Trông trẻ

Chị trông trẻ đã được 4 hôm, kể cả hôm nay là hôm cuối.
Chị đã khá hồi hộp, thậm chí phấn khích với cơ hội mới này.
Cơ hội đến với chị đúng vào thời điểm chị quyết định đi làm để tiết kiệm tiền làm những gì chị muốn.

Bố thì có vẻ xuê xoa hơn, nhưng mẹ luôn bày tỏ rất rõ rang quan điểm của mình – rằng bố mẹ chỉ có trách nhiệm cung cấp những thứ cần thiết tối thiểu cho hai chị em, những cái khác, nếu bố mẹ tự nguyện làm vì muốn các bạn vui, các bạn nên biết để biết ơn, nếu không, các bạn nên biết để vui vẻ chấp nhận. Mọi sự so sánh với những gì các bạn khác nhận được đều khập khiễng và không phù hợp.

Chị hiểu rõ điều đó, biết cái gì nằm ngoài “những thứ cần thiết tối thiểu đó”, và bắt đầu cảm thấy mình không có quyền đòi hỏi.
Nên chị muốn đi làm, muốn có tiền do sức mình bỏ ra, để có thể tiêu cho những nhu cầu ngày càng nhiều của chị.

Cô bé mà chị trông mới có 2 tuổi, cô bé nhà hàng xóm.
Chị không ngờ, mẹ cũng không ngờ, công việc trông trẻ lại mệt mỏi thế.
Cô bé vốn rất dễ tính vui vẻ khi có bố mẹ ở xung quanh, trở nên khó khăn và nổi loạn khi ở một mình với chị.

Hôm qua về thấy chị nhai miếng bánh trệu trạo, khuôn mặt có vẻ vô hồn không tươi.
Chị kể một chút về những khó khan của mình. Giọng kể hơi mệt mỏi, tuy vậy không có sắc thái ỉ eo, ca cẩm.
Chị có vẻ chấp nhận đã chơi thì cứ phải chơi đến cùng, không ca thán.
Ăn xong chị lên đi ngủ, vì mệt. Lúc đó là 7 giờ tối.

Đáng ra chị phải trông đến 10 giờ tối, nhưng có bạn của người mẹ của cô bé đến chơi, trông hộ lúc cô bé đang ngủ.

Ba hôm trước có cô bạn của Tủm đến chơi, giúp chị phần nào.
Hôm nay chị sẽ phải làm một mình. Cũng từ 1 đến 10 giờ tối.
Tí đã hứa sẽ trợ giúp. Cậu bé có vẻ đồng cảm với chị. Cậu cho rằng công việc đó trả tiền quá bèo, rằng chị cần được nghỉ ngơi vào kỳ nghỉ.

Đó là công việc kiếm ra tiền đầu đời của chị.
Một công việc vất vả.
Mẹ đang tự hỏi sau vài hôm nữa chị sẽ nói gì về công việc này.
Đó mới là cái mẹ quan tâm nhất.

Một điều mẹ biết chắc chắn, sau 10 giờ hôm nay, chị sẽ cảm thấy một sự nhẹ nhõm đặc biệt.
Cảm giác nhẹ nhõm, thậm chí vui vẻ đó sẽ theo chị vài ngày sau nữa.
Thậm chí có thể theo chị lâu hơn.
Đó chính là cảm giác người ta có khi làm việc với lương tâm và hoàn thành một công việc một cách hoàn chỉnh gọn ghẽ.
Một cảm giác rất đặc trưng mà trẻ con nên có cơ hội cảm nhận một cách có ý thức, in awareness.

Melbourne 1

Cảm nhận của bạn về một nơi chốn nào đó luôn luôn là duy nhất, không giống bất cứ cảm nhận của ai.
Nó phụ thuộc rất lớn vào tình trạng tinh thần, sức khỏe của bạn lúc đó.
V
ào thời điểm, thời tiết, và hoàn cảnh của những người, những cảnh vật ở xung quanh.

Ấn tượng của tôi về thành phố này cũng rất riêng.

Sáng hôm đầu tiên dậy sớm đi dạo một vòng khu quanh nhà.
Tôi đã xúc động biết mấy trước hình ảnh của đám cây cọ, cây dừa, cây cau, cây chuối.
Toàn những cây đặc trưng của châu Á và không có ở bên châu Âu.
Hình ảnh của chúng thật thân thương ruột thịt.
Chúng gợi tôi nhớ đến Việt Nam, đến tuổi thơ, đến gia đình bố mẹ.

