Ông nọ bà kia

Thưởng cho mình chục phút hehe.
Giống cuối tuần, cứ loanh quanh làm vài việc, lại tự thưởng vài chục phút ngồi.

Mình chưa bao giờ khoe mình làm ông nọ bà kia, dưới bất cứ hình thức nào. Vì mình không có gì để khoe.
Vẫn là người làm thuê, không phải sếp, không phải là 1 nhân vật quan trọng không thể thay thế.
Nhưng dù vậy mình cũng không thấy mình thiếu giá trị.
Mình có giá trị, và tự hào với cái giá trị của mình.
Tự hào không phải vì nó hơn ai, tự hào vì thật sự mình dùng sự cố gắng để có chúng, không vay mượn, không tự tô trát.

Nên nếu có ai nghe thong manh mình là cái gì đó hơn vậy, thì thay đổi đi nhé.
Mình là người bình thường, và xứng đáng để làm bạn của bất kỳ ai !!!

Quên béng định viết gì hic.

Ah, cả chục ngày nay, luôn thức dậy với một cảm giác buồn thấu.
Cái buồn nó như trực chờ, chỉ cần mình ra khỏi giấc ngủ là nó hiện diện ngay đó.
Nó đứng độc lập, một cục buồn, không có liên quan tới cái gì.
Mình kệ, nằm thêm 5 phút cho nó ở với mình.
Biết rằng nó sẽ biến mất ngay khi mình ngồi dậy và bắt đầu 1 ngày.
Để sáng hôm sau, có thể, lại hiện diện đúng thời điểm đó.

Hôm qua nói chuyện với cô đồng nghiệp trẻ U40.
Trước đó vài ngày cô ấy đã khóc vì quá nhiều việc và nhiều áp lực.
Hôm qua đem cho cô 1 cái kẹo. Cô ấy nhắc lại chuyện hôm trước.
Mình bảo bình thường, tao cũng từng khóc không biết bao nhiêu lần.

Cô ấy hỏi, rồi mày làm gì?
Mình bảo, tao sẽ không khuyên mày cái gì, vì đến tuổi tao rồi mày sẽ tự biết.
Cô ấy hỏi biết cái gì?
Mình bảo, mày sẽ thấy rất nhiều thứ tự giải quyết mà không cần mày phải làm gì cả.
Mà quả thật, cái escalation đã tạo nên giọt nước tràn ly hôm đó, chẳng qua do bên customer quên không làm một cái gì đó.
Và họ đã làm om sòm, lôi hết người này tới người kia vào họp hành.

Chúc ta đang chạy vòng vòng, thằng này thúc thằng kia, làm bụi mù mọi thứ lên.