Vắng mặt

Vừa đọc “8 loại quan hệ độc hại giữa mẹ và con gái”
http://tamlyhoctoipham.com/8-loai-quan-he-doc-hai-giua-me-va-con-gai

Mình thấy mẹ mình bị rơi vào dạng thứ 3 – Vắng mặt.
Người mẹ của bà bị mất khi bà mới có 3 tuổi.
Nhà đông anh em, chị cả đã lấy chồng phải ở nhà chồng.
Bố cách ly làm công tác. Ở nhà chỉ còn con trai.
Không có người thân nào thay thế vị trí mẹ để chăm sóc cho cô ấy.
Cô gái lang thang lếch thếch cả ngày, đến bữa ai thương thì gọi vào cho ăn, không thì ôm bụng đói đi ngủ.
Đêm ngủ lang chạ, vạ đâu ngủ đấy, hôm đụn rơm, hôm ngủ cuộn tròn ở trong cối xay gạo.

Trong bài viết sự vắng mặt là do các bà mẹ hoặc bỏ đi, hoặc tâm hồn họ cũng trống toang, hay nằm ở chỗ khác.
“Những kiểu hành xử như thế này luôn khiến đứa con gái rơi vào tình trạng khao khát mãnh liệt và thiếu thốn một cách tuyệt vọng.
Người may mắn nhất sẽ tìm được một thành viên khác trong gia đình – như cha, ông, cô, hoặc chú – những người ấy có thể lắp lại một phần lỗ hổng, tuy nhiên, họ chỉ có thể giúp đỡ một phần chứ không thể chữa lành hoàn toàn;
phần lớn gần như không giúp được gì.
Những cô gái không được gắn bó thường trở nên dựa dẫm trong những mối quan hệ trưởng thành, luôn cần sự đảm bảo lâu dài từ bạn bè và người yêu.”.

Mình cũng nhận thấy cái trống hoang này trong tâm hồn bà.
Mải miết tìm, mải miết đắp điếm, bằng những thứ trong cuộc sống vật chất này, mà càng đắp càng hoang.

Còn mình thì cứ thất thểu bước thấp bước cao muốn giúp bà.
Mà không giúp nổi.
Tình thương không có đủ, sự hiểu biết thì lùn, lòng cảm thông cũng be bé.

Ký ức sai

Đọc bài này trên trang tamlyhoctoipham.
Mình biết ký ức có thể sai, nhưng giờ mới đọc một bài (khoa học hehe) nghiên cứu về nó.

Trong cuộc sống mình đã từng bị ký ức của người thân đưa vào ma trận,
Một ký ức trong đó người đó luôn là nạn nhân. Nên mọi người quanh đó tất nhiên sẽ trở thành thủ phạm, thành người có lỗi.
Về sau này có hoàn cảnh nhìn ra một bức tranh tạm gần với hiện thực hơn, mình bỗng thấy hoang mang.
Đó là một cảm giác buồn sâu sắc và dai dẳng.

Đọc bài này thì đó là một thứ bệnh, ai cũng mắc, người mắc nhiều, người mắc ít.
Ký ức có thể bị bóp méo, thậm chí bị sửa hoàn toàn.
Nó có thể bị bóp méo từ bên ngoài, do các thông tin không chính xác đến từ người khác.
Nhưng phần lớn chúng bị bóp méo từ chính bên trong.

Những người không dám nhìn thẳng vào lỗi lầm của mình,
không dám đường hoàng nhận lỗi của mình,
họ có một cơ chế tự bào chữa. Những dòng suy nghĩ nội tâm sẽ lèo lái nhào nặn sao đó ra một bức tranh trong đó mình không có lỗi,
mà chỉ do hoàn cảnh, do người khác nên mình mới làm cái này, làm cái kia.
Hình ảnh ta sẽ tốt lên, nhưng hình ảnh người khác sẽ xấu đi, mà quan trọng là tâm trạng chung của chính mình sẽ tồi đi,
ảnh hưởng sang cả những người yêu quý ta.

Heheh ta là người thường mà, lỗi là chuyện tất nhiên, tham sân si đâu thể tránh, có thì nhận. Nhận là xong. Cái mind đỡ phải hì hục lụi hụi xoá chỗ này, lấp chỗ kia.
Nhỉ,
Đời còn dài lắm (là nói chung cho hội lứa mình), các quan hệ còn thay đổi nhiều. Ta sẽ hì hụi chất khổ lên đời nhau, hay nhẹ nhàng xoá khổ bớt cho nhau đây?

