Chuyện thường ngày

Hôm nay Munich rất nóng, đi vào trong trung tâm mua bán thấy không khí hầm hập. Các nhà hàng xóm lục đục về sau chuyến đi chơi hè. Chuông cửa lại réo liên tục … Nhưng anh Tí có vẻ không mặn mà chơi với các em. Anh đã có chị anh, cho dù chị anh đôi lúc không nhiệt tình chơi với anh lắm.

Nhìn hai chị em sóng đôi nói chuyện với nhau thấy buồn cười. Thằng em cao hơn cúi cúi hướng về phía chị, mồm bắn nước bọt tung tóe như súng liên thanh. Con chị thấp hơn, tròn hơn, xúng xính trong bộ váy đen áo trắng giày ba ta đỏ, kiên nhẫn nghe, thỉnh thoảng giơ tay phạt đầu thằng em mỗi khi hắn nói lung tung. Thế là thằng em vẫn cứ nghiêng về phía chị, vẫn cứ tía lia, nhưng đầu để hơi né né, như để né kịp nếu bị chị phạt, heheh.

Thằng em nói lắm. Có vẻ như một năm gần đây hắn nói lắm lên. Phần não vùng ngôn ngữ của hắn đang bị kích hoạt tợn sau thời gian dài ì trệ. Có con chị là hắn còn tôn trọng, bố và mẹ hắn trêu tuốt. Mẹ hắn hắn không chấp, gì thì gì cũng là cánh chân yếu tay mềm đáng được nâng niu heheh, chứ bố hắn hắn coi như bạn bè cùng lứa, chả nể nang gì cả.

Không hiểu ai là người cuối cùng bấm chuông, đã triệu được hắn ra chơi cùng lũ trẻ. Cái giọng ồm ồm vịt đực không thể lẫn vào đâu lại đang ông ổng váng lên trong vườn hàng xóm, tối nay sẽ lại tha hồ mà ho vì hét nhiều.

Hôm qua vừa về đã thấy hắn chạy bổ xuống chào hỏi ôm hôn rối rít, rồi nhoắng cái đã biến lên trên nhà. Lên trên nhà hỏi hắn đã khỏe chưa, hắn ngoác mồm cười bảo tốt rồi „có những cái khi mình đang có mình không nhận biết được. Chẳng hạn phải ốm rồi thì mới biết khi khỏe mạnh người ta hạnh phúc như thế nào.“

Heheh …

Bác cháu

Cứ thấy bác Diệu Anh tủm tỉm lò mò ra ngồi cạnh Tí là tôi lại buồn cười. Gần như mồm đã để sẵn ở tư thế cười.

Bác thì thích trêu, cháu thì tiếng ngắn, thế nên hội thoại giữa hai bác cháu đơn giản đến không thể đơn giản hơn, gần như lần nào cũng giống lần nào.

Bác hỏi “Tí có đẹp trai không?”
“Tí tẹp trai lắm” – Cái đầu đinh gật gù, mắt vẫn dán chặt vào Tablet
Bác cười khoái chí, sán lại gần Tí hơn – “Tí đẹp trai nhỉ”
“Túng rồi” – cái chữ “Túng” nó sao mà dứt khoát ròn rã. Đôi khi anh ngoắc ngoắc cái đầu nhìn qua bác ngoác miệng cười, đôi khi anh vẫn dán mắt vào tablet.

Bác thấy thỏa mãn thì bác cười vò đầu anh, bác còn hứng thì bác lại hỏi vài câu nữa, và anh vẫn kiên nhẫn ông ổng ròn rã “Túng rồi” …

Đôi khi không hiểu anh có hiểu câu hỏi của người khác không, nhưng anh thả vài câu nằm lòng của anh khá đúng chỗ
Túng rồi ….
Bực mình quá đi mất thôi …
Sao…
Câu của anh thường ngắn, nhưng nó rành mạch ngân nga, ngữ điệu trầm bổng.

Bác thích nói chuyện với anh và hay khen anh, chắc anh biết điều đó.
Nên anh trở nên dễ bảo ngoan ngoãn với bác.
Bác nhờ cái gì anh làm rất chăm chú cẩn thận.
Những món ăn bác nấu, anh không chờ phải được hỏi mới nhả cái chữ đầu lưỡi của anh “cũng tược”, mà đã biết chủ động khen “ngon đấy”, cũng ông ổng ròn rã không kém.

Heheh, hai bác cháu ở cạnh nhau chắc hợp lắm.

Gọn gàng

Đề tài nổi cộm của tôi giờ là dọn đồ và sắp xếp đồ.
Nó không liên quan đến thế giới bên ngoài. Nhà cửa bây giờ cũng chẳng lộn xộn hơn vài tuần trước, vài tháng trước.
Nó liên quan đến thế giới nội tâm.

Có lẽ nó cũng chẳng liên quan đến một tình trạng nội tâm “tồi tệ”.
Nó là một cuộc khủng hoảng nho nhỏ. Và hy vọng đó là dấu hiệu của sự tiến hóa, chứ không phải sự tiến lùi, heheh.

