Thứ hai

Về tới nhà, đang ngó nghiêng bình tĩnh ùng cái đít xe vào chỗ đỗ, từng milimit một, bỗng một cụ chạy ra chui vào cái xe đang đứng trước ở đó. Tưởng cụ cho xe ra thì mình có chỗ, dừng lại chờ một lát.

Hóa ra cụ ùng cái xe của cụ về phía sau một tí, để mình có chỗ ủn cái xe của mình vào.

Rồi cụ đứng vẫy tay cho mình đỗ.
Thật, chả nhẽ lại mở cửa ra xua tay bảo thôi cụ, cụ vào nhà đi cho tôi bình tĩnh đỗ cái. Vừa phải nhìn tứ phía, lại phải vừa nhìn tay cụ vẫy, lại phải cẩn thận tránh không đâm cụ, nó stress kinh lắm cụ.
Lúc park xong, giơ cái ngón trỏ ra chiều „super !“. Heheh, ông cụ chắc khách từ nơi khác đến.

Vừa đóng cửa xe thấy anh Tí bế ngay anh cu Misa ra, mồm miệng nhem nhuốc toàn Scolola. Bảo Pussi pussi, Misa chịt ngay cái miệng nhem nhuốc của anh vào miệng mình. Đôi mắt xanh biếc cười cười, kể cả khi mặt dí sát mặt.

Heheh, bẩn kinh.

Rồi anh ta cầm vỏ kem, ưỡn bụng khệnh khạng đứng giữa đường nhấm nháp. Có cô bé hành xóm muốn bế cậu về nhà, nhưng cậu dùng dằng phản đối, rồi ngồi bệt luôn xuống mặt đường. Anh cu khôn, chắc anh ta biết chỉ có cách ngồi bệt ra đám trẻ con bé bé cứ bâu như ruồi vào anh sẽ không thể lôi anh ta đi đâu được.

Từ đầu đến cuối, dù bận bao việc ngoài lề, riêng việc nhấm nháp của cậu không bị gián đoạn một phút nào.

Tom

Trong bữa ăn sáng hôm qua, anh Tí bảo rằng việc chia tay những người bạn thân thực ra cũng không khó lắm. Lúc đầu thì hơi nhớ, nhưng với thời gian mình sẽ thấy bình thường trở lại.

Bình thường, không schlimm (kinh khủng lắm)“ – anh nói – „không nhất thiết phải bám víu, cứ buông ra (losslassen)“.

Nghe chữ losslassen từ anh, mẹ thấy quan tâm ghê lắm, giỏng hết cả 2 tai ra nghe ngóng.

Như Tí với Tom ấy, không gặp nhau rồi thì thấy cũng bình thường“.

Tí với Tom thân nhau lắm à ? Con đã từng nhớ bạn à? Bạn sang lớp 3 đã học ở chỗ khác rồi đúng không?“ Tôi hỏi nửa tò mò nửa thích thú. Nói về máy móc, cá, thể thao và những đồ có thể mua bán thì anh nhanh nhảu lắm, thao thao suốt ngày, nhưng rất ít khi nói về người này người kia, hay nói về cảm xúc.

Ja, đi cùng nhà trẻ, mẫu giáo, và ở Hort hết cấp 1“, anh nói giọng tưng tửng nhưng có chút hoài cổ, điều rất ít có ở anh.

Cả nhà nói chuyện xoay quanh Tom.

Cậu bé có mái tóc vàng ươm, đôi mắt xanh hiền trông ngơ ngác. Cậu và anh sống một mình với mẹ. Tôi còn rất nhớ mẹ cậu, hiền, rất xinh, hay chuyện, có nụ cười tươi tắn. Tôi rất cảm tình với người phụ nữ nhỏ nhắn này, và đôi lúc tự hỏi không hiểu chuyện gì xảy ra với gia đình cậu, tại sao bố cậu lại bỏ đi. Người mẹ đôi lần đề cập đến chuyện gia đình, nhưng tôi chỉ nghe mà không hỏi. Mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người mỗi số phận, giải thích tìm hiểu sẽ cho một lý giải rất hời hợt và cũng chẳng để làm gì.

