Không có đào

Đang chuẩn bị slides để trình bày trong buổi họp lúc hai giờ, thấy cậu Architect đầu bù tóc rối ra nhăn nhó, mày có thể chuyển buổi họp sang tuần khác không?
Đầu tao giờ đang ù lên vì vài chuyện, sẽ không tập trung được.
Heheh, giờ thì cậu ấy đang tranh luận ầm ỹ với ai đó qua phone, giọng nóng nẩy.
Tốt thôi, mình sẽ viết một chút trước khi bắt đầu việc khác.

Tối hôm qua đã khá muộn, gần mười rưỡi, chị vẫn lê la phòng bố mẹ.
Có lẽ chị hơi áy náy vì hôm trước chị đã hơi to tiếng với bố mẹ.
Mẹ biết chị đang trong tình trạng lo lắng và đôi chút hoảng loạn vì bài kiểm tra hóa hôm sau, nên không lấy làm điều.

Câu chuyện lúc đầu lam man không đầu không đuôi, nhưng vẫn đến được điểm đó.
Tại mẹ đi ngay vào vấn đề. Mẹ bao giờ cũng đi thẳng đến vấn đề, người trong nhà đã quá quen và nhanh chóng nhập cuộc.
Chị nghĩ rằng bố mẹ, nhất là bố, vẫn không willing thả chị ra.
Mẹ bảo chị đang phát triển rất nhanh, thay đổi hàng ngày, chị phải để bố mẹ có thời gian để thay đổi suy nghĩ của mình.
Bố mẹ không thể biết cái gì đang diễn ra trong đầu chị, trong suy nghĩ của chị, trong tình cảm của chị.
Chị đang làm rất đúng – nói ra để bố mẹ hiểu.
Có duy nhất một điều mẹ thấy chị cần làm tốt hơn – nói bình tĩnh rõ ràng, bớt emotion đi.
Và không được chờ đợi bố mẹ sẽ chấp nhận ngay.

Chị bảo ra ngoài chị rất cool, chị không còn quan tâm nhiều người khác nghĩ gì, cảm gì về chị.
Nhưng cảm xúc của bố mẹ lại rất quan trọng với chị, chị không muốn bố mẹ buồn hay thất vọng.
Có gì đó quen quen trong những lời này, heheh.

Mẹ phân tích với chị, có hai aspects trong chuyện này.
Một là cần duy trì communication với bố mẹ, một cách khách quan, để hai bên hiểu nhau.
Hiểu rồi sẽ dẫn đến tin tưởng, trust.
Hai là cần để ý quan sát emotion của bản thân, release những cảm xúc bị tích tụ từ bé.
Không để những cảm xúc đó làm nhiễu suy nghĩ của mình về hiện tại.

Khi chị còn bé, mẹ đã nhiều lúc rất củ chuối với chị, các bạn thân của chị đã có lúc vài lúc củ chuối với chị.
Chị đã có những vết thương nào đó trong tâm hồn, chị cần biết tự chữa nó.
Mẹ cũng vậy, cũng vẫn đang tự chữa những vết thương của mình.
Chúng ta, nhất là những người gần nhau, làm tổn thương nhau nhiều, một cách vô tình, một cách vô minh.
Chấp nhận, không phán xét, và tập trung năng lượng tự chữa lành.

Hôm nay nhân dịp nghe cậu Architect gào thét qua điện thoại,
Mình nhận ra, có lẽ đây là cơ hội tốt để cả team nhận ra tầm quan trọng của sự trao đổi.
Trau dồi thêm cách trao đổi, vốn là cái họ đã làm tốt hơn dân Việt nói chung nhiều.
Sao cho thông tin lan tỏa đúng, nhanh.
Muốn vậy mỗi người cần hiểu rõ lĩnh vực của mình,
Open, mở tai với lĩnh vực của người khác,
Không chờ đợi người khác phải hiểu lĩnh vực của mình,
Họ hiểu đến đâu, tốt đến đó, không thì vẫn cứ phải bình tĩnh mà giải thích.

