Vô minh

Hôm nay vừa dìn dìn ô tô vừa quan sát suy nghĩ cảm xúc của mình.

Giờ điều này đã trở thành thói quen,
Mình không còn quá coi trọng những suy nghĩ cảm xúc của mình nữa, nhất là phần quan hệ chặt chẽ với ego.
Phần thoát khỏi ego, thường chúng thanh bình yên ả, compassion chẳng hạn. Chúng không gây phiền hà.
Phần thuộc về ego, chúng đến rồi đi khá nhanh, khi ta để cho chúng tự khởi lên tự kết thúc.

Mình nghĩ về mẹ mình, về cảm giác thiếu triền miên của bà.
Bà thiếu tình cảm trầm trọng, từ nhỏ tới giờ, do mất mẹ từ khi ba tuổi.
Sau này là thiếu tiền. Đúng hơn là “cảm giác” thiếu tiền.
Vì đúng là đến thời điểm này bà mới bắt đầu thiếu tiền thật,
Còn trước đây bà có nhiều, chả hiểu từ đâu, nhưng bà tiêu mạnh tay hơn mình hàng chục lần, nếu không nói hàng trăm lần.

Chính cảm giác thiếu tiền của bà ảnh hưởng đến mình.
Gần đây nhất bà bị lừa vài chục triệu, do mua thuốc cả tin không kiểm tra, bị mua thuốc hết hạn cả vài năm nay.
Tin bà bị lừa mình nghe thấy thường xuyên. Trước đây bức xúc lắm, giờ quen dần.
Những khoản mất của bà, về con số thì mình phải tiết kiệm hàng tháng, thậm chí hàng năm mới có.
Thậm chí cả chục năm…

Cứ tưởng tượng cảnh người thì hì hụi tích cóp hàng chục năm, người thì chỉ cần một cú nhẹ dạ là bay hết.
Nên tiền dần dần đối với mình trở nên rất phù du.

Ah nói rõ là bà mất tiền của bà và của ông, chứ không phải của mình. Chỉ có tí ti từ những khoản biếu lặt vặt.

Nhưng lần này, dù con số nhỏ hơn vài lần, chục lần so với những con số trước đó, bà nói về cảm giác của bà.
Bà bảo bà giận không ngủ được.
Bà giận người kia đã phụ lòng tin của bà.
Bà xót vì trắng tay không còn tiền mua thuốc.

Nghe bà nói vậy mình nghĩ bà thiếu tiền thật.
Bà bảo bà không ngủ cả đêm,
Sáng dậy đi đường cứ lơ mơ hư hư thật thật,
Sao lại không bị ô tô đâm mới lạ…

Bà là một tấm gương tày đình về sự vô minh đối với mình.
Bị lừa ít nhất là chục lần, những cú lừa to mà mình biết trong hơn chục năm gần đây,
Còn những lần bị lừa to mình không chứng kiến mà chỉ nghe qua người này người kia, chắc không dưới 10 lần.

Không biết bà còn đợi đến bao giờ để thoát khỏi u mê.
Còn đợi bao nhiêu lần bị lừa nữa?
Bà ham hố tiền nong cho ai ? Chắc chắn không phải cho bà.
Chắc cho mình, vì bà luôn nghĩ mình nghèo.
Chắc qua thái độ lưỡng lự của mình khi cân nhắc khi mua thuốc này thuốc nọ,
Khi mình cân nhắc khi kiếm mua nhà này nhà kia trong chung cư, những ngôi nhà sống tốt mà vừa tiền trong con mắt mình.

Giờ mới nghĩ ra, bà không hài lòng với những ngôi nhà vừa tiền đó.
Chắc bà muốn một ngôi nhà to tát hơn, khang trang hơn, nên bà không nhiệt tình cùng mình tìm một ngôi nhà tàm tạm khác .
Có lẽ bà muốn mua một ngôi nhà đẹp đẽ để mình sau này về ở với bà cũng nên.

Giờ hy vọng bà thật sự hết tiền.
Và bỏ xuống, buông xuống tất cả những mong ước viển vông đó.
Sống bình tĩnh lại, không loay hoay nữa.
Không đòi nợ ráo riết, không vay vỏ lung tung,
Không bóp mồm bóp miệng tích cóp từng trăm,
Để sau đó mất gấp trăm lần như vậy.