Hai cậu bé gặp nhau từ khi 1 tuổi, chúng cùng đi trẻ ở nhà bà Ebner – người trông trẻ. Hồi đó ở Garching chưa có Kindergrippe cho trẻ em dưới 3 tuổi.

Bà Ebner là một phụ nữ to béo. Giờ tôi không còn nhớ rõ khuôn mặt bà, tôi chỉ nhớ đường vào nhà bà. Dãy nhà bà ở gần chỗ nhà cũ của bọn tôi, trước mặt khoảng đất trống mà giờ người ta đã xây lên một khu nhà mới.

Nhà bà ở tầng 1, đi vào trong trông khá tối và hẹp. Hành lang cũng nhỏ, thông vào 3 phòng, phòng bếp, phòng khách và phòng trẻ con. Phòng trẻ con rất nhỏ, chắc chỉ khoảng 10 m², chật chội và ít ánh sáng. Bà trông 4 đứa trẻ, trong đó có Tí, Tôm và hai anh em một cậu bé cùng tuổi.

Phần lớn thời gian bọn trẻ con được đi ra ngoài chơi, mùa hè cũng như mùa đông. Chỉ đến trưa thì chúng được đưa về nhà, ăn rồi đi ngủ. Tôi đã vài lần bắt gặp bà đi cùng lũ trẻ con ở ngoài đường. Người bà to béo lắc lư đi trông rất vất vả. Cái xe nôi trẻ con có thể đẩy 2 đứa trông kềnh càng.

Hồi đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ thấy bà ấy trông nhiều đứa vậy chắc rất mệt mỏi. Sau này tôi rất tôn trọng những người phụ nữ này, họ cố gắng không ăn bám xã hội, dùng thời gian và sức lực của mình trông trẻ, vừa để có thêm thu nhập, vừa giúp những người mẹ có thể tiếp tục đi làm.

Họ nằm trong hiệp hội những người trông trẻ, hiệp hội đó vừa tổ chức tạo điều kiện cho họ có công ăn việc làm, vừa quản lý bảo đảm họ có khả năng trông trẻ, vừa bảo vệ quyền lợi cho họ. Trình độ, điều kiện vật chất, sức khỏe của họ phải bảo đảm một điều kiện tối thiểu. Trông 4 đứa trẻ họ có thêm thu nhập khoảng 1400 Euro / tháng (năm 2005), không nhiều, nhưng cũng không ít.

Suốt thời gian Tí ở chỗ bà, tôi cứ ngày ngày đi làm từ sáng, chiều 2 giờ đón Tí. Hồi đó tôi đi làm 25 tiếng một tuần thì phải. Lương đã ít vì làm part time, riêng tiền gửi trẻ cho hai đứa đã chiếm hơn một nửa tiền cầm tay.

Tuy vậy nhiều bà mẹ vẫn chọn cách đi làm. Nhất là những người làm việc trong lĩnh vực kỹ thuật, chỉ cần 2 năm ngồi nhà là mọi thứ thay đổi gần như hoàn toàn, rất khó để lại vào guồng làm việc được tiếp.

Những người phụ nữ nước ngoài may mắn có được công việc tàm tạm lại càng phải cố gắng quay trở lại công việc càng nhanh càng tốt. Nếu phụ nữ Đức có con nhỏ khó kiếm việc 1 phần, thì phụ nữ nước ngoài cùng điều kiện khó kiếm việc 2 phần. Họ phải gồng mình mà đi qua thời điểm đó, theo cách nói của Đức „Augen zu und durch“ – nhắm mắt lại và lao về phía trước.

Chế độ của Đức cũng có đôi điều bất cập. Gia đình nào cả hai cùng đi làm và có thu nhập tương đối, phải tự trả mọi thứ ở mức cao. Tiền gửi trẻ cũng vậy, những người mẹ ngồi nhà không có thu nhập, nhưng có nhiều thời gian và cùng theo đó là sức khỏe, chỉ phải trả khoản nhỏ. Những người mẹ phải chia năm sẻ bảy thời gian và sức lực của họ, để vừa đi làm vừa chăm gia đình, lại phải trả nhiều hơn để bù cho những khoản khỏ kia.

