Vừa lập được quả chiến công nho nhỏ – gội đầu, nên lại cho phép mình hưởng thụ tí – viết.
Nhìn ra có rất nhiều cái hưởng thụ, không hề nho nhỏ, rất thanh thoát, mà chả liên quan đến tiền.
Hehe, viết tiếp tiền để làm gì.
Mình không viết tiền nhiều để làm gì, vì mình không có nhiều tiền. Đến lúc mình có nhiều tiền, chắc chắn mình sẽ viết tiền nhiều để làm gì. Lý thuyết và thực tế rất xa nhau, nhiều khi như tối và sáng, nên mình cứ chỉ hay viết về những gì mình trải nghiệm trực tiếp là vì vậy.
Hy vọng đến lúc nhiều tiền, mình nghĩ được sáng sủa hơn bây giờ. Nhưng sự đời nhiều khi đi ngược lại, lúc chưa có nghĩ rất sáng sủa, lúc có rồi nghĩ u mê hơn. Đồng tiền có ma lực rất lớn.
Gia đình mình có thể nói là gia đình đã trải qua lúc lên voi, lúc xuống chó khi nói về đồng tiền. Tiền đủ nhiều để người ta trải nghiệm cảm giác lên voi, đủ ít để trải nghiệm cảm giác xuống chó. Đấy là nói về trải nghiệm, còn so sánh lượng tiền với các tỉ phú hay những người bần hàn, nhà mình chưa đủ điều kiện để sóng hàng với cả hai tầng lớp đó.
Trải nghiệm mới là cái đáng nói. Có nhiều người có rất nhiều thứ, mà vẫn cảm thấy mình thiếu. Và ngược lại. Mình không thuộc loại ngược lại, nên vẫn cứ loanh quanh với cảm giác thiếu một thời gian nữa.
Tiền là chủ đề rất quan trọng, và mình cũng thấy hay là bỗng nhiên bây giờ mình lại nghiêm túc nhìn lại mối quan hệ của mình với đồng tiền. Không sớm, nhưng cũng chưa là muộn. Sẽ còn viết về chủ đề này dài dài, heheh.
Nhớ lại hồi từ bên Nga về được 1,2 năm, tức 26, 27 tuổi (nhớ không rõ lắm). Hồi đó ở VN đã có đề, hoạt động song song với sổ xố. Sổ xố là của nhà nước, Đề là của tư nhân, không hợp pháp. Người đánh đề đến mua một số ở chủ đề, chẳng hạn 07, với một số tiền nào đó, chẳng hạn 2 nghìn. Nếu tối đó số độc đắc có hai số 07 ở cuối, người mua sẽ nhận được 70 lần số tiền họ bỏ ra, tức 140 nghìn. Nếu chỉ có mặt trong các số trúng thưởng, sẽ nhận được 7 lần số tiền, tức 14 nghìn.
Bố mình đã đưa ra một lý thuyết (hoặc ông lấy ở đâu đó), và mình thấy là rất có lý. Tức nuôi đề. Bỏ một số ít tiền mua một con (tức 1 số), nếu nó về thì coi như lỡi nhỏ. Nếu số đó chưa về, ta vẫn mua số đó, với số tiền tương tự trong những ngày tiếp theo. Lý thuyết này dựa trên lý thuyêt xác xuất, có 100 số thì số nào cũng phải hiện diện 1 lần trong 100 ngày. Nên bố mình có cả một tập giấy rất dày để nghiên cứu con nào về rồi, con nào chưa về, chưa về bao lâu…
Mình đã tin và đã thử làm. Kiếm tiền quả là dễ. Sau đó vập vào một con, nuôi mãi nó chưa về, sau 100 ngày mà nó vẫn chưa về. Số tiền đổ vào đó đã lên hơn 50 triệu, một số tiền lớn hồi đó.
Mình nhớ, vì mẹ mình về từ bên Nga mấy hôm đó. Mình băn khoăn có nên dừng vì tiền đã cạn. Mua tiếp thì phải bỏ ra 10 triệu, với cái hy vọng nhỏ nhoi, rằng nó về. Nếu nó về sẽ được 70 triệu, huề vốn, coi như chưa hề mua.
Mẹ mình bảo mua tiếp đi, không thì mất hết. Mình cũng đồng ý, vì cái tham và cái tiếc của mình là chính. Và mất hết. Sau đó mình dừng lại, dù mẹ mình bảo vẫn còn tiền. Tổng cộng mất đợt đó là 70 triệu.
Mình đã trải nghiệm qua tất cả các cung bậc vui khi tiền về, lo lắng khi mất tiền. Mình đã quyết định không dính dáng vào nó nữa, vì không muốn trải qua hàng chục ngày lo âu, nhất là vài ngày cuối, mất ăn mất ngủ.
Lần chơi với tiền này dạy cho mình nhiều bài học. Mình biết lòng tham của con người là thế nào, sức quyến rũ và tàn phá của đồng tiền ra sao.
Mình biết mình có thể bạc nhược thế nào trước sức mạnh của đồng tiền, nên âm thầm trong tư tưởng yêu cầu ông thần hộ mệnh của mình đừng để mình đứng trước những cám dỗ khó cưỡng như vậy, và hình như ông ấy đã nghe lời cầu nguyện ấy, heheh.