Kiếp sống

Hôm qua hai vợ chồng ngồi xem phim đến gần 1 giờ mới đi ngủ.
Phim nói về hai chị em người Digan, sống ở Mondavia.
Cậu em luôn bị công an truy bắt, tra tấn rất dã man, kiểu đánh đấm, hoặc bịt mặt không cho thở.
Bởi vậy cậu rất dễ rơi vào tình trạng không kiểm soát khi có gì quá sợ hãi.
Hai chị em trốn chạy, bị rơi vào tay bọn buôn người ở Sybien.
Đến khi sang Đức thì vẫn không thoát kiếp sống bị xua đuổi.
Họ còn bị bọn buôn người đeo bám…

Một bộ phim rất nặng.
May là nhân vật chính, cô chị, là người khá điềm tĩnh đón nhận mọi tai ương đổ lên đầu cô ấy,
nên trong từng hoàn cảnh người ta vẫn thấy đâu đó có một tia sáng, một lối thoát.

Tôi không biết bộ phim muốn nhắn nhủ điều gì,
hay chỉ là một bộ phim hiện thực.
Để người ta biết có những số phận trầy trật như vậy.

Vẫn những ý nghĩ đã quay đi quay lại,
cuộc sống vô thường,
có cái gì, đánh giá cái đó, biết ơn số phận về cái đó.
Sống trọn vẹn, đến lúc nó đi qua, người ta không ân hận.
Mà chắc chắn nó sẽ đi qua.

Hôm qua về thấy cậu con nằm dài trên divang,
Mình đã nghĩ về một khả năng nào đó, bệnh tật, mất mát.
Khi cậu ấy trở mình ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn đồng hồ.
Biết cậu ấy ổn, thấy mừng.

Teenager(2)

Ăn trưa xong, thấy mình đứng tần ngần trước đống bánh kẹo của một bạn đồng nghiệp, bạn ngồi bên cạnh cười cười hỏi: Mày đang nghĩ về món tráng miệng đúng không?
Rồi đưa ra một gói bánh mời.
„Đây, ngọt … nhưng tất nhiên là không tốt cho sức khỏe. Mà… tao đang nghĩ tao có nên để hộp bánh này vào ngăn bàn của mày không, như vậy mỗi ngày mày sẽ đưa tao đúng 1 cái. Giờ thì lắm hôm tao ăn 4, 5 cái“ …

Heheh, tính bạc nhược, thế hệ lớn hay thế hệ teen, chúng ta cùng bạc nhược như nhau.
Đó là những thói quen nhỏ,  bản thân thói quen thì chưa thể nói tốt hay xấu. Nhưng nếu chủ thể thấy xấu, muốn bỏ, mà không bỏ được, đó đều thuộc về sự bạc nhược, tức kém nghị lực.

Thế hệ trung niên, người ta sống vô tư, theo bản năng nhiều, nên tiêm nhiễm nhiều thói quen xấu.
Vì tính tuân theo kỷ luật, tính tự giác không được đề cao, nên kỹ năng sống nghị lực một cách chủ động cũng không được bồi đắp.
Người ta hùng hục học, hùng hục làm, hùng hục thúc giục, vì cuộc sống đòi hỏi vậy.
Vì muốn điểm cao, vì sợ bị khinh rẻ, không phải vì kỷ luật tự giác.

Đây là tính có thể bồi đắp. Bồi đắp khi còn trẻ, cơ thể còn nhiều sinh lực, dễ hơn nhiều khi đã lớn tuổi hơn.
Là những hành động nhỏ, lựa chọn nhỏ.
Luôn bắt đầu bằng một quyết định – chẳng hạn sẽ làm chút gì đó cho sự gọn gàng.
Đó phải là một quyết định rõ ràng được làm một cách ý thức, trong lúc bình tĩnh, không phải trong lúc bức xúc.
Mọi quyết định được đưa ra trong lúc bức xúc, thường ít tác dụng, nhiều khi sai.
Lúc đó lại cần có quyết định mới, để thu quyết định sai lại.

Quyết định rồi, thấy lộn xộn thì đứng ngay lên thu. Không cần nhiều, có thể chỉ cần cất đi 3 đồ đang nằm lăn lóc trên sàn nhà.
Vấn đề không nằm ở chuyện thu, ồn ã chút chẳng chết ai.
vấn đề nằm ở nghị lực – đứng trên cái lười biếng của bản thân.