Hồi đó tôi thấy bất công lắm, cứ nghĩ chế độ thế thì chả ai muốn đi làm nữa, vừa mệt, vừa căng thẳng, con lại phải gửi người khác trông chẳng biết thế nào. Về sau này tôi thấy việc mình luôn trả tiền cho những gì mình nhận được, dù cao hơn mặt bằng một chút, là việc rất nên làm, khi có khả năng.

Nhận không của ai bất cứ cái gì, dù là của nhà nước, của cơ quan, của bố mẹ, của chồng con, của anh em, … đều là những khoản nợ mà bạn sẽ phải trả lại bằng một cái gì đó. Trong nhiều trường hợp, trả lại được bằng tiền là phương án dễ nhất.

Viết đến đây lại nhớ lại tôi nợ của cơ man người không biết đến bao giờ mới có thể trả, ngoài tiền ra tôi còn nợ họ những thứ khác, nợ họ thời gian, nợ họ sự chân tình, nợ họ sự giúp đỡ….

Ngồi viết đã hơn 1 tiếng, lại lan man lạc chủ đề chính, thôi để lần sau chỉnh/viết tiếp…

Vãng sanh

Hôm nay và ngày mai sẽ khá nóng, khoảng 33 độ. Trời nóng thế này ngồi trong bóng râm, thoáng và có gió mát thì dễ chịu, còn ngồi trong ô tô đi dưới nắng hoặc dạo trong cửa hàng ngửi mùi đồ rán thì không dễ chịu lắm.

Những ngày như thế này tôi thỉnh thoảng nhớ về những vùng nóng gắt, về châu Phi, Ấn độ, Việt Nam. Ngồi trong phòng mát con người còn bình thường, chứ phơi mặt ra cái nóng triền miên, cơ thể rất mệt mỏi, ngồi không còn mệt, huống gì nhấc chân nhấc tay. Và người ta rất dễ nóng nảy, cáu gắt.

Thỉnh thoảng thấy dân tình hay chê bai tính này tính kia của người việt, và hỏi tại sao, tôi cứ nghĩ thầm, tại thời tiết chứ còn tại sao,heheh.

Chiều ngồi ở ngoài vườn nói chuyện với mẹ tôi. Mẹ tôi kể về một cái video Bà mới xem về vãng sinh. Phim kể về một cậu bé 16 tuổi ở Hà Nội, cậu bị ung thư mắt. Thời gian mấy ngày cuối cùng, đau đớn và yếu lả, cậu bảo với gia đình hãy để cậu đi với Phật, cậu đã sẵn ràng rũ bỏ mọi thứ để đi theo Phật. 5 ngày liền, bố mẹ người thân của cậu được yêu cầu lui hết ra ngoài, trong phòng chỉ còn những người đến tụng kinh giúp cậu vượt qua cảm giác đau đớn mà luôn trụ trong lời niệm. Họ niệm liên tục cả ngày lẫn đêm không ngừng nghỉ, mấy đội luân phiên cho nhau.

Mẹ tôi kể về 10 phút đau đớn cuối cùng của cậu. Mắt bị ung thư đã bị băng lại, mắt còn lại trợn ngược trắng dã vì quá đau đớn, chân tay và cả nửa người bên bị bệnh giật liên hồi. Vị sư trụ trì ngồi bên cạnh liên tục nhắc cậu, hãy cố gắng trụ tâm đợi Phật đến rước.

Cơn đau qua đi, khuôn mặt cậu bỗng nhiên nhẹ nhõm đẹp đẽ lại, cậu còn niệm được vài câu cuối không thành lời trong hơi thở, rồi ra đi giữa câu niệm cuối.

Theo lời trăng trối của cậu, người ta đưa thi thể cậu đi hỏa thiêu. Có rất nhiều xá lợi được tìm thấy trong đám tro. Gia đình chỉ giữ lại xá lợi, còn tro đem rải trên sông theo di chỉ của cậu.

Tôi hỏi mẹ tôi có muốn được trợ niệm những phút cuối cùng không trước khi ra đi. Mẹ tôi bảo „có chứ“. Cái „có chứ“ mơ hồ, không rành mạch rõ ràng. Tôi đã đôi lần thử nói chuyện với Bố Mẹ mình về mong muốn của họ cho những phút cuối đời của mình, nhưng có vẻ cả Ông lẫn Bà đều nghĩ giây phút đó còn xa và không muốn đề cập đến chúng.