Ăn trưa với con trai

Bố đi vắng. Hihi thấy buồn cười, bố chỉ đi làm thôi nhưng thời covid lại thành bố đi vắng.
Mẹ làm salat cho cả hai mẹ con.
Mỗi người ôm một cái âu ngồi ăn ngoài vườn.Anh ăn nhồm nhoàm ngon lành. Anh ăn với cả tâm hồn và cả bộ quai hàm vừa to vừa mạnh như hàm trâu, nên một xíu là cái âu đã nhẵn thín.
Ngồi lơ vơ nhìn trời nhìn đất đợi mẹ ăn, anh bảo “nếu Tủm với Tí thuê cái nhà này, rồi bố mẹ khai để giảm thuế, thì có được không?”
Mẹ bảo được chứ, làm gì chả được. Muốn trốn thuế thì có nhiều cách lắm. Và cũng có nhiều người làm lắm.
Nhưng sau 10 năm có thể bị khui ra, và lúc đó mình không những phải nộp lại toàn bộ tiền mình đã lừa, mà còn phải nộp cả tiền lãi, rồi còn có thể cả tiền phạt nữa.
Có thể kiếm thêm được 10k nhưng lại có thể phải trả lại 20k.

Anh cười ngúc ngoắc đầu.
Mẹ bảo, vả lại còn chưa tính đến một cái – năng lượng tiêu hao cho những tính toán trốn thuế.
Và tiêu hao cho những lo lắng sau khi trốn thuế.
Thà Tí dùng cái năng lượng đó cho những việc đúng luật, đường hoàng, khéo còn kiếm được nhiều hơn.
Và cuộc sống của Tí cũng vui vẻ hơn trong 10 năm đó.
Anh lại ngúc ngoắc đầu.

Cái đầu to đùng của anh luôn ngúc ngoắc, nhưng không có nghĩa anh để cái gì đó vào tai.
Với anh giờ tiền đếm ra con số, mới có một ý nghĩa nào đó heheh.

Người mẹ thực sự

Những dòng này không hiểu sao động đến tâm can của mình.
Có nhiều moment mình cứ tự hỏi, sao con người ta hay nói về “tình mẫu tử” nhiều vậy.
Chúng ta nhân danh “tình mẫu tử”, nhưng chúng ta có thật sự yêu con mình hay không?
Hay vẫn chỉ yêu mỗi bản thân mình, đòi hỏi cái này, chờ đợi cái nọ, trách móc cái kia.
Trong một ngày có được bao nhiêu phút để cái “tình mẫu tử” này hiển hiện, bao nhiêu phút cho cái “tình vị kỷ” kia hiển hiện.

Chúng ta đều là người trần, nếu phần lớn thời gian cái tình vị kỷ kia hiển hiện, cũng là chuyện bình thường.
Chỉ không bình thường ở chỗ, chúng ta dán cái “tình mẫu tử” hay bất kỳ “tình đẹp đẽ” gì khác vào mọi thứ chúng ta làm, chúng ta nghĩ.
And it hurts somehow, deeply, profoundly. Làm tổn thương không chỉ những đứa con, mà làm tổn thương tất cả.
Các kiểu “Tình” mà chúng ta dùng, chúng ta hiểu, chỉ là một concept, một ý tưởng, không phải “tình yêu”.
Chúng ta bị trói trong đó, và tiếp tục nhiệt tình trói những người khác.

H.W.L. POONJA (Papaji)
“Người mẹ thực sự
Một người không bị vần vũ trong những suy nghĩ của họ, họ toả ra sự điềm tĩnh và tình yêu.
Ai cũng thích được tiếp xúc với người không có một concept nào đó trong đầu.
Những người đó sống chậm rãi thanh đạm và bình thản đón nhận những gì sẽ xảy ra.
Cả thiên nhiên sẽ yêu mến bạn.
Bạn sẽ được chăm sóc tử tế hơn là mẹ bạn chăm sóc bạn, mẹ ruột – người đẻ ra bạn và đưa bạn vào guồng sống rắc rối nhiều vấn đề.

