảnh giấy nho nhỏ nào đó vào một hôm đẹp trời, là mọi thứ từ đó cứ tự động mà tiến hành,
Với nhiều người đó là một service tiện lợi.
Họ không cần phải quan tâm vào từng thiên tai nho nhỏ, vốn xảy ra rất thường xuyên ở khắp nơi.

Số tiền 1 người góp thì không nhiều, nhưng vài trăm ngàn người góp lại, con số cũng kha khá.
Một con số ổn định hàng tháng, khiến người ta có thể lập kế hoạch dài hạn,
Các tổ chức đó cũng đưa thông tin khá minh bạch tiền họ dùng cho việc gì, ở đâu.

Lạ là hầu như không có Việt Nam trong danh sách ủng hộ của họ.

Trong khi nếu đi lướt qua trang của một hai người thì Việt Nam có vẻ vẫn có nhu cầu được giúp đỡ.
Việt Nam ta có vẻ như vẫn hoạt động theo một thói quen ngàn đời nào đó – đẹp đẽ trưng ra, xấu xa đậy lại?

Mình nghĩ xấu xa nên trưng ra, ở mức độ tối đa nhưng không quá nhiều làm ảnh hưởng quá tới công việc, sự nghiệp chung nào đó,
đồng thời phải cố gắng tận lực để bớt sự xấu xa đó.

Message from Divine

(Original from Therainbowscribe. English follows vietnamese translation )

Rất nhiều thứ đang xảy ra trên thế giới này,
Bạn hãy tin mọi thứ đều ổn cả,
hãy kiên nhẫn với mình và với mọi người quanh bạn.
Những gì trong bóng tối lâu nay sẽ được khui ra để xử lý,
trên bề mặt mọi thứ có vẻ lộn xộn, nhưng nhìn toàn cảnh mọi thứ ổn.

Đây cũng là cơ hội cho tất cả mọi người,
những gì hiện ra trong cuộc sống của bạn chỉ là tấm gương phản chiếu những gì cần xử lý,
Hãy nhìn nhận chúng, và cho chúng đi qua, đừng để mình bị vướng mắc vào chúng.
Chúng thuộc về miền năng lượng cũ.

There is much that is going on in your world, much that is being cleared, many energies that are coming up
as a result of the great cosmic Love energies that are being directed upon your world now.
Dear Ones, please be patient with yourselves and each other.
Know that this IS necessary.
All that is not in the vibration and frequency of the great love, of the great Light of the Creator must
now come to the surface and be cleared and transmuted.
Sometimes, this is not a pleasant experience, but ALL is being cleared now, right into the core of the Earth.

All that has been hidden within must be dealt with.
This may seem a little chaotic for those who are going through this experience.
Know that all is well.

Rejoice, for this is a great opportunity for each and every one of you!
All that rises to the surface is but a mirror of that which has yet to be acknowledged by you and it is a great opportunity to look upon this,
to observe this and to let it go, knowing what it is.
Just try not to become immersed in those energies again, for they are OLD ENERGIES, tired energies that just want
your attention and acknowledgment so that you can release them and let them go forever.

OLD energy

Đầu óc không tập trung lắm, thôi bỏ chục phút ra ngồi viết vậy.
OLD energy, đó chính là hiện tượng đó,
đôi khi những cảm xúc cũ hiện ra, và ta nên bỏ chút thời gian đồng hành với chúng.

Có những cảm xúc ta tưởng do môi trường sống và làm việc tạo nên,
thực ra không hoàn toàn vậy, chúng mang tính chất cá nhân.
Chẳng hạn ở mình, đôi khi là cảm giác bị đẩy ra ngoài lề ở chỗ làm việc.
Về sau này thấy toàn do mình tự nghĩ ra,
khi mọi người đang say sưa nói chuyện với nhau, tất nhiên họ không ý thức sự có mặt của ai đó khác,
chứ họ không hề có ý định đẩy mình ra ngoài lề.
Trong tập thể 10 người, có thể có 1 người có ý định đó, nhưng 9 người còn lại không hề có.
Chỉ cần mình tham gia câu chuyện, mình sẽ trở nên 1 phần của những cười đùa ầm ỹ đó.

