Chuyện hàng ngày

Mai thằng em có bài kiểm tra tiếng Đức. Chủ nhật vừa rồi bảo thằng em thử viết bài luận rồi gửi chị để chị chữa. Thằng em đồng ý làm. Vậy là anh chàng đã không còn quá ngại viết .

Con chị xem rồi chữa cho thằng em, thậm chí còn viết hẳn một bài cho thằng em tham khảo. Thằng em đọc rồi lẩm bẩm bảo nó sẽ không bao giờ có thể viết được như chị nó, vì chị nó dùng toàn từ mà nó đọc thì hiểu nhưng nó sẽ không bao giờ sử dụng được.

Hai chị em gọi điện. Không rõ con chị nói gì, nhưng thấy khá lâu. Thằng em cứ ngồi nghe tủm tỉm, không biết vào đầu được bao nhiêu.

Tối thằng em dạng chàng hang hai chân ra ngồi xem tablet. Thấy mẹ ngồi cạnh anh ta chu mồm đợi mẹ áp má vào để hôn. Mẹ bảo anh chu vậy nước bọt nhoe nhoét lắm. Anh lại chu ra, nhưng hai môi mím vào nhau, mắt lim dim.

Hai chị em đã bao giờ thấy các bạn khỉ chu mồm hôn nhau không nhỉ?

Ảnh cũ của hai chị em. Ở tuổi này, hai chị em cùng đi nhà trẻ. Ở đó các bạn hay chơi trò mẹ con, Tủm là mẹ và Tí là con. Vậy là anh chàng suốt ngày vô tư lẽo đẽo theo chị. Chị bảo gì làm nấy. Ai hỏi gì chị trả lời. Thằng em thành ra cứ lơ vơ vậy. Nhưng nghịch ngầm.

05 April

Hôm nay về hỏi anh viết thế nào, anh bảo anh viết „tột“.

Tất nhiên là „tột“ rồi, có lúc nào hỏi mà anh không bảo „tột“.

Anh kể thằng bạn anh, giỏi nhất lớp, luôn được điểm 1, đã đọc bài của anh và phán rằng anh sẽ được 2. Anh mà được 2, mẹ chắc mừng quá xỉu luôn.

Bài kiểm tra anh viết bẩn quá, nên anh chép lại. Nhưng chép chưa hết nên đành nộp bài bẩn, còn bài chép anh đưa mẹ xem. Chủ đề là vì sao học sinh nên đọc sách.

Vì đọc thì sẽ có thể được điểm tốt. Những cách diễn đạt tốt chỉ có thể đọc được trong sách ( câu này chắc mót được của chị).

Vì đọc mới có thể xin được việc tốt. Khi đi xin việc phải thuyết trình cho ông chủ công ty, và chỉ có đọc sách mới thuyết trình tốt được. Ví dụ tôi có ông chú, ông ấy mới xin được việc tốt vì ông chủ công ty … (mới chép đến đây).

Mẹ đọc rồi cười phe phé, anh bảo không được cười, kiểm tra phải viết vậy mới được điểm tốt, heheh. 

Nạn ăn uống

Định viết về cô gái Ấn độ này lâu rồi, song vẫn chưa đủ hứng. Giờ cũng không thể nói là có hứng, nhưng có thể viết được.

Hôm nay lúc ăn trưa, ánh mắt nhìn lo lắng, cô ấy bảo sáng nay tao đến muộn, bỏ mất một cuộc họp, và tao thấy mình thật là tệ.

Tôi trấn an, bảo không sao đâu, chuyện mệt mỏi ốm đau là chuyện bình thường. Nếu mày không phải là người chủ trì cuộc họp thì chỉ cần viết một email nói vì sao không tham gia họp là đủ.

Cô gái có vẻ bình tâm lại, kể chuyện vì sao sáng đi làm muộn.

Câu chuyện không có gì mới. Kể từ hồi tôi hay ăn cơm trưa với cô, có lẽ chỉ vài cuối tuần là cô được thoát khỏi cái nạn hội họp ăn uống. Trong hội Ấn độ của cô, các bà phần lớn ở nhà trông con, chỉ có mình cô đi làm fulltime.

Cô mới đi làm, phải làm quen tìm hiểu rất nhiều. Tôi hiểu cái cảm giác như bơi giữa một biển kiến thức, kỹ năng thì thiếu trầm trọng trong mọi mặt. Mỗi hôm đi làm về là mệt bã người. Cuối tuần chỉ muốn nghỉ ngơi nằm dài trên đi văng hoặc dạo chơi ngoài thiên nhiên.

Vài lời góp ý thì đã nói trong vài lần đầu, những lần sau tôi chỉ ngồi nghe. Cô ấy biết cô ấy cần gì, muốn gì, nhưng để có dũng cảm dứt mình ra khỏi dòng sống quen thuộc đó, cô cần thời gian.

Thứ 6 vừa rồi, tôi cười hỏi cô có vui không khi sắp cuối tuần, cô nói cô rất thích thứ 6, nhưng không thích thứ 7 và chủ nhật „tao chỉ mong có một cuối tuần không phải đi chợ nấu ăn dọn dẹp“.

