Ra khỏi FB

Vậy là hôm nay tôi đóng FB, hy vọng tôi không mở lần nữa. Có bố Sơn giờ trong đó, lại làm bạn với những người quan trọng, nên khi cần mọi người vẫn có thể liên lạc với tôi.

Hai lần vào FB đều tình cờ, lần đầu Tí nằng nặc đòi mẹ mở account để Tí chơi một trò chơi. Mà Tí chơi khá thật. Nó cứ nhoay nhoáy nhanh kinh khủng, đúng chóc những gì người ta yêu cầu làm. Cậu bé này có một sự tĩnh tại nào đó bẩm sinh.

Lần thứ hai vì định tham gia một nhóm châm cứu, chỉ liên lạc qua FB. Cuối cùng nhóm thì chỉ đi lần đầu, mà FB thì mình bị lôi kéo vào đó tới tận bây giờ.

Lần thứ nhất mình ra vì nó làm mình mất quá nhiều thời gian, không chỉ thời gian active viết và đọc trong đó, mà còn những suy nghĩ luẩn quẩn kể cả khi không trong FB. Lần này vì quá ngán ngẩm với cái thói quen rất tệ hại của mình. Rõ ràng chẳng có gì hay ho mà cứ ngồi xuống là lại mở FB, lại đi hết trang này đến trang khác. Không có nhu cầu xem, mà chỉ làm theo một thói quen rất dở hơi. Kiểu cứ ngồi xuống lại phải gãi chân vậy, mặc dù chân không ngứa.

Nên tôi cứ deactivate cho nó lành. Kêu to lên để có thêm tinh thần và sự kiên định. Mình tính bạc nhược lắm, mà nghe chừng càng già càng bạc nhược. Nhiều thứ thấy rất nên thay đổi, mà vẫn không làm nổi. Mà quanh đi quẩn lại có vài điểm:

  • Không ăn vặt
  • Hoạt động nhiều hơn chút, bớt ngồi
  • Ngủ trước 11 giờ

Mình thích tình trạng đầu óc thênh thang thế này. Tự dưng vào đọc các bài trong FB đầu đâm ngổn ngang ra.

Khôn dại

Ngồi nói chuyện với một bạn trong lúc ăn trưa.
Câu chuyện quay trở lại một đề tài vốn đã nói nhiều lần trước đây: Mọi người phục vụ quá tồi trong cửa hàng bán đồ ăn cạnh đây.
Giá cả trên kệ ghi không đúng,
Người tính tiền quá chậm,
Người tính tiền đánh sai,…
Mình ngạc nhiên sao bạn ấy có nhiều vấn đề thế.
Vì mình cũng suốt ngày lang thang mua bán ở đó.

Ông bà ta có câu „xởi lởi trời thương“, hay „ngu ngơ hưởng thái bình“, chắc cũng đúng ở đâu đó.
Cái kiểu lơ ngơ của mình chắc cũng có thể coi như một dạng ngu ngơ.
Không hẳn vì mình ngu,
mà vì mình quyết định không khôn trong nhiều việc và nhiều hoàn cảnh.
Riêng cái đoạn không phải bực mình, mình thấy đủ sướng rồi.

Cuộc đời mình có một số mốc, tuy rất nhỏ, nhưng lại đủ để cho mình vài bài học cho cả cuộc đời.
Về danh vọng, mình thấy chuyện được chọn đi thi toán đem lại một vài điều hay ho và một số thứ phiền toái.
Nên về sau mình hiểu rất rõ cái được cái mất của những cái người đời theo đuổi.
Hiểu nên mình có tự do trong lựa chọn mục đích của mình, không còn nhắm mắt theo đuổi nhiều thứ.

Chuyện khôn ngu, khi còn rất trẻ mình đã từng chứng kiến vài người trầy trật đánh đấm nhau để xin một xuất ở nhà tầng.
Sau đó vài năm giá đất lên, người ta lại tiếc hùi hụi là đã ngu mà bỏ đất lấy nhà tầng.
Đã có thể nhận ra là mình ngu trong quá khứ, tại sao lại không nhận ra là giờ cái ngu vẫn còn đó.
Heheh, chẳng có gì thay đổi. Vẫn cứ cun cút chạy theo thời cuộc, thứ thời cuộc đổi thay chóng mặt chả có nguyên nhân gì.