Vậy mà mình đã ngấm ngầm đau khổ vài năm đầu, thậm chí kéo dài trong những năm tiếp theo, dù cường độ giảm đi nhiều,
chỉ vì một số ít ỏi người đó, và chồng chất những ý nghĩ cảm xúc mình tự tạo ra.
Mình để cho thói quen lèo lái mà không ý thức rằng trong xã hội luôn có những cách hành động khác, thói quen khác.
Chẳng hạn nơi đây mọi thứ đều rộng mở, ai muốn tham gia thì chủ động tham gia,
ai không muốn tham gia thì được để yên, sẽ không ai rủ rê thuyết phục.
Họ tôn trọng quyết định và thời gian của bạn, vậy mà cái sự tôn trọng này lại bị mình nhận định như sự thờ ơ, sự bỏ rơi.

Và sáng nay mình nhận thấy cảm xúc đó lại trỗi dậy, không hề có lý do chính đáng.
Chỉ vì hai bạn gái không chào mình ở chỗ máy cà phê vì các bạn ấy mải nói chuyện.

Sự tin tưởng của mình còn lùn lắm. Nếu có sự tin tưởng vào đồng nghiệp, mình sẽ không bao giờ gán cho họ sự thiếu thiện ý.
Kể cả họ không có ở thời điểm này, họ sẽ có ở một thời điểm khác, muộn hơn.
Và có gì quan trọng lắm đâu nhỉ, nếu hiện giờ mình gặp sự thiếu thiện ý ở ai đó.
Suy cho cùng cái quan trọng nhất vẫn là : cái thiện ý đó có mặt ở mỗi con người, khả năng nhận ra nó và nuôi dưỡng nó.

Hình như mình hơi lạc đề, vừa đi nghe Career Day về, đang nghĩ sẽ viết về nó.

Ai biết ?

Đôi khi ta làm một cái gì đó, hy sinh một cái gì đó, thời gian, tiền bạc, công sức,
nếu nó không đáng kể thì không sao,
nếu nó đáng kể mình cứ loay hoay muốn kể cho ai đó, muốn được sự công nhận của ai đó.

Chính là cái này – muốn được công nhận, muốn được ngợi ca.
Đó là một mong muốn nảy sinh từ cái ego của mình.
Nó muốn ai công nhận? ai ngợi ca?
Người khác, hay nói đúng hơn cái ego của họ.
Vì ta đi, nghĩ, hoạt động trong ngày phần lớn từ cái ego này.
Rất ít khi cái phần divine trong ta lộ mặt.

Liệu cái ego có khả năng để công nhận người khác? nhất là người cùng tầng lớp, cùng môi trường, là bạn bè?
Không. Nó chỉ có khả năng công nhận chính bản thân nó.
Nếu nó có công nhận ai, chẳng qua nó đã chịu theo nguyên tắc, chấp nhận mà không so sánh.
Đây là điểm tốt của ego mà người ta có thể sử dụng – nó có thể làm theo nguyên tắc.

Chẳng hạn, nếu người ta dậy trẻ con mọi người ngang bằng, lành lặn hay tàn tật, nhà giàu hay nhà nghèo, giỏi hay dốt, nghề chân tay hay nghề trí óc, …
Bọn trẻ con sẽ tự động không còn so sánh về những lĩnh vực này nữa.
Danh sách những objects mà bọn trẻ con có thể so sánh ngày càng nhỏ lại,
Nó sẽ có nhiều space hơn cho nhiều việc khác.

Nếu không được dạy ở trường lớp,
trong xã hội nó được học qua gia đình, bạn bè, người ngoài đường,
nó sẽ so sánh đủ thứ,
nhà bé, nhà to,
nhà giàu, nhà nghèo,