Cô gái có khuôn mặt đầy đặn, thông minh và tự tin. Tôi thích tiếp chuyện cô. Về tuổi tác tôi có thể đáng tuổi cô bác, nhưng vì xưng hô ngang hàng, chúng tôi dễ nói chuyện đùa cợt hơn.

Chúng tôi đã bàn đến một cái trick nho nhỏ, và 2 cuối tuần tới cô sẽ thoát khỏi chuyện nấu nướng, bởi đã lên kế hoạch đi chơi xa. „Giờ thì chồng tao có lý do chính đáng để từ chối tụ họp“ cô ấy cười ranh mãnh, hàm răng đều trắng bóng. Tôi sẽ còn viết nhiều về cô.

Theo như kinh nghiệm của tôi, chuỗi ngày mệt mỏi vất vả của cô vẫn còn dài ở phía trước. Nhưng cô sẽ lớn lên và trưởng thành hơn, và somehow tôi muốn giúp cô enjoy quãng thời gian đó. 

Mụn và giày mới

Mẹ Banni thấy khuôn mặt cậu có gì đó là lạ, nhưng không hỏi. Một lúc sau cậu tự xưng, rằng mặt cậu mọc nhiều mụn quá. Và cậu nghe lời mẹ, bôi dầu dừa.

Hai chị em lớn lên có vẻ nghi ngờ những mánh khóe chữa bệnh của mẹ. Khi hai chị em đã đủ tuổi để hiểu và tự quyết định, mẹ giải thích cho hai chị em rằng mẹ không phải bác sỹ, mẹ chỉ mày mò để tự chữa bệnh cho bản thân, vì mẹ không muốn phó thác cơ thể của mình cho bác sỹ.

Mà đã là mày mò, thì phải có thử, có lúc được có lúc không, rồi nghe ngóng cơ thể để kết luận mình nên làm gì. Nên hai chị em thích thì thử, nhưng đừng có chờ đợi nhiều. Và nên biết, không ai biết về cơ thể của mình tốt hơn mình, đừng đi hỏi người ngoài tôi bị đau ở đâu, vì sao.

Banni hỏi mẹ nếu bôi dầu thì được gì, mẹ bảo thay vì bị mụn 6,7 ngày, thì có thể giảm xuống 3, 4 ngày, nếu cậu chịu bôi đều. Cậu không nói gì. Khi không phản đối, thường cậu sẽ làm theo.

Xong chuyện mụn nhọt, cậu quay sang lau giầy. Cậu có đôi giày mới. Do cậu quá thích nên bố cậu cũng chiều, mua và để cậu trả 1/3 số tiền. Từ hôm có giày, cậu lôi ra ngắm nghía lau lọt ngày vài bận, cậu phun vào nó đủ các thứ nước thơm.

Bố cậu cứ tối tối lại hỏi sao cậu không mang lên giường để ôm ngủ cùng.

Hôm nay thấy cậu phởn quá, mẹ hỏi cậu thích giầy quá à ? Cậu ngoác mồm cười ra ôm đầu mẹ gật lấy gật để „ja, thích lắm“… rồi tớn lên đi đánh bóng bàn. Hôm nay cậu đi hơi sớm, chắc cũng tại có giày.

Trẻ con vui bao giờ cũng có luồng năng lượng rất mạnh chảy trong người, qua khắp các tế bào. Lớn lên cơ thể chúng bị trơ dần, cái vui co cụm lại, đôi khi chỉ còn trong ý nghĩ, không truyền ra được các tế bào.

Người lớn hô hào khẩu hiệu cố gắng vui, trong khi một số người lại vô tình đè bẹp cái vui của trẻ nhỏ. Một vòng hơi luẩn quẩn. Mình cũng không ngoại lệ.

Có những người khi thành ông thành bà, họ học lại được cái vui đó.

Thi đấu (phần một)

Một trong những trải nghiệm mà mỗi người dù nhiều hay ít đều phải trải qua là thi đấu (competition).

Đơn giản ra thì là những bài kiểm tra cuối năm khi đi học. Đối với bọn tôi ngày nhỏ là những kỳ thi toán miên man mỗi năm lên lớp, hoặc thi học sinh giỏi cuối cấp. Vô hình chung nó đã tạo nên cho tôi một “kỹ năng thi cử”, làm sao để đạt được tối đa và thậm chí hơn khả năng của mình. Tôi nhớ không nhầm có những lần mình cũng ngặc nhiên với chính bản thân là có thể giải bài thi nhanh thế. Nếu cũng những bài toán này cho về nhà làm chắc chắn tôi sẽ cần nhiều thời gian hơn.