Mùa xuân năm nay đến sớm, trà hoa nữ đủ màu nở rộ.
Hoa này có mặt trong hầu hết các mảnh vườn ở xung quanh.


Rất nhiều cây cũng có mặt ở châu Âu, nhưng trông to tát bề thế hơn nhiều.
Ở châu Âu chúng chỉ sống 1 năm vì không chịu nổi cái giá lạnh của mùa đông.
Còn ở đây chúng sống quanh năm và cao dần, to dần thành cây cổ thụ.

Một cảm giác lạ lùng khi nhìn thấy cũng những loài hoa đó, quen thuộc, tươi tắn rạng rỡ, nhưng lại nở trên những cây cổ thụ.

Bỗng nhiên bùi ngùi thương con người và cây cối ở châu Âu. Mùa đông khắc nghiệt khiến họ trở nên cứng rắn hơn, kỷ luật hơn.
Họ phải kỷ luật để có thể sống sót qua cái giá lạnh của mùa đông.
Mỗi năm vào mùa xuân con người lại cần cù trồng cây mới. Lại cần cù tưới tắm cho chúng xanh tươi nở hoa kết trái.
Để hè qua đi, họ lại cần cù thu dọn đám cây chết, chăm lại đất, chuẩn bị cho mùa xuân năm tới.

Năm nào cũng như năm nào, nếu muốn có một mảnh vườn đẹp đẽ.

Ở đây mọi thứ hiền hòa, thong thả hơn. Dù cằn cỗi, dù cong queo, thì cây cỏ vẫn tồn tại được, vẫn ra hoa, vẫn kết quả.

Những ngôi nhà trông nhỏ nhắn, gọn gàng, hơi có hơi hướng Nhật bản nằm hiền hòa dọc những con đường uốn lượn theo sườn đồi.
Khu nhà có vẻ nằm ở ngoại ô Melbourne, bên sườn đồi có thể nhìn xuống thành phố trải dài phía dưới.

Tôi cứ vừa đi vừa ngắm thành phố vẫn đang yên ắng nằm phía dưới.
Giữa trung tâm là những ngôi nhà cao tầng nằm san sát, lổn nhổn.
Có một cảm giác lạ lẫm, khi nghĩ về hang triệu triệu con người đang sống từng giờ từng ngày của họ trong những hộp diêm nho nhỏ ở phía xa.

Đi được một vòng, nắng đã lên cao. Bỗng nghe tiếng chim ríu rít. Trước mặt là một cây to thân trắng. Trong vòm lá dày dặn đặc kín giống như lá bạch đàn đám chim truyền cành kêu ầm ĩ.
Một cái làng của chim, có lẽ vậy. Có vẻ như đang có hội làng gì đó, thấy lũ chim bận rộn đình đám lắm.
Đứng ngó nghiêng nghe ngóng một lúc. Trong những lần đi dạo sau tôi còn phát hiện thêm vài làng chim.

Chim ở đây to, nhiều màu sắc, đủ kiểu. Chúng có vẻ như cảm thấy mình là chủ nhân nơi đây, nghênh ngang, tự do, bận rộn và ầm ĩ.

Hạnh phúc

Tuần này bị ho dai dẳng từ đầu tuần, người không khỏe lắm, nên không thấy vui, thỉnh thoảng lại nhớ lại lời ông con „khi khỏe mạnh người ta thật hạnh phúc“.

Tôi thì đã sống hơn nửa đời người, thấm quá rõ cái chân lý đó để không vơ vào mình những thứ làm mình mất đi sức khỏe, cũng chính là cảm giác hạnh phúc. Nhưng vậy mà sao vẫn không thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của cái tham, của mình một phần và của người khác một phần.

Tham được việc nên làm quá sức.
Tham đi chơi nên đi lại quá sức.
Tham ăn nên ăn quá nhiều.
Tham đọc chuyện vớ vẩn nên ngồi quá nhiều.

Và vòng luẩn quẩn của cái lười của chính bản thân.

Lười hoạt động.
Lười tập luyện.
Lười đọc những gì tốt đẹp cho tâm hồn.
Lười ăn những đồ tốt lành cho thể xác.

