Bạn hỏi “cái gì là Phải thời, là Chính, là Không có lỗi”.
Hihi, sẽ không có câu trả lời, bạn cũng biết điều đó.
Dù có câu trả lời, nó cũng không đúng cho tất cả.
Đúng hơn, nó đúng cho mỗi người trả lời, trong đúng moment đó.
Nhưng có nên hỏi không? Có.
Có ý định đặt câu hỏi, và đặt câu hỏi bằng câu chữ, có một tác dụng lạ lùng.
Thử trả lời một xíu, là vì thích thôi, chứ như đã nói, câu trả lời sẽ không đúng cho ai hết.
Nhưng vẫn có thể có tác dụng như đầu vào nào đó.
“Phải thời”. Mình thích câu đó, vì Phật không chỉ tay năm ngón.
Ông cho phép người ta hành động theo đúng cái người ta nghĩ là cần làm.
Ông có sự tin tưởng. Không phán xét dù có thật hợp thời hay không thật hợp thời theo cái nhìn của ông.
“Chính”. Cũng chỉ là 1 từ cho chữ “Phải Thời” mà thôi. Bạn thấy chính, thì nó chính.
Trong mỗi con người, luôn có một cái gì đó hiện diện và biết rất rõ cái gì nên cái gì không.
Với mình, hành động bị lèo lái bởi bản ngã, thích nổi danh, thích đúng, thích vơ vét, sợ hãi,… là không chính.
Còn lại, là “Chính”.
Hành động không “Chính”, cũng chả sao. Chúng ta vẫn đang không chính hàng ngày.
Không chính trong suy nghĩ, trong lời nói, trong hành động.
Nhưng nên biết cái mình đang làm, chấp nhận hậu quả và giảm thiểu tối đa hậu hoạ cho người xung quanh.
“Không có lỗi”. Cũng tương tự như “chính”.
Có khác xíu hehe. “Không có lỗi” nó khiêm nhường hơn.
Chữ “Chính” nghe rất quân tử, như một cây trúc đứng thẳng, như một biểu tượng để nhìn lên.
Chữ “Không có lỗi” như một con đường tu dưỡng.