Nhưng có một người mẹ – consciosness – “cái biết ngập tràn”,
nếu bạn biết đó là người mẹ thực sự – của bạn – thì người mẹ đó sẽ là người chăm sóc bạn, trao cho bạn sự bình yên, hạnh phúc và cả sự bất tử.
Không một người mẹ nào khác có thể trao cho bạn điều đó – Sự bất tử.
Vì chúng ta không nhận ra người mẹ này, nên chúng ta cứ chao đảo ngụp lặn trong cuộc sống.

Khi nhận biết được người mẹ thật này, bạn sẽ hiểu
Khi chúng ta yêu, chúng ta yêu mọi sự sống.
Khi chúng ta ăn, tất cả ăn cùng đĩa với ta, cả người đã chết lẫn người đang sống,
Khi chúng ta nhìn, mọi đôi mắt trên thế gian đều nhìn qua võng mạc của ta.”

Nguyên bản tiếng Anh
H.W.L. POONJA (Papaji)
Original mother
“A man with no thoughts in the mind is emitting rays of peace and love!
Everyone is attracted to the person who has no concept in the mind.
Just keep quiet and see what happens.
All nature will love you.
You will be better taken care of than by your own mother who gave birth to you and put you in all this trouble.

But this other mother — consciousness,
if you know that she is your original mother — she will take care of you and give you peace and happiness and deathlessness also.
No other mother can give you this.
Deathlessness in eternity.
This mother we do not recognize, and we get into trouble.
When you love, you love all beings.
When you eat, everybody is eating off your plate, even the beings who have died, and the ones who are yet to be.
When you see, all the eyes collected together are seeing through this retina.”

Nhu cầu

Trời nổi gió, có vẻ sắp mưa.
Hôm nay là ngày đi học cuối cùng, mai sẽ nghỉ hè.
Các bạn cùng dãy nhà tổ chức họp mặt, mình không muốn đi.

Mình nhận thấy, cứ sau mỗi đợt trải nghiệm một cách cấp cập cái gì đó trong cuộc sống,
mình lại có nhu cầu lớn được đọc về tâm linh, được tiếp xúc với các bậc giác ngộ dù chỉ qua sách vở hay những câu họ nói từ cách đây hàng chục, trăm năm. Sự tiếp xúc này giúp mình “tiêu hoá” những gì mình trải nghiệm, mọi cảm xúc mình đã trải qua.
Những câu nói của họ bỗng trở nên rành mạch hiển nhiên thêm 1 nấc.

Thời gian này sáng dậy đôi khi cảm thấy một sự buồn bã nặng trĩu trong lòng.
Mình nằm rồi “nhìn” chúng, chẳng có ý định đuổi chúng đi, cũng chẳng hề muốn thoát khỏi chúng, chỉ “nhìn”, nhìn cảm giác và nhìn dòng suy nghĩ.
Nhận thấy sâu sắc sao mà cái mind của chúng ta làm chúng ta khổ thế.
Có đôi lúc chán cái mind đến tận cổ.
Chán cái xu hướng thích suy diễn, lo lắng, muốn đủ thứ, sợ đủ thứ.
Mọi cái mind đều như thế, khi đã sinh ra ở thời đại này.
Từ bé người ta được dạy như vậy, giống được dạy đi đứng ăn uống nói năng. Conditioning.

Mình cảm thấy mình dần dần kệ cái mind, , và kệ mọi thứ sinh ra từ nó, suy nghĩ, cảm xúc. Thay vì ý định muốn sửa đổi nó.
Kệ cái mind của mình rồi, bỗng cũng thấy kệ cái mind của người khác, kể cả của người thân.
Cho chúng cằn nhằn lo lắng mệt mỏi. Chúng vốn thế và sẽ luôn như thế.

Có một đường chia mong manh ở giữa.
Đứng bên này, người ta nhận ra cái mind của họ, cuộc sống của họ dần thoát khổ. Vì cuối cùng họ cũng sẽ nhận ra họ không phải cái mind đó, và nó không còn có thể làm họ khổ nữa.
Đứng bên kia, người ta không nhận ra, người ta chìm nghỉm. Khổ chồng khổ, vẫn kêu trời vì khổ nhưng không nhận ra mình khổ.
Hahah.