Chuyện tình yêu, mình đã từng chứng kiến nhiều đôi yêu nhau khủng khiếp, rồi sau ghét nhau hơn chó với mèo.
Vậy sao lại vẫn cứ quay quắt đi tìm tình yêu? Có gì chắc chắn để bảo đảm nó sẽ không biến thành sự ghét bỏ gây tổn hại tâm can thậm tệ.
Sao lại vẫn cứ ghen ghét với cái (tưởng là) hạnh phúc của người khác.
Sao lại vẫn vênh váo khoe khoang cái (tưởng là) hạnh phúc của mình, của con cái mình.

Cùng một giuộc cả mà, xôi giống xôi, thủ giống thủ.
Nếu vẫn còn mê mệt làm đầy tớ cho cái bản ngã Ego, chúng ta ngu như nhau cả.

Có cái gì vĩnh viễn trên thế gian này. Hôm nay thế này mai đã có thể hoàn toàn khác.
Giờ này thế này giờ sau đã có thể hoàn toàn khác.
Mình đã có thời gian cứ sáng sáng lại chuẩn bị cho bọn trẻ con trước khi chúng đi học.
Đã từng tức giận khi chúng mất cái này, quên cái kia…
Đã từng để chúng bước ra khỏi cửa trong một tình trạng buồn bực hậm hực.

Bỗng một hôm nghĩ rằng, có thể những giờ phút đó là những giờ cuối cùng mình còn nhìn thấy chúng khỏe mạnh lanh lẹ.
Ai dám nói trước xe đạp sẽ không bị vấp phải hòn sỏi, một bệnh gì đó tiềm ẩn trong người không phát tiết ra, ngay một giờ tới.
Và sau đó mình luôn cố gắng để chúng đi xa khỏi mình trong một tâm thế vui vẻ, hay ít nhất trong tâm thế biết rằng mẹ chúng yêu chúng.

Cái biết về sự vô thường này khác với cái sợ trong vô minh.
Khi biết mọi thứ vô thường, người ta không còn mất quá nhiều thời gian vào việc lo sợ những thứ vẫn vũ trong đầu.
Người ta tập trung vào cuộc sống hiện tại, vào những cái họ có thể làm.
Thay vì mất thời gian vào những cái họ không thể làm.

Đọc lại thấy mình viết lung tung cả, không có trọng tâm.
Nhưng viết rồi thì cứ post lên thôi.

Hợp tác

Lát nữa phải nói chuyện với bạn đồng nghiệp.
Thời gian này phải làm việc với vài người mới.
Mỗi người lại có những tính khác nhau.

Lại quá trình lựa, sao cho công việc chạy, mà mình không tổn phí nhiều thần kinh.
Nhưng ở tuổi này, thường người ta biết cách lựa một cách chủ động, không còn loay hoay thụ động như trước đây.

Nếu người kia cần sự công nhận, mình sẽ tập trung khen những điểm mạnh của họ ngay từ đầu cuộc nói chuyện.
Nếu người kia nóng nảy cho công việc chạy, mình sẽ phác thảo vài cột mốc và khả năng cột mốc đó được thực hiện.

Và chuẩn bị tinh thần chờ đón một số thứ.
Chẳng hạn hôm nay, chắc chắn khi trình bày về những gì đã làm được.
Bạn đồng nghiệp sẽ không khen hay công nhận.
Bạn ấy sẽ lập tức đưa ra những đòi hỏi mới, những đòi hỏi trông thì đơn giản, nhưng có thể mất khá nhiều thời gian để thực hiện.
Trước đây, sự tham lam kiểu này luôn làm mình khó chịu.

Giờ thì chuẩn bị tinh thần trước.
Chuẩn bị tinh thần rồi, thì kệ người kia nói thôi.
Gật gù, ghi chép lại, và đưa ra thời gian cần thiết cho mỗi đòi hỏi mới.