Tôi thì nghĩ khi trời đã cho sống đến 50 tuổi, từ đó trở đi không còn là quá sớm để nghĩ về những phút giây đó. Mọi thứ đều có thể xảy ra, đều nên được lường trước một chút. Bị ốm, bị tai nạn, bị chết đột ngột,… đều có thể đến với mỗi người, từng ngày, từng giờ.

Ý thức dọn dẹp tâm thức cho cái chết của mình tôi nghĩ với tuổi 50 cũng không phải là quá sớm. Khi cái chết đã tới gần mà tâm thức còn quá ngổn ngang, nghiệt duyên sẽ đến vào những giây phút cuối. Hoặc bỗng dưng ta bỗng ghét lời hay, nghe lời ác, những điều không vừa ý đến dồn dập làm mình dễ dàng nổi sân hận. Hoặc quá quyến luyến của cải người thân mà không thảnh thơi ra đi. 

 

Sở trường

Đang thu dọn máy tính, đóng files, update lịch,.. chuẩn bị về, có cậu gửi tin nhắn, hỏi mày có biết về cái này cái này, liên quan đến SW của bọn tôi, … không.

Tôi hơi lưỡng lự, những câu hỏi kiểu này ngắn, nhưng để trả lời có khi mất cả tiếng đồng hồ. Sau 2 phút cậu ấy viết thêm một câu, rằng sáng thứ hai bọn tao đã có cuộc họp với khách hàng, nên nếu mày có 5 phút xem giúp, tao sẽ rất cám ơn.

Tôi biết thừa sẽ không phải 5 phút, nhưng vẫn gọi lại. Vì biết rằng nếu tôi mất 1 giờ, thì để bạn ấy một mình bạn ấy sẽ mất ít ra là vài giờ, mà chưa chắc đã tìm ra cách giải quyết. Gọi là bạn vì nghe giọng có vẻ trẻ.

Đây là sở trường của tôi, tìm ra vấn đề khá nhanh. Đôi người chê bai logic của những người giỏi toán, tôi thì thấy logic đó giúp tôi khá nhiều trong công việc, mặc dù tôi vẫn cho mình chỉ là người khá trong môn toán ở phổ thông. Giỏi thì chắc còn nhiều thuận lợi hơn.

Cậu ấy rất mừng là tôi đã gọi lại. Chúng tôi trao đổi với nhau, cùng xem code trên máy của khách hàng, và tìm ra câu trả lời. Không mất 1 tiếng như tôi chờ đợi, mà chỉ khoảng hơn nửa tiếng. Giọng nói của cậu ấy có vẻ nhẹ nhõm, khác hẳn giọng hơi căng thẳng lúc mới đầu.

Nhiều người làm việc trực tiếp với khách hàng không thật giỏi lắm trong kỹ thuật, họ hay cần sự giúp đỡ của hội R&D, mặc dù về nguyên tắc, họ chỉ được hỏi khi biết chắc đó là lỗi của SW. Và đôi người trong đó, nhất là những người cao tuổi, hay gọi tôi, kể cả bây giờ, khi tôi không còn làm nhiều trong lĩnh vực này nữa. Có lẽ vì họ cảm thấy thoải mái hơn khi thể hiện cái yếu của họ với tôi, và vì khi giải thích cái gì, tôi luôn cố gắng giải thích cặn kẽ, dễ hiểu, đúng với trình độ của họ.

Một trong những tính tôi cho là tốt của mình là luôn muốn truyền tải cặn kẽ điều mình biết đến người khác, không màu mè, không làm giá. Mục đích của tôi lúc đó chỉ là làm người ta hiểu càng rõ càng tốt, tiết kiệm được thời gian của người ta càng nhiều càng tốt. Cảm giác khi mình hiểu rõ ràng tường tận một cái gì đó là một cảm giác rất dễ chịu, ít nhất ở tôi là như vậy.