Sự tiến hóa đồng nghĩa với khủng hoảng.
Khủng hoảng xảy ra khi trật tự cũ bị phá vỡ, trật tự mới được tái lập.

Khủng hoảng kiểu này xảy ra rất thường xuyên trong những tuổi giao thời, tuổi dậy thì, tuổi 45-50,…
Khủng hoảng tuổi dậy thì, khi trẻ con dần xa vòng tay bố mẹ, trở nên độc lập hơn, có lẽ là một khủng hoảng dài.
Không chỉ cho trẻ con, mà còn cho cả bố mẹ.
Trẻ con thay đổi càng toàn diện, sâu sắc, khủng hoảng càng rõ rệt.
Nhìn cho kỹ, khủng hoảng là một dấu hiệu tốt, nếu người ta chấp nhận nó hoàn toàn, như điều rất đỗi bình thường ở huyện.

Sáng nay nhờ anh Tí thu dọn cái ngăn tủ lộn xộn như ổ chuột của anh.
Mọi khi mẹ anh thu, khi nó quá đầy và quá bẩn. Mẹ anh thu trong sự bực mình.
Giờ mẹ nhờ anh thu, vì anh đã lớn hơn chút, và vì đó thực ra là quyền lợi và cơ hội của anh, điều anh được làm, và nên làm.

Anh ngồi trên sàn nhà, dạng hai chân dài như hai cây củi trước cánh tủ thấp tè.
Anh khịt mũi. Anh bị ốm 2 ngày nay. Cái mũi to tướng hơi đỏ vì phải lau chùi nhiều.
Thêm vào vài mụn trứng cá cũng đo đỏ, đôi mỗi đỏ hơn bình thường vì hơi sốt, khuôn mặt anh toát ra cái vẻ ngây ngô hơn cái tuổi 13 của anh.
Anh lôi tất tần tật từ trong tủ ra, bày đầy trên sàn nhà.
Mặt anh có vẻ thích thú nhìn những món đồ chơi cũ đã bị bỏ quên thời gian cuối.
Trông như đứa trẻ 5 tuổi, nghệt nghệt, lơ ngơ.

Mẹ anh đồ rằng, chiều nay về, tình trạng phía trong cái tủ sẽ không khá hơn.
Mà tình trạng phía ngoài cái tủ sẽ tệ hơn. Đồ chơi cũ sẽ rải khắp nhà.
Nhưng không sao, mẹ anh giờ đã học được bài học, thu không cần gọn, chỉ cần thu.
Dù bên ngoài thế nào, thì trong nội tâm của anh vẫn có gì đó thay đổi, được rà soát, được duyệt lại.

Gọn sẽ có ở bên ngoài, khi đến lúc có thể gọn.
Gọn thật sự cần thiết là cái gọn bên trong.

Mà hình như,
Khi có cái gọn bên trong, dù bên ngoài có không gọn người ta cũng vẫn bình chân như vại.
Và có lẽ, sự thay đổi là điều luôn hiện diện, liệu có nên bám víu vào sự gọn gàng?
Dọn thì cứ dọn thôi, còn gọn hay không, lại là một phạm trù khác.

Dọn chăn gối

Cô con gái xung phong nhận việc thay đồ trải giường và chăn gối mỗi tuần. Cô cũng làm công việc này khi ở bên Anh.

Mẹ thu dọn mấy ngăn tủ để cô xếp đồ sạch vào.
Cô ngồi tỉ mẩn quấn từng cái vỏ gối.

Cô nhận xét, đồ chăn gối nhà mình màu rất buồn cười. Cô Joye (host mother) cô ấy lựa chọn rất tỉ mỉ, màu của khăn trải giường, của chăn và gối phải hợp với nhau, hợp luôn với cả màu của rèm treo.

Tôi thấy mừng vì Tủm để ý và học được những điều hay ho nho nhỏ của người khác. Vài phút sau tôi bảo “mẹ cũng biết chuyện đó. Thực sự mẹ cũng rất thích đồ chăn gối có màu sắc sáng, đẹp, và sờ vào thấy dễ chịu, nhưng những đồ đó hơi đắt”. Sau 1 chút tôi nói tiếp “mẹ thấy mình vẫn chi tiêu trong trạng thái (modus) tiết kiệm”.

Tủm cười, bảo đó là điều Tủm cần học – tiết kiệm. “Con vẫn có xu hướng tiêu nhiều tiền cho những gì con thích, điều đó đôi khi không tốt”.

“Tốt chứ, nếu thấy mình thật sự thích”.
“Tủm thấy mẹ được cả hai, vừa tiết kiệm lại vừa biết bỏ tiền ra mua cái mẹ thấy đẹp”.

Một câu khen ngợi rất hào phóng. Câu khen tôi biết là không đúng với tôi, nhưng nó làm tôi vui vì đó là hình ảnh của tôi trong mắt cô con gái.