Tóm lại, nếu hợp tác tốt, thì cuối cùng ai cũng được thêm cái gì đó.
Mình và bạn kia đều được thêm hiểu biết của người còn lại, người có một góc nhìn khác mình.
Cả hai bên càng hợp tác, mở lòng và tập trung, công việc càng chạy, sự hài lòng càng tăng.

Hôm qua sau khi nói chuyện với ông architect, thấy ông ấy hài lòng,
không phải vì mình làm tốt, mà vì thấy kiến thức hiểu biết của ông ấy có ích cho mình, và được mình công nhận.
Ông ấy khen mình búa xua, điều không làm mình thấy dễ chịu lắm.
Mỗi khi phải nhận lời khen kiểu này, mình thấy như mắc nợ người khác.

Khen là một nghệ thuật. Phải có đầy đủ sự chân thành và tinh tế trong đó.
Biết thế.

Compassion (2)

Compassion (2)
Đi chặng đường xe đạp về, lúc nằm ngủ cứ chập chờn với hình ảnh nước sông trôi lững lờ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Lúc chủ định nghĩ lại cái gì làm mình thích nhất trong chuyến đi này, thì hình ảnh đó vẫn cứ quay lại, làm người ta không muốn nghĩ nữa.
Và bây giờ mình có một định nghĩa (tạm) về hạnh phúc. Hạnh phúc là thứ cảm giác thanh bình khi bạn đang connected với phần sâu thẳm nhất trong con người bạn.
Đúng không nhỉ, khéo lần sau đi xe đạp về lại có định nghĩa khác, heheh.
Theo định nghĩa đó, ai cũng có cơ hội có được vài vốc hạnh phúc giống nhau. Những người chơi hoa, trồng hoa, những người thích nhạc, thích hát, những người thích nhảy, thích chạy, những người thích nấu ăn, những người thích viết, thích ngắm con vật, thích nhìn trẻ con, thích dạo chơi ngoài thiên nhiên, thích đọc,…. họ đều có một phần thời gian nhất định connected với cái core của con người họ, khi họ đang say mê làm cái họ yêu thích.
Bất kể giàu nghèo, bất kể địa vị xã hội,…
Trên đường đi mỗi lúc nắng nôi bực bội, mình lại hay nghĩ đến những số phận kém may mắn.
Kém may mắn khi cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, không khí không đủ thở, cơ thể không thoải mái, người ta sẽ định nghĩa hạnh phúc theo cách khác. Và họ đúng, họ phải bươn chải đi tìm hạnh phúc, bằng cách cố gắng thoát nghèo, thoát khổ. Chưa thoát khỏi mức này, chưa nghĩ được sang mức khác.
Thoát được mức đó rồi, mà cứ tiếp tục dấn thân để có thêm, bạn sẽ có nguy cơ bị bội thực, bị thừa. Lúc đó cũng lại khổ. Kiểu nhà đã đủ bàn đủ ghế mà lại tống thêm bộ salong nữa thì thôi rồi, không còn chỗ mà quay mông nữa, nhất là mấy hội mông to.
Nên có một khoảng ở giữa, vừa đủ, dừng lại, quay về connect với phần thâm sâu trong con người mình. Cái sự dừng lại này phải là một quyết định có chủ ý, giống như nói to ra: Đủ rồi, dừng lại.
Để connect với phần mênh mông trong thâm tâm mình, có người làm được ngay, có người phải tập chút chút, mỗi ngày mỗi để ý. Chỉ là làm mọi thứ chú tâm thêm một chút, lắng thêm một chút, ngắm bông hoa thêm 1 giây, lắng nghe người bên cạnh thêm 2 tấc, …
Khi đã may mắn cảm nhận được phần năng lượng này, người ta sẽ có xu hướng lưu lại ở đó lâu như có thể, một cảm giác bình an ngập tràn. Và họ dễ dàng, vui vẻ quay lại nơi đó, bất cứ lúc nào họ có thể.
Nhỉ,
Bài này liên quan đến bài Compassion (1), vì khi không nhìn ra cái Ego, ta khó có thể nhìn qua nó để đến được/nhận biết ra cái thâm sâu trong con người ta.
Tự dưng đặt ra cho mình một mục đích viết về cái Compassion, nên thì là thỉnh thoảng lại oẻn ra một bài triết lý đặc sệt thế này, heheh.
Hôm nay cũng lại là ngày đặc biệt. Chiều qua làm nem cả nhà ăn trừ bữa cho đỡ cơn thèm đồ Việt, sáng nay làm bánh da bò vốn rất thích nhưng toàn phải mua từ xưa đến giờ, cửa hàng châu Á lại xa. Nên đang trong trạng thái „vừa đủ“.