Một hy vọng nhỏ nhoi mà mình cũng chẳng muốn bám vào.

Trong dòng suy nghĩ và cảm xúc, có lúc mình thấy cảm giác giận.
Vô minh … vô minh …

Ưu tiên

Bạn bên cạnh nói to quá, mất tập trung, nên quay ra viết.
Vừa đọc được một câu, kiểu như câu bói đối với mình:

“Your spiritual evolution is rapidly increasing as you encounter new situations in your life.
Find the universal connection between all people and things in your life to aid you on your great journey.”

Mình nhận thấy, cảm giác thiếu kéo dài, nhất là thiếu sức lực, tinh thần và thời gian khi bọn trẻ con còn nhỏ,
khiến mình dần hình thành một danh sách những thứ gọi là việc được ưu tiên, và một thói quen đi qua ngày thường của mình theo danh sách ưu tiên đó.
Kể cả bây giờ, khi các bạn trẻ con đã lớn, mình có thể tập trung vào công việc hơn, thì trong công việc vẫn tồn tại cảm giác thiếu đó, nhất là thiếu thời gian. Và thêm cái nữa là thiếu kiến thức.
Tức là vẫn thiếu.

Quay lại danh sách ưu tiên.

Mình có lẽ là người sống thiên về tình cảm. Nhìn ngoài có thể lạnh lùng, nhưng môi trường xung quanh tác động rất mạnh đến mình.
Nhất là khi trong môi trường đó có những người có gì đó chống đối mình.
Mình nhạy cảm nên có thể nhận ra ngay cảm xúc của mọi người xung quanh hướng đến mình.
Có thời gian mình bị overwhelming với các cảm xúc đến từ ngoài đó,
Và tìm mọi cách để mình trở nên bớt nhạy cảm hơn.
Đỉnh điểm của thời gian này là khi Tủm bắt đầu đi nhà trẻ lúc 3 tuổi.
Có một cô giáo ở nhà trẻ tỏ ý coi thường mình. Cô ấy nghĩ mình không biết tiếng Đức, vì Tủm khi vào đó không nói được tiếng Đức, điều làm cô rất khó chịu.
Sự coi thường này có lẽ là giọt nước cuối cùng khiến mình ý thức được mạnh mẽ mình bị down về tinh thần như thế nào.

Mình nhạy cảm với cảm xúc của những người sống sát mình, người trong gia đình, trong công việc, rồi đến bạn bè gần,…
Cũng có thứ tự ưu tiên ở đây. Gia đình ưu tiên số một, bố mẹ đẻ số hai, đồng nghiệp trong team số ba, và bạn bè gần số bốn.
Sự ưu tiên được đặt ra với 2 tiêu chí, conflict với những người đó sẽ tác động mạnh đến ngày của mình như thế nào.
Và conflict với mình tác động đến họ mạnh như thế nào.

Conflict với bạn chồng khiến đất dưới chân mình lung lay, nắng cũng trở nên khác đi.
Conflict với con cái khiến không khí trở nên u ám hơn.
Conflict với bố mẹ đẻ khiến mình buồn kiểu thê thảm vài ngày.

Với danh sách đó, ai mà conflict với họ chỉ khiến mình và họ buồn trong vài tiếng, mình sẽ không nhấc tay làm gì cả.
Không đủ sức lực và năng lượng để làm gì.
Đúng hơn, nếu chia năng lượng và sức lực của mình ra quá nhiều mối quan hệ, thời gian và sức lực còn lại không đủ cho những người đứng trong list của mình.
Họ là những người cần mình nhất.

Giờ đây mình có nhiều space hơn, bắt đầu ngó nghiêng bên phải bên trái. Có điều vẫn rón rén tiết kiệm, vì vẫn chưa thoát khỏi modus thiếu.
Chính cái modus thiếu này khiến mình trở nên quyết liệt và rõ ràng theo một cách nào đó.

Spiritual Evolution?
Chịu, nhưng có cái gì đó thay đổi về cơ bản.