P.S. Viết hôm qua chưa xong, hôm nay viết tiếp
Chứ thực ra mình muốn viết về thời tiết.
Đẹp, lạnh, hơi mù mù sương, gợi nhớ đến tết.
Không có đào mà vẫn có cảm giác mênh mang của những ngày giáp tết.
Một chú chim đậu im phăng phắc trên đỉnh cành cây,
Lại nhớ ảnh bạn chồng đăng trên FB.
Đúng là khi hiểu toàn cảnh, người ta có cách nghĩ khác.
Nhìn chim thường mình lại cảm nhận cái tĩnh mêng mang của nó.
Chim chỉ cảm nhận trực tiếp, nó không lo lắng ân hận,
Nó không có quá khứ tương lai.

Thứ hai 21.01

Chị kiểm tra xong môn hóa, em kiểm tra xong môn toán.
Hai hôm nữa Tí có kiểm tra tiếng Đức.
Cậu sẽ còn hơi căng thẳng đến lúc đó.

Hôm qua chị có vẻ ức chế và lo lắng về bài kiểm tra, nước mắt vòng quanh nói chuyện với bố mẹ. Chị vẫn bị chuyện nọ xọ chuyện kia, kiểu tinh thần không ổn định thì nhìn gì cũng ra một màu xám ngoét. Hôm nay kiểm tra xong rồi lại tươi như hoa cứt lợn.

Từ nay cho đến tháng 6 năm sau chị sẽ có khá nhiều bài kiểm tra. Ở lớp các bạn bị áp lực khá nhiều, chị cũng bị lây theo, nên bố mẹ cứ phải phanh lại. Mà chị chỉ được mỗi cái lo, bài vở vẫn đến sát nút mới sờ đến, các trò chơi bời nhảy nhót vẫn đủ không bỏ buổi nào.

Tí giờ tự lo lắng chuyện học hành, bố mẹ không phải giục cậu một câu nào. Có chăng thì chỉ nhắc ngủ sớm lấy sức. Hôm nay mẹ về lúc cậu đang ngủ. Cậu mắt nhắm mắt mở hỏi mẹ, Tí ngủ nhiều thế có sao không. Mẹ bảo không sao, đang tuổi lớn thế là bình thường. Cơ thể con đang phải lo nhiều chuyện, buồn ngủ cứ ngủ thôi. Thế Tí thấy tay hay chân Tí có dài ra không?

Không, đầu Tí dài ra….

Hahah, quên chưa kể với bố. Anh lại nghĩ đầu anh dài ra mới chết tôi.
Chắc anh thích thông minh hơn.
Thật, mẹ vẫn luôn lăn tăn anh có thông minh không.
Mà trước đây thì còn lo anh không thông minh, chứ giờ mẹ thấy anh cứ lơ ngơ như thế lại đâm hay, nhẩn nha không bon chen, thích gì làm nấy, cái gì đến thì đến.
Đời này, khôn ranh không lại với trời.

Tạm thế,

Lúc nãy có lướt qua một câu của ET, use whatever challenge comes into your life as a kind of fuel for the flame of consciousness – coi mọi thử thách trong cuộc sống của bạn như chất liệu thổi bùng sự tỉnh thức trong bạn.

Câu này hợp với mình bây giờ. Ngoài vùng comfortzone, khó tránh khỏi stress, căng thẳng, … sẽ đủ mọi cung bậc cảm xúc, tha hồ mà phải tỉnh thức.

À, vùng xương sống của mình giờ đang có vấn đề. Cả người thì vốn đã có vấn đề thời gian gần đây rồi, nhưng giờ là mấy đốt sống từ giữa lưng lên tới cổ.