Anh cu Tí thì thấy cái tính đấy của mẹ thật là rườm rà mất thời gian. Khi hỏi anh chỉ muốn mẹ trả lời 1, 2 câu, thậm chí yes hay no là đủ. Anh không biết chứ đến lúc đi làm, gặp được người sẵn lòng bỏ thời gian ra giải thích một điều gì đó có đầu có cuối cho mình, quý hóa lắm. Mẹ anh giờ đi dạo quanh chỗ làm thỉnh thoảng có người chào hỏi rất nhiệt tình, cái tên không dễ nhớ được họ gọi rất gọn gàng rành mạch.

Mà mình thì chẳng biết người ta, nhưng chắc là đã từng nói chuyện qua điện thoại. 

 

Chuyện Tí cấp 1

Công việc làm thêm của mình giờ có vẻ chạy.
Cứ nghĩ chỉ có việc 1 lần trong 1 tháng.

Giờ chắc lên thành 2 lần một tháng.
Hôm trước vừa vui vẻ chia tay chia chân với cô giáo anh cu.
Cô hể hả: giờ này (tức 8 giờ sáng), có vẻ hợp với Bà. Vậy lần sau tôi cứ hẹn giờ này với bà nhé….
Nghe chừng cô giáo thích gặp mình thường hơn.

Chiều nay lại có giấy báo từ Hort (nhà trông trẻ), yêu cầu có cuộc hẹn riêng để nói chuyện.
Chậc, sao mình được trường lớp với Hort yêu quí tệ. Vừa gặp vài tuần trước, giờ đã nhớ…

Mà các cô luôn vui vẻ nhẹ nhàng. Rõ ràng mình có cảm giác các cô thích gặp mình, hehe.

Khéo cũng chả có mẹ nào giống mình. Sau khi bắt tay bắt chân, ngồi xếp tay từ tốn nhẹ nhàng kể chuyện ông con ở nhà. Rồi khen, đại loại tôi thấy nó rất cố gắng, nhưng đúng là không tiến được bao nhiêu….

Thế là các cô cũng hể hả kể tội Tí. Kể lấy lệ, vì vẫn vài cái lỗi cũ.

Bực thì bực thật, nhưng nhìn ra cũng khó chờ đợi ở anh cu một sự phát triển vượt bậc nào đó.

Lò dò hỏi anh vì sao anh cứ trêu con bé ngồi cạnh. Anh bảo anh đang ngồi một mình, dễ chịu, tự dưng nó lò dò đến ngồi cạnh, làm anh rất khó chịu.

Hahah, chắc cô ở Hort bảo bạn ấy đến ngồi cạnh anh, để kiềm chế anh.
Cô bé nổi tiếng ngoan ngoãn, giờ suốt ngày hậm hực bực mình. Khổ thân.

P.S. Bài này viết lâu lắm rồi, hồi Tí còn học lớp 2,3 gì đó. Hôm qua anh có chỉ cho mẹ xem bài nhật ký của anh. Bài nhật ký đầu tiên. Anh viết trên computer, bằng cái thứ chữ là lạ lổn nhổn, rất khó đọc.

Anh bảo rằng viết nhật ký là phải viết bằng chữ như thế.
Một bản liệt kê, 7 giờ sáng, 8 giờ sáng,….
Vài lỗi chính tả, ngôn từ đơn giản các em 5 tuổi cũng hiểu.
Mẹ chờ đợi anh sẽ nói vài câu về vụ xô xát với mẹ hôm trước. Nhưng trong đó chỉ có nhõn 2 dòng : Hôm nay mẹ về muộn vì bị kẹt xe. Những 1:30 phút ba chấm than.
Anh không kể rằng khi về mẹ bỗng bực mình, tuyên bố với anh rằng nếu anh không thích ăn với cả gia đình nữa thì anh phải tự mua tự nấu ăn một mình.
Anh không biết khi ngồi trong xe nhích từng mét một, dưới cái nắng chiều khá gay gắt, mẹ bỗng vừa bực mình mấy cậu đi xe thế nào mà tông vào nhau ghê thế, rồi nghĩ miên man về cái chuyện nấu bữa chiều mà nhiều hôm anh không chịu ăn. Vì trước đó anh đã tống một bụng toàn đồ ăn sẵn hoặc đồ ngọt….