Thế đấy con người nhiều khi có những khả năng kỳ lạ. Nếu hoàn cảnh đưa họ đến ngưỡng (limit) của mình, họ có thể tập trung để vượt qua chính bản thân mình. Có lần một bài toán chưa có lời giải trong cả trăm năm trước (chỉ có những ai trong làng Toán biết đến !) được đưa vào một kỳ thi toán. Ban tổ chức thực ra chỉ muốn đưa vào để xem có học sinh nào đưa ra được một hướng giải quyết gì không. Thế mà đã có một học sinh giải quyết được bài toán này trong thời gian thi chỉ có 4 tiếng !

Thực ra không phải chỉ trong lĩnh vực học hành mà trong mọi lĩnh vực, vượt qua được chính bản thân mình luôn là động lực để con người phát triển và hoàn thiện mình.

Ở nhà tôi trước đây có ống thông khói cho hệ thống sưởi mà mỗi năm phải kiểm tra xem có đạt tiêu chuẩn an toàn hay không. Một lần có một chú thợ đến làm việc. Trông chú ta không có gì đặc biệt, có vẻ chậm rãi và vui vẻ. Vừa để ý chú ta kiểm tra ống thông khói và máy sưởi, vừa thỉnh thoảng hỏi chú ta chút ít về hệ thống sưởi, tôi thật sự khâm phục sự “lành nghề” của cậu ta. Mỗi động tác làm việc, từ lấy tuốc nơ vít đến đặt ốc ở đâu đều được cậu ta tối ưu hóa. Tôi không thấy cậu ta làm một động tác thừa nào, không để mất một giây phí phạm. Sau khi xong việc tôi tỏ ý khen cậu ta thật lành nghề. Cậu ta cười nói rằng đó là công việc của cậu ấy và từ khi đi học nghề đã luôn cố gắng để làm tốt nhất công việc của mình. Rõ ràng cậu ta đã hoàn thiện được bản thân qua công việc của mình !

Ở nhà may có ông con trai cũng thích thể thao. Cu cậu ngay từ lúc mới xấp xỉ cao hơn bàn đã được bố cho chơi bóng bàn. Bóng đi tới đâu cu cậu nhào người tới đó, cười như nắc nẻ. Vì bản thân mình không được chơi bóng bàn từ bé (gần 20 tuổi tôi mới bắt đầu chơi bóng) và cũng không được ai day dỗ tử tế nên kỹ thuật đánh bóng của tôi là kỹ thuật bắt chước và tự chỉnh cho hợp với bản thân. Biết vậy nên tôi đã quyết định cho cu Tí theo câu lạc bộ bóng bàn từ lúc lên 8 để có thể học kỹ thuật đánh cho chuẩn, điều không dễ khi lớn và đã sửa mình theo một lối đánh nào đó.

Chính qua việc chơi bóng của cậu con trai trong nhiều lần thi đấu mà tôi đã tháp tùng đưa đi, một số cảm xúc đã đưa tôi như trở về với thời thi đấu ngày xưa … (còn nữa).

Thi đấu phần 2

Tản mạn

Hôm nay sẽ là một ngày họp từ sáng đến chiều. Tự cho mình 10 phút viết lung tung.

Lịch họp của tôi cứ đầy dần. Tôi bị lôi cả vào trong những cuộc họp mà tôi nghĩ sự có mặt của mình không mang lại nhiều add-on (giá trị thêm) lắm.

Lắm lúc bị gọi tên, tôi cứ ề à nói những câu không hoàn toàn ăn nhập. Và được gán cho cái mác „gelassen (relaxing – thoải mái)“ và „ausgeglichen (balanced – trung dung)“…

Hehehe, chẳng bù ở nhà, hồi xưa bạn chồng bảo mình hay bị cuống tị lên khi có nhiều việc (ở chỗ làm).

Hôm qua nghe bạn bè nói mình vô tư, thấy vẫn hơi ngạc nhiên dù đã nghe đôi lần. Nhưng biết vậy, có lẽ nhìn ngoài tôi cũng vô tư thật, dễ cười dễ đùa, ít để ý tâm trạng người xung quanh.

Với tôi phạm trù vô tư và sâu sắc liên quan đến kiểu suy nghĩ, người suy nghĩ nhiều, người suy nghĩ ít. Tôi thì tránh suy nghĩ những điều tôi nghĩ suy nghĩ không đem lại gì. Đôi khi tôi làm những hành động chẳng giống ai, cắt gọn đi một phần, cả ở ngoài lẫn trong tâm tưởng, cho đầu nó nhẹ. Điều này giúp dòng suy nghĩ của tôi khá gọn gàng và rõ ràng.

Điều tôi tập trung cảm nhận nhiều ở những người xung quanh, là mức năng lượng của họ. Có người khi tiếp xúc mình thấy thanh và nhẹ. Có người thấy nặng và trì.

Người đã nặng và trì, lại không có cái đầu cới mở sẵn sàng tiếp cận cái khác, khi tiếp xúc bạn cảm thấy mất năng lượng, nếu bản thân bạn chưa có được cái vi vu tiếp nhận vạn vật của nước.

Đó là mức tinh thần nhiều người có, lúc này hay lúc khác. Để có nó liên tục không ngừng nghỉ, cuộc đời ta chắc vivu lắm nhỉ, heheh.