Giờ mình nhìn các vấn đề sức khỏe khá thoải mái. Với công việc hiện tại khó mà đòi hỏi một cơ thể không đau đớn chỗ nào. Tuy vậy mình tin cơ thể có thể trở lại dẻo dai hơn, nếu có nhiều thời gian và không gian cho nó.

Nóng ruột

Mình bắt đầu nổi giận thật sự với trò quay con người như quay con cừu của thế giới điên khùng này.
Mình đã để hệ thống đó manipulate mình thời gian quá dài.
Mình cho phép chúng làm mình bị stress, rồi truyền cái stress đó sang người cạnh mình, xung quanh mình.

Và bây giờ thì stop.
Không bực mình nữa, mỗi khi có sự thay đổi đòi hỏi từ phía ngoài.
Lằng nhằng đến mấy thì cũng cứ tằng tằng, ai cũng bị lằng nhằng.
Mất nhiều thời gian thì cũng cứ tằng tằng tuần tự mà làm.
Nhìn cho rõ cái gì quan trọng hơn.
Làm việc trong stress mọi thứ thường không chạy, dù có tập trung đến mấy.
Và mọi thứ bị ảnh hưởng – tinh thần, sức khỏe, không gian xung quanh.
Mỗi khi có cơ hội tiếp xúc với bất kỳ ai, để ý giúp họ bình tĩnh lại. Họ cũng là nạn nhân không kém gì mình.

Cả thế giới này đang lồng lộn, đều là nạn nhân.
Calm them down… my ego is one of them.

Sáng nay mình đã làm tốt vài điều. Để ý giữ tâm nhẹ nhàng qua ngày.
Nói chuyện rất bình thản với T. về vấn đề của bạn ấy.
Nói chuyện nhẹ nhàng với J. về vấn đề cũng của bạn ấy.
Và giờ nhẹ nhàng viết cho chính mình về vấn đề cũng của bạn ấy.

Nóng ruột – đặc tính nổi trội của mình trong thời gian này.
Quá đề cao thời gian. Để mình bị lôi vào vấn đề của thời gian.
Càng đề cao mình sẽ càng có vấn đề với nó.
Thời gian là phần không thể tách rời của ego.
Có thời gian ego mới có thể tồn tại.

Nếu ta tập trung vào now, mọi thứ sẽ tự động tuôn chảy đâu vào đấy.

Self-assertion

Vài hôm trước nghe một bài nói của Eckhart Tolle, lần đầu nghe thấy từ này.

Mình hay nói về ET, vì mình hay đọc và nghe ông ấy. Không có nghĩa ông ấy là một người gì đó đặc biệt, càng không có nghĩa ông ấy nói gì cũng đúng.

Chỉ bởi mình thấy fair khi mình refer về cái nguồn khiến mình có suy nghĩ này nọ.

Ta hay nghe hay đọc một ai đó, không hẳn vì người đó có gì đó rất hay ho, mà nhiều khi vì người đó có hệ thống suy nghĩ và ngôn từ hợp với mình. Nếu người đó ở tầng năng lượng thanh hơn mình, thì why not, việc tiếp xúc với người đó đem lại rất nhiều lợi ích cho mình.

Mình đôi khi nghĩ ngợi về đời người, tại sao khi còn trẻ thì phần lớn trong trắng tốt bụng cởi mở thế, nhìn đâu cũng thấy cảm thông tràn tâm hồn, mà sau này nhiều người lại co cụm lại, nhiều phán xét hơn, ít hẳn sự cảm thông trước đây. Ý nghĩa của giai đoạn tuổi trẻ trầy trật bươn bả nằm ở đâu?

ET là người viết quyển sách thế giới mới (New Earth). Có thể „thế giới mới“ là trọng tâm trong teaching của ông ấy, nên thỉnh thoảng ông ấy lại kể về cái gọi là „thế giới mới“.