Teenager (1)

Người ta viết quá nhiều về việc bố mẹ người lớn cần đối xử với teenager như thế nào.
Điều đó rất là tốt, để người lớn hiểu thêm về các bạn trẻ.
Nhưng hình như người ta viết ít về việc teenager cần đối xử với bố mẹ và thế hệ trước như thế nào.
Điều đó nên làm, vì các bạn teenager đã đủ hiểu biết để chịu trách nhiệm về hành vi của mình, cũng như có khả năng đóng góp cho môi trường xung quanh họ.

Bố mẹ và teenager là hai thế hệ, hơn kém nhau hơn 20 năm.
Các bạn teenager chưa tưởng tượng ra 20 năm nó dài như thế nào.
Nhưng người lớn thì hiểu.
Trong 20 năm đó mọi thứ thay đổi như nó vẫn, đang và sẽ thay đổi.
Tức thường theo hình sin, lên rồi lại xuống, xuống rồi lại lên.
Có những hình sin nhỏ,
Xã hội yên lành, rồi lộn xộn tí, rồi lại yên lành.
Có những hình sin lớn.
Có thể có chiến tranh, loạn lạc, rồi hòa bình, thịnh vượng, rồi lại chiến tranh, loạn lạc.

Có thể hiện nay chúng ta đang trong đáy của hình sin lớn, có nghĩa 10 năm tới chúng ta đã ở phía trên.
Hoặc có thể ta lại xuống chút nữa.
Không ai biết, thủ tướng của Việt Nam, hay của Mỹ, hay của bất kỳ nước nào khác, đều không biết.
Nhưng chắc chắn các bạn trẻ đóng vai trò lớn trong xu thế lên hay xuống đó.

Nên nếu thấy người lớn bức xúc với xã hội, với chính quyền, đó là cách làm của họ trong hoàn cảnh của họ.
Họ có quyền bức xúc, phê phán, phẫn nộ.
Có lẽ bức xúc và đưa mọi thứ là ánh sáng là nhiệm vụ của thế hệ họ.

Còn các bạn teenager, có thể các bạn có nhiệm vụ khác.
Có thể các bạn phải trau dồi một số kỹ năng cho nhiệm vụ của mình trong vòng 10, 15 năm tới.
Một trong những kỹ năng đó là kỹ năng hợp tác.
Học cách tôn trọng. Tôn trọng bản thân, tôn trọng người khác.
Và luyện tính hợp tác, cách hợp tác, để đạt được mục đích chung một cách nhanh và hiệu quả.

Nhìn thấy một số nước nhỏ đã tiến rất mạnh trong vòng 10 năm vừa rồi.
Nhiều người lớn sẽ vò đầu bứt tai: Sao người ta làm được mà mình thì không.
Các bạn teenager lại có thể khác : Vậy tại sao 10 năm tới lại không phải là Việt Nam.
Tương lai có ai biết trước?

Tóm lại là teenager có thể quan sát người lớn, nhưng giữ khoảng cách với họ, để không bị lây một số tính cũ kỹ của họ.
Và tập trung vào sự phát triển trau dồi của bản thân.
Các bạn sẽ tiến rất nhanh về phía trước, nếu các bạn đừng để mình luẩn quẩn với các vấn đề của thế hệ trước.
10, 15 năm tới là thời đại của các bạn.

Thế hệ trẻ

Hôm qua tôi bỗng ý thức một cách rõ ràng – thế hệ trẻ của VN đang bị bỏ rơi, trôi lềnh bềnh, không biết bám vào đâu, tin vào cái gì.
Và đó là một lý do tôi sẽ viết public một số thứ trong FB, những thứ có thể coi như input với người trẻ, nơi người trẻ là đối tượng tôi nói chuyện.
Tôi không có gì giỏi giang đặc biệt để dạy dỗ họ.
Nhưng tôi có thể giúp họ thấy tự tin vào bản thân, dám ngẩng mặt đối thoại, dám bày tỏ ý kiến, dám giương vai ra gánh vác.

Mong muốn là một chuyện, viết thế nào lại là chuyện khác.
Không đơn giản đối với tôi.
Trước nay tôi viết theo dạng kể lể văn, cho người trong gia đình, bạn bè, người cùng thế hệ.
Có cũng được, không có cũng không sao.
Thế hệ từ tôi trở lên là thế hệ đã định hình, thế hệ cũ.
Mỗi người đều đã có niềm tin riêng, quan điểm riêng.
Sự có mặt của tôi hay của bất kỳ ai khác không thật cần thiết với họ.

