Không có lỗi

Hồi các bạn nhà này còn bé, có một thời gian khá dài, mình hay đưa các bạn đi ngủ, rồi đọc Truyện cổ tích Phật Giáo.
Khoảng 4 tập gì đó. Mỗi hôm đọc 1-3 truyện, trước khi díp mắt vào vì buồn ngủ.

Đó là những phút giây nhẹ nhõm, thanh bình.
Cái mình ấn tượng sâu và nhớ lâu là câu của Phật trả lời Mục Kiều Liên: Ông cứ làm cái ông cho là phải thời.
Một câu trả lời cho mọi câu hỏi của Mục Kiều Liên hay Xá Lợi Phất.

Sau này, có lúc quan tâm tới Kinh Dịch, thì cái làm mình ấn tượng là chữ “Chính”.
Bất kể quẻ nào, hào hào, dù hoàn cảnh có thế nào, thì luôn có một cách hành động “Chính”.

Rồi giờ, cái bộ chữ mình để ý, là “không có lỗi”.

Cứ làm cái gì để cảm thấy “không có lỗi”, là ổn, nhỉ.

Ngay cả trong ngày thường, không cần tìm bình an hay hạnh phúc.
Nó luôn luôn có đó, cần đừng để rác, để lỗi, để ân hận, … quậy đục lên, là tự khắc mọi thứ hiện, nhỉ.
Mà nó có đang bị quậy đục, cũng ổn. Để nó không đục thêm, tức khắc nó sẽ lắng dần, nhỉ. Hehe.

P.S. Tại sao biết Phật luôn trả lời vậy, mà MKL và XLP vẫn hỏi?
Bạn nghĩ gì?
Mình thì nghĩ, có một sợi dây được hình thành giữa họ và Phật khi họ hỏi.
Một sự thông đồng, cộng hưởng? Có một từ rất hợp mà quên béng mất, để hỏi AI.
Ah tự hiện lên trong đầu trong khi ăn trưa – câu thông.
Đầu mình cũng là một dạng AI mà thôi, đưa cho nó 1 câu hỏi rõ ràng, nó sẽ cho 1 câu trả lời.

Cửa ải

Mình có 1 cái ải cần vượt qua: Bớt emotion trong phản ứng với những gì người thân nói.

Lắm lúc bà chỉ nói chơi chơi một cái gì đó, thế là mình lại vặn vẹo xoắn hết cả não bộ để tìm đường thực hiện.
Khi thấy khả năng thực hiện xa vời quá, lại giận mình yếm thế vô dụng, rồi thầm trách bà không biết sống với hiện tại.

Hồi Tủm còn nhỏ cũng vậy. Chỉ cần chị tỏ ra ao ước 1 cái gì đó là mẹ lại xoắn não hehe.
Ao ước vật chất đã đành, có thể mua.
Còn ao ước thuộc về tinh thần, thường là thích làm gì đó cùng bạn bè, thấy không đủ sức lực và thời gian thoả mãn được hết.
Là lại bực dọc trách Tủm không biết cách tự vui.

Toàn tự suy diễn rồi làm khổ mình, rồi lại còn trách cứ người xung quanh.

Tí có khả năng vui tự thân, không cần bạn bè hay những tác nhân từ ngoài nhiều.
Hôm qua Nam qua chơi, kể cả nhà sẽ đi chơi ở nước ngoài. Bố bảo nhà Nam thích nhỉ.
Anh ấy đánh câu “tại bố mẹ chả có thời gian đi chơi nước ngoài (international) với hai bạn”.

Mẹ ớ người luôn, không nghĩ là anh ấy nghĩ vậy.
Cứ nghĩ, các bạn giờ đã lớn, tự đi được, không cần đi chơi với bố mẹ.
Ông bà già rồi cần bố mẹ hơn, thì bố mẹ dành chủ yếu thời gian cho ông bà.
Không còn phép dài, thì chỉ còn những kỳ nghỉ nhỏ vài ngày chớp nhoáng loanh quanh châu Âu.
Rủ thì các bạn không đi.

Tự dưng lại đâm nghĩ ngợi, không biết mình làm vậy có đúng không.
Lắm lúc tủi thân phết. Chắt chiu từng giờ để giữ cho cơ thể thân tâm thăng bằng, để không bị sụp.
Để làm gì? Để làm cái mà chưa chắc đã đem lại cái gì tốt đẹp cho người khác.

Hôm trước khi nói chuyện với mẹ, bà kể không ngủ được.
Mình bảo mẹ cứ khoán hết cho ông trời đi, ông ấy cho gì thì nhận nấy. Bớt lo nghĩ thì có thể dễ ngủ hơn.
Con cũng cứ phải tâm niệm thế cho bớt suy nghĩ đi.
Bà đánh cho một câu ” con có gì mà phải lo mới suy nghĩ? “

Haha,

P.S. Đọc lại thấy có điểm không đúng lắm.
Để làm gì – để vẫn có thể đi làm, có tiền.
Không đi làm, thì 2 lần/năm về thăm VN là chuyện nhỏ, nếu chỉ tính về sức lực và thời gian.