Ông ấy nói con người luôn trải qua giai đoạn self-assertion (khẳng định bản thân/ego), trước khi đến được giai đoạn self-transcending (vượt qua, beyond cái ego).

Thường thì trong giai đoạn Self-assertion, con người sẽ cố gắng mọi cách để đạt được một ngưỡng nào đó, trong xã hội cũng như trong thâm tâm của họ, cái ego sẽ càng ngày càng được củng cố lớn mạnh, vỏ bọc của nó ngày càng cứng, ý nghĩ của con người, hành động lời nói của con người sẽ chỉ còn quẩn quanh trong cái vỏ bọc này.

Sau đó do một biến cố nào đó (đau khổ, thất bại, ốm đau của mình hay người thân) cái vỏ ego bỗng nứt rạn. Con người sẽ vươn lên từ đó, qua đó, beyond self. Kinh nghiệm, trải nghiệm họ tích lũy trước đó, sẽ chuyển hóa thành sự minh tuệ, thông cảm. Họ sẽ cống hiến cho xã hội một cách không vị kỷ.

Theo ông, trong thế giới mới, người trẻ sẽ nhanh chóng đạt tới self-assertion ở lứa tuổi 25-30, sau đó họ sẽ chuyển qua self- transcending – giai đoạn chuyển hóa và cống hiến.

Tuyệt nhỉ.

Video của ông ấy ở Youtube, tìm Self-transcendence.

Về VN

Chiều qua nghĩ về chuyến về VN sắp tới.
Những lần về sau này mình không có mục đích gì ngoài thăm bố mẹ.
Chơi bời rất hạn chế, vì những cái mình cần và nhớ đã có hết ngay bên cạnh.
Hình ảnh nhà cửa, bố mẹ, không gian VN, không khí tết,…

Cái dở của mình là mình luôn chờ đợi bố mẹ mình phải vui vẻ hài lòng.
Nếu không được đầm ấm như các gia đình khác, thì cũng phải hơn ngày thường.
Đó là điều vô lý.
Ông Bà được quyền sống như ông bà sống hàng ngày.
Được quyền cấm cảu như ông bà cấm cảu với nhau hàng ngày.
Mình có quyền gì? Về được có vài ngày bọ, sao có quyền đòi hỏi.

Thực ra không hẳn là đòi hỏi, mà chỉ là một hy vọng mơ hồ,
Rằng mọi thứ tốt hơn là mình vẫn nghĩ.
Rồi thất vọng khi thấy thực tại không khá hơn, mà thậm chí tồi hơn mình chờ đợi.

Vậy thì nhìn thẳng vào sự việc đi.
Nếu quả thật mi có tâm hồn trong lành nhẹ nhàng hơn họ,
Thì hãy bằng sự có mặt của mình, mà làm trường năng lượng của ông bà trở nên tuôn chảy hơn.

Mình rất ích kỷ. Mình biết là mình rất ích kỷ. Ít ra thì cũng đã rất ích kỷ.
Nghĩ cho mình, chờ đợi sự nhẹ nhàng thoải mái cho mình.
Có gì khó chịu là thấy bức xúc, phản ứng một cách quá khích.

Thử vài ngày hoàn toàn không ích kỷ xem.
Sống hoàn toàn cho ông bà xem.
Chấp nhận họ 100% như họ có xem.
Thông cảm với họ 100% xem. Khi có sự thông cảm, sẽ không thể có bất cứ sự hờn giận trách móc gì.
Hai năng lượng đó loại trừ lẫn nhau. Chúng ở hai tần số khác nhau.

Nếu mình làm được thế, mình cũng làm tốt cho mình không biết bao nhiêu mà kể.
Tất cả chúng ta cùng share một trường năng lượng.
Giống như chúng ta cùng share một bầu không khí.
Làm trong lành trường năng lượng của mình, giữ cho nó dao động nhịp nhàng, ta đã góp phần không nhỏ vào trường năng lượng chung.