Cho thế hệ trẻ, họ cần input, không có input từ nguồn thiện, họ sẽ ngốn ngấu input từ nguồn bát nháo.
Tôi cho mình thuộc dạng thiện, dù hơi khác người tí.
Và tôi có nhiều điều để kể.
Tôi thật sự có nhiều điều để kể.
Những điều nhỏ nhặt, nhưng lại hàm chứa trong đó nhiều trải nghiệm, suy tư.

Có lẽ tôi vẫn giữ thể loại viết lắt nhắt này, như bà nói chuyện với cháu, tưng tửng tí, nghiêm túc tí.
Có lẽ vẫn phải có mặt của Tủm Tí trong các câu chuyện, cũng là những người thuộc thế hệ trẻ.
Nhờ hai bạn tôi ý thức được rõ hơn năng lượng trẻ trung của thế hệ đang lớn lên.
Cũng như ý thức được rõ hơn sự cũ kỹ cứng nhắc trong suy nghĩ của thế hệ mình.

Thế hệ trẻ – họ là những người sẽ làm, chứ không chỉ nghĩ và nói.
Họ nên biết họ đang đứng ở đâu.
Thiếu một điểm tựa, họ sẽ mất khá nhiều thời gian vất vả loay hoay.
Họ cũng rất cần input từ thế hệ lớn hơn với nhiều kinh nghiệm hơn.
Giúp họ biết cần hợp tác với các thế hệ khác như thế nào.

Tương tác,
tương tác một cách chủ động,
một cách authentic,
một cách tích cực,
là điều thế hệ trẻ nên học.
Và là điều người lớn có thể giúp.

 

Chủ nhật

sáng dậy thấy có gì đó trống vắng. Tôi đã quen với môi trường FB, dù không phải là môi trường thật nhưng cảm xúc mà sự tương tác nó đem lại thì vẫn là thật. Đó là môi trường bạn bè người thân của tôi, thay vì những cuộc gặp mặt tụ họp trực tiếp.

Nhưng một hai tháng nghỉ cũng không hại ai. Nhiều người lên núi ở cách xa mọi người hàng năm vẫn ok.

Mình ngẫm nghĩ về những hoạt động trên FB, tâm lý con người khi active ở trên đó.

2 năm trở lại đây mọi người có vẻ dè dặt, ít viết về cuộc sống riêng tư. Người ta bàn về những vấn đề chung chung, share bài này bài kia.

Lần này có vẻ ầm ĩ hơn về Đặc khu ở 3 chỗ, cho ai thuê, thuê trong bao lâu. Mình thấy việc truyền bá thông tin trong FB rất có ích, nhất là cho những người ít quan tâm như mình.

Mình hay xem các bài của nhà văn Châu Đoàn, vì nó thường liên quan đến thời sự nóng hổi. Tuy nhiên thời gian cuối bác ấy cho nhiều cảm xúc vào bài viết quá, làm mình bỗng không còn sự yên tịnh trong tâm. Có cái gì đó bất lực, xót xa, rên rỉ.

Rồi đùng một cái ông bạn share bài đó, cũng lại xót xa đau đớn.

Cái làm mình cảm thấy bị bội thực lần này trong FB là cái cảm giác này : Bất lực xót xa đau đớn. Người ta hăng hái lao vào mấy cái cảm xúc đó, lan truyền nó, cổ vũ nó. Những ai không cùng dòng chảy đó đều là kẻ dửng dưng, hèn nhát, không yêu nước.

Với mình đó là cảm xúc rất tiêu cực. Không biết khi họ viết họ có nghĩ đến thế hệ trẻ, thậm chí những thanh thiếu niên dưới 16 tuổi? Rất nhiều người trẻ tuổi vẫn ngày ngày lang thang trong FB. Nếu những trang viết của người lớn không đem lại cái gì có ích cho chúng, ngoài rên rỉ và chửi bới, thì chúng sẽ xem cái khác, trốn đời, trốn thực tại.

Trẻ con nghĩ gì khi người ta nói xấu mạt sát bố mẹ chúng nhỉ? Khi người ta nói xấu mạt sát dân tộc đất nước của chúng nhỉ. Liệu những thông tin đó có ích cho chúng khi chúng ra đời? Khi chúng sáng vai chúng bạn trên quốc tế?

Mình đang nghĩ đến khả năng mình lại quay lại FB, một phần vì một vài bạn trẻ đang trong danh sách bạn của mình.