Khoảng 2, 3 năm trở lại đây, mình không còn ngại các vấn đề nảy sinh.
Không còn ngại nhảy vào unconfort zone, vì biết rất rõ chính những unconfort zone đó tạo điều kiện cho mình phát triển tâm linh nhiều nhất.

Nghe chữ tâm linh cho nó to, với mình đó là hiểu các góc gách trong con người, tâm lý mình, để giải tỏa chúng một cách gọn gàng nhất.
Đó là mở rộng tầm nhìn. Bạn luôn có thể tiến lên bậc cao hơn để nhìn xuống bậc vài tháng trước, năm trước bạn đã từng đứng.
Tầm nhìn của bạn càng cao, nhiều thứ có vẻ là vấn đề càng trở nên không vấn đề.

Nên, nếu vẫn trong giai đoạn overwhelming, rút ngắn cái list lại, ngắn vừa trong khả năng của mình.
Sau đó, khi đã qua giai đoạn này, hoặc gần qua, enjoy the uncomfort zone. It is a loving grace given to you.

P.S. Về cô giáo dạy Tủm ở nhà trẻ, sau khoảng vài tháng mình tìm thấy một chỗ khác và đến nói chuyện với cô hiệu trưởng để chuyển Tủm đi.
Cô hiệu trưởng yêu cầu cả cô cũng có mặt trong buổi nói chuyện.
Cô khóc và nói cô đã quyến luyến với Tủm và muốn có một cơ hội cho cả cô lẫn Tủm. Mình đồng ý để Tủm ở lại.
Sau đợt đó cô chuyển hẳn thái độ, từ khinh khi sang rất nhiệt tình. Có lẽ cô đã biết mình muốn gì, có thể làm gì, và dám làm gì.
Và biết mình biết nói tiếng Đức, có thể trình bày điều mình muốn trình bày một cách gọn gàng có đầu có đuôi, heheh.

Phong Lan chỗ làm

Cây phong lan chỗ làm của mình chắc mua từ gần chục năm nay.
Nó cứ đều đặn ra hoa, hoa tươi được gần 2 tháng. Rồi 2,3 tháng sau lại ra cành hoa mới.
Mỗi tuần một lần mình đem nó ra ngâm nước. Ngâm khoảng 4,5 tiếng cho đám gỗ ngấm đủ nước, đổ hết nước đi rồi đem vào.
Một lần ngâm sũng nước vậy, cây ok trong vòng 1,2 tuần.

Mỗi lần mình chăm hoa, lại có một hai người cảm thán : tao phải học mày thôi Hà ạ.
Vài người đã từng cảm thán, hai ba người cảm thán đến 3,4 bận.
Mà tới giờ ngoài mình ra, không có ai trồng cây cả.
Thêm một thông tin là chỗ mình toàn các ông, heheh.

Ở phòng khác thì lại có người trồng.
Bà ấy luôn để ý mình làm gì. Nếu quan tâm, bà ấy sẽ hỏi, và sẽ làm.
Làm còn đều đặn hơn mình.
Hôm bà ấy về hưu, bà ấy trịnh trọng đem hoa sang chỗ mình – tao trao (trust) nó cho mày.
Cùng là dân trồng cây, mình đánh giá được sự trao gửi đó.
Cây của bà ấy giờ cũng sắp ra hoa.

Nhưng cái cảm xúc làm mình chụp ảnh và viết bài này,
lại liên quan đến một cành khô mình nhặt giữa đường.
Đã giẫm lên, định đi qua, không hiểu sao lại cúi xuống nhặt lên.
Cắt ra làm hai nhánh, cắm vào hai cây.
Hoa bỗng có hồn hẳn lên.

Giờ hôm nào cũng phải ngắm 2,3 phút, xoay nghiêng xoay ngửa ngắm nghía, trước khi ngồi xuống làm.

Dọn cây

Hôm nay dọn dẹp làm bước thứ nhất trong „kế hoạch“ trồng cây mình „ấp ủ“.
Đám gỗ để làm giá đã mua từ hôm trước.
Hôm nay bạn chồng đóng lên.