Tôi biết mình thuộc dạng ngại tiêu nhiều tiền. Do một lý do nào đó tôi không thích mình phải lo lắng hay suy nghĩ về đồng tiền, nên dụng tâm để ý để mình không tiêu quá một phần nào đó trong số tiền tôi có hàng tháng hay đang có trong tay.

Tùy vào mức thu nhập của cả nhà, tôi khoanh vùng những cửa hàng, đồ dùng, các hoạt động cần chi tiêu, và sau đó cứ thế hoạt động thoải mái trong vùng khoanh đó, không phải nghĩ ngợi về giá cả từng vật, từng khoản chi. Tiền vào tiền ra vì vậy ít khi tôi kiểm tra.

Nhưng mỗi khi phải ra khỏi vùng khoanh đó, tôi lại dè dặt nhìn tới nhìn lui, cho đến khi vùng đó được thiết lập lại.

Đi chơi đâu cũng vậy, vài ngày đầu tôi sẽ rất dè dặt nhìn ngó, so sánh, … đến khi biết phần nào mức chi tiêu nơi đó, tự đặt ra trong tâm tưởng một mức chi tiêu mình thấy hợp lý, là tôi sẽ cứ thế mà làm, không nghĩ ngợi lăn tăn gì thêm.

Bạn chồng lại khác tôi, bạn ấy không đặt ra cái ngưỡng trên giống tôi, bạn ấy không ngại suy nghĩ về chuyện nên hay không nên tiêu trong từng trường hợp.

Lũ trẻ con thì không, thấy gì hợp mắt, hợp tai, hợp khẩu vị là chúng xông vào muốn mua, muốn thử. Đó đã luôn là một cuộc giằng co ngầm giữa bố mẹ và lũ trẻ con. Giờ thì đỡ hơn nhiều.
Bản thân chúng đã biết phần nào cách hành động của bố mẹ chúng. Tôi cũng không ngần ngại nói với các bạn cách tôi chi tiêu và lý do vì sao tôi làm vậy.

Sau hàng tiếng ngồi gấp gấp vuốt vuốt, đống trải giường chăn gối được chị xếp lại gọn gàng. Không biết chị có cảm nhận được không, đó là một niềm vui không mất tiền, mà lại vô giá và kéo dài rất lâu. Niềm vui khi xếp, niềm vui khi nhìn, niềm vui khi sử dụng.

Mẹ chị khi đang viết những dòng này, tưởng tượng lại đám vỏ chăn vỏ gối xếp tuần tự lên nhau, cũng thấy vui.

Tản mạn

Đi chơi liền tù tì hơn 3 tuần, giờ về lại từ từ vào guồng. Cũng thích kể về nơi mình đã đến, tuy vậy tôi cần một khoảng thời gian nào đó để tiêu hóa và chắt lọc.

Có một mong muốn thu dọn nhà cửa, muốn bỏ những đồ thừa đi, càng nhiều càng tốt. Nhưng khi dọn lại vẫn cứ nhấc lên nhấc xuống đắn đo, rồi thì cũng chẳng bỏ được bao nhiêu.

Tuy vậy nếu giữ được ý định đó và làm đều đặn trong 6,7 tuần, thì chắc cũng sẽ bỏ được khối thứ.

Nhu cầu về sự gọn gàng và sạch sẽ có lẽ là nhu cầu của người lớn tuổi. Trẻ con đang phát triển mở rộng, chúng có xu hướng bừa bộn và lộn xộn hơn.

Cô con gái 15 tuổi rất muốn gọn gàng, cô ấy cố gắng nhiều nhưng có vẻ như lực bất tòng tâm. Cô bạn người Anh tên Anna của cô ấy lại rất gọn gàng ngăn nắp.

Khi cô còn bé, chúng tôi đã cho cô bé quá ít thời gian để thong thả hoàn thành những việc cô thích. Cô hay bị giục giã. Nếu giờ được sống lại, tôi sẽ kiên nhẫn chờ nhiều hơn, tuy vậy thời gian có hạn nên sẽ vẫn phải giục giã hối thúc nhiều.

Buổi chiều cô gái thỏa thuận với mẹ : Tủm sẽ thu xếp ngăn tủ của Tủm, báo trước để mẹ không bực mình khi thấy lộn xộn.

Heheh, đó là một mẹo nhỏ mà cô đã học được và làm được khá tốt: nên báo trước cho người khác biết về những điều có thể gây bức xúc. Mẹ rất hay dùng mẹo này với các bạn, không biết có đem lại gì cho các bạn không, nhưng tránh được nhiều phiền phức cho mẹ.

Cái đó có gì đó gần giống với transparency (sự thông suốt) trong gia đình hay công ty – nói chuyện trao đổi để tất cả có một cái nhìn chung về một hoàn cảnh ở vào một thời điểm nhất định. Sự thông suốt càng cao, gia đình, công ty càng hoạt động gắn bó uyển chuyển.