Xe đạp Hà Lan – 8

Ngày cuối cùng – ngày thứ tám
Hóa ra thành phố gây ấn tượng nhất đối với mình đợt đi này lại là Köln. Tòa nhà Dom bên cạnh con sông Rhein, mình không nghĩ Dom lại to như thế và sông lại mênh mông như thế.
Đường xe đạp đi từ D đến K rất đẹp, vài đoạn qua rừng, vài đoạn dọc theo sông cạnh nước.

Dọc đường được chiêm ngưỡng mưa rào trên sông Rhein. Cơn mưa đến rất nhanh và ào ạt. May lúc đó đang ngồi trong quán, dừng chân trước đó vì thấy quán đẹp chứ không hề có ý định tránh mưa. Ngồi khô ráo ngoài trời dưới ô nhìn mưa xối xả trên sông – rất đẹp.

K là thành phố đầu tiên mà mình không khó chịu khi tiến vào trung tâm. Có lẽ nhờ đoạn đường dài mát mẻ dọc sông, rồi qua một công viên rộng rãi, sau lại đi qua cây cầu dài lộng gió cho người đi bộ, hotel ở ngay sát Dom không phải loay hoay tìm kiếm, mọi thứ đó hợp lại khiến mình có thiện cảm với thành phố này.

Cách trung tâm khoảng 3 cây thì xe Tí bị đứt xích. Do cậu đạp quá nhanh lên dốc và chuyển số quá mau. Cậu phải ngồi hì hụi nối xích, công việc cậu thích và khá tự hào. Trong thời gian chờ mẹ ngồi ngay cạnh sông nhìn làn nước trôi. Mình luôn muốn chuẩn bị tinh thần kỹ càng trước khi vào thành phố, bằng cách ngồi đâu đó mát mẻ nghỉ 5, 10 phút. Năng lượng của những thành phố lớn luôn rất nhộn nhạo, rất dễ làm người ta trở nên cáu bẳn nôn nóng, nhất là khi người mệt, trời nóng bức và đường thì đông đúc.

Xe đạp mình chỉ cây số thứ 555,55 khi bắt đầu lên đầu cầu sang Dom. Sang bên này chuông đổ vang rền – 19 giờ.

D thực ra cũng là một thành phố rất đẹp, nhưng thời gian này người ta xây dựng sửa chữa nhiều thứ trong trung tâm quá. Buổi tối sau cơn mưa hai vợ chồng vẫn cố đấm ăn xôi đi vào trung tâm, với hy vọng sẽ thấy thành phố đẹp hơn, tuy nhiên mắt thỉnh thoảng lại bị phát bụi sắc bắn vào, nên vẫn không thể thấy cảm tình với nó hơn.

Sáng nay trước khi rời thành phố có đạp xe qua trường đại học, nhiều khu vực trồng rất nhiều cây, rợp mát dễ chịu. Mình muốn dừng chân ở đó vài phút, nơi rất nhiều nam thanh nữ tú ngồi rải rác, để Tủm thêm chút khái niệm về cuộc sống sinh viên. Tuy nhiên cả nhà đi qua nhanh quá. Mình có lẽ thuộc dạng luôn cần một không gian nào đó để gặp và để từ biệt, để integrate. Mọi sự tíu tít vội vã lộn xộn luôn làm mình thấy tiếc, cứ có cảm giác thời gian công sức của mình bị mất đi vô bổ.

Mai cả nhà còn vài tiếng đi thăm trung tâm trước khi đi tàu về nhà.