Bạn chồng lần này cũng như mọi lần, cứ cặm cụi chuẩn bị cho vợ những thứ vợ cần, mà không chờ đợi đòi hỏi mình trồng được cái gì. May quá thôi, chứ bạn ấy mà đòi hỏi, chắc mình im im cho qua không dám hỏi han gì quá. Vốn hậu đậu, mình khó có thể làm nên trò trống gì trong vài lần đầu.

Đấy là còn chưa kể tính lười, nhiều khi đi làm về chỉ muốn ngồi lê la, không nhúc nhắc trông coi cây cối xem chúng còn ngắc ngoải hay không.

Vậy là đã trồng được một hộp rau tía tô. Sử dụng được đám cát đỏ thải ra từ bể cá. Trộn đám cát sỏi đó với đất mùn, ra một thứ đất xốp tốt cho cây, ít nhất là theo lý thuyết.

Thích thế chứ. Cảm giác sử dụng lại được một cái gì đó, nó sướng hơn nhiều cảm giác mua một cái gì mới. Nhất là ở cái thời đại đang rất thừa này.

Để sang xuân ta làm bước thứ hai – tậu cây hoa giấy.

Góc đó giờ trông đã tươm tươm rồi. Cây leo lá to có đám rễ nghềng ngoàng tạo cảm giác rậm rạp của rừng nhiệt đới. Chỉ cần nó tươi tốt lên nữa là sẽ rất đẹp.

Hahah, mình thấy cái tính vun quén của mình buồn cười thế chứ, nhưng mà vui.

Lack

Nghĩ về cảm giác thiếu – lack – của con người. 
Hôm trước có nghe Yến nói tử bình của con người có nhiều nhất là 4 trong 5 hành (kim mộc thủy hỏa thổ). Mình liên tưởng nó tới cảm giác thiếu.

Con người sinh ra trong thế giới này là bắt đầu quá trình thiếu. 
Cái cảm giác thiếu thốn tồn tại gần suốt cuộc đời đó sẽ thúc giục người ta đi tìm cái làm cho họ full.
Có người nghĩ họ thiếu tiền, có người thiếu tình, có người thiếu sự tôn trọng, người thiếu sức khỏe…
Con người ai ai cũng bươn bải đi tìm cái họ thiếu.
Cảm giác đủ đầy đôi khi có trong chốc lát, tạm thời, rồi lại qua nhanh. Người ta lại nhanh chóng nhận ra họ đang thiếu.
Con người nói chung đều nhận ra họ thiếu cái gì, nhưng có ai suy nghẫm về cảm giác thiếu không nhỉ. Ta lao đi tìm cái ta thiếu, nhưng có vẻ ta không hề muốn bỏ cái cảm giác thiếu này.

Cảm giác thiếu gắn liền với thân thể. Cái thân thể đói nếu không được ăn, lạnh nếu không được mặc đủ, mệt nếu không được ngủ.
Cảm giác thiếu gắn liền với trí óc. Chán nếu không được chú ý, buồn nếu không được tôn trọng,…

Trừ khi nhận ra sâu sắc mình không phải cái thân này, cái đầu này, cả thế giới này, may ra mới đạt đến trạng thái đủ đầy, nhỉ.

Copy từ FB no-thing
Robert Adams
Excerpt from: Satsang

Unfortunately, that’s not how it works

Many spiritual people who understand maya, believe it only relates to the physical plane. But maya is the universe. The entire universe is maya, illusion. It seems to be real. It seems to be very real for some people. Then how do they get out of their predicament? People still believe that if I change my status, if I’m poor and I become rich, or if I’m sick and I become healthy, if I’m miserable and become happy, then everything will be OK

Unfortunately, that’s not how it works. To acquire happiness, true happiness, unalloyed happiness, forever happiness, it is your true nature. You have to transcend the world. You have to become non-attached to this world. I’m not saying you have to give up anything.

I’m not saying you have to go live in a cave or live in a forest. You merely have to give up everything in your mind. And when you give up everything in your mind, then you have to give up your mind also. When you give up your mind, what is left? Pure awareness, consciousness, absolute reality, this is your true nature.

So you see, you are not your body. You are not your mind. You are not the universe. You are not the world. You just have to change your identification…