Chuyện thường ngày

Hôm nay Munich rất nóng, đi vào trong trung tâm mua bán thấy không khí hầm hập. Các nhà hàng xóm lục đục về sau chuyến đi chơi hè. Chuông cửa lại réo liên tục … Nhưng anh Tí có vẻ không mặn mà chơi với các em. Anh đã có chị anh, cho dù chị anh đôi lúc không nhiệt tình chơi với anh lắm.

Nhìn hai chị em sóng đôi nói chuyện với nhau thấy buồn cười. Thằng em cao hơn cúi cúi hướng về phía chị, mồm bắn nước bọt tung tóe như súng liên thanh. Con chị thấp hơn, tròn hơn, xúng xính trong bộ váy đen áo trắng giày ba ta đỏ, kiên nhẫn nghe, thỉnh thoảng giơ tay phạt đầu thằng em mỗi khi hắn nói lung tung. Thế là thằng em vẫn cứ nghiêng về phía chị, vẫn cứ tía lia, nhưng đầu để hơi né né, như để né kịp nếu bị chị phạt, heheh.

Thằng em nói lắm. Có vẻ như một năm gần đây hắn nói lắm lên. Phần não vùng ngôn ngữ của hắn đang bị kích hoạt tợn sau thời gian dài ì trệ. Có con chị là hắn còn tôn trọng, bố và mẹ hắn trêu tuốt. Mẹ hắn hắn không chấp, gì thì gì cũng là cánh chân yếu tay mềm đáng được nâng niu heheh, chứ bố hắn hắn coi như bạn bè cùng lứa, chả nể nang gì cả.

Không hiểu ai là người cuối cùng bấm chuông, đã triệu được hắn ra chơi cùng lũ trẻ. Cái giọng ồm ồm vịt đực không thể lẫn vào đâu lại đang ông ổng váng lên trong vườn hàng xóm, tối nay sẽ lại tha hồ mà ho vì hét nhiều.

Hôm qua vừa về đã thấy hắn chạy bổ xuống chào hỏi ôm hôn rối rít, rồi nhoắng cái đã biến lên trên nhà. Lên trên nhà hỏi hắn đã khỏe chưa, hắn ngoác mồm cười bảo tốt rồi „có những cái khi mình đang có mình không nhận biết được. Chẳng hạn phải ốm rồi thì mới biết khi khỏe mạnh người ta hạnh phúc như thế nào.“

Heheh …

Bác cháu

Cứ thấy bác Diệu Anh tủm tỉm lò mò ra ngồi cạnh Tí là tôi lại buồn cười. Gần như mồm đã để sẵn ở tư thế cười.

Bác thì thích trêu, cháu thì tiếng ngắn, thế nên hội thoại giữa hai bác cháu đơn giản đến không thể đơn giản hơn, gần như lần nào cũng giống lần nào.

Bác hỏi “Tí có đẹp trai không?”
“Tí tẹp trai lắm” – Cái đầu đinh gật gù, mắt vẫn dán chặt vào Tablet
Bác cười khoái chí, sán lại gần Tí hơn – “Tí đẹp trai nhỉ”
“Túng rồi” – cái chữ “Túng” nó sao mà dứt khoát ròn rã. Đôi khi anh ngoắc ngoắc cái đầu nhìn qua bác ngoác miệng cười, đôi khi anh vẫn dán mắt vào tablet.

Bác thấy thỏa mãn thì bác cười vò đầu anh, bác còn hứng thì bác lại hỏi vài câu nữa, và anh vẫn kiên nhẫn ông ổng ròn rã “Túng rồi” …

Đôi khi không hiểu anh có hiểu câu hỏi của người khác không, nhưng anh thả vài câu nằm lòng của anh khá đúng chỗ
Túng rồi ….
Bực mình quá đi mất thôi …
Sao…
Câu của anh thường ngắn, nhưng nó rành mạch ngân nga, ngữ điệu trầm bổng.

Bác thích nói chuyện với anh và hay khen anh, chắc anh biết điều đó.
Nên anh trở nên dễ bảo ngoan ngoãn với bác.
Bác nhờ cái gì anh làm rất chăm chú cẩn thận.
Những món ăn bác nấu, anh không chờ phải được hỏi mới nhả cái chữ đầu lưỡi của anh “cũng tược”, mà đã biết chủ động khen “ngon đấy”, cũng ông ổng ròn rã không kém.

Heheh, hai bác cháu ở cạnh nhau chắc hợp lắm.