For thee and me

Có một người thông thái đến gõ cửa thiên đường.
Có tiếng nói vọng ra “ai ngoài đó đấy”. Nhà thông thái trả lời – tôi đây.
Giọng nói đáp : trong nhà này không đủ chỗ cho anh(thee) và tôi (me).
Người thông thái bỏ đi, nghiền ngẫm trong mấy năm câu trả lời đó trong thiền định.

Lần thứ hai, giọng nói hỏi lại đúng câu đó, và nhà thông thái vẫn trả lời “tôi đây”. Cánh cửa vẫn đóng.

Sau vài năm nhà thông thái quay lại, giọng nói lại hỏi “ai đó”.
Nhà thông thái trả lời “thyself!”. Cánh cửa mở ra.

================================
Nguyên bản tiếng Anh
“Persian story of the sage who came to the door of Heaven and knocked.
From within the voice of God asked, “Who is there” and the sage answered,
“It is I.” “In this House,” replied the voice, “there is no room for thee and me.”
So the sage went away, and spent many years pondering over this answer in deep meditation.

Returning a second time, the voice asked the same question, and again the sage answered, “It is I.”
The door remained closed.
After some years he returned for the third time, and, at his knocking, the voice once more demanded, “Who is there?”
And the sage cried, “It is thyself!” The door was opened.”

=================================
Mình thử giải thích chút, cho những ai có thiện ý để tâm vào câu chuyện mà không hiểu lắm.

Còn chữ I, chữ tôi, là còn ego, còn phân biệt đúng sai, còn có so sánh trên dưới, còn tôi và người. Còn tin cái mind của mình lắm.
Chỉ khi giác ngộ, người ta biết mọi thứ là 1, là đại dương năng lượng.
Mọi con người, mọi sinh linh chỉ là một aspect, một tia sáng, một gợn sóng,
Những aspect, tia sáng, gợn sóng này, xuất hiện rồi lại biến mất, rồi lại xuất hiện rồi lại biến mất. Chỉ đại dương là không đổi.
Chúng ta quá bám vào cái tia sáng này, gợn sóng này, nghĩ đó là ta, rồi đau khổ khi nó thay đổi, khi nó biết mất.
Heheh, dài dòng tí nhỉ.
Bản thân câu chuyện hay nhỉ – ngôi nhà này không có chỗ for thee and me.

Mình (tức bạn Hà) dùng cái mind của mình để hiểu, rất limited, và thường sai, méo mó.
Khác hoàn toàn cái “biết” của người giác ngộ.
Nhưng có một điều mình thấm :
Mọi ngôi nhà đều quá chật cho thee and me.

Bà độc thoại (2)

Mình lại để cho bà độc thoại,
không quá muộn, nhưng đủ muộn để tâm mình giờ đây bất ổn.
Hôm trước là độc thoại về ông và anh trai.
Hôm nay là độc thoại về chị gv.
Chị ấy về quê hôm nay mới lên.

Sự ấm ức bị dồn nén,
Bà cảm thấy chị ấy khinh bà.
Chị ấy vào bv nghe ai đó nói về gia đình mình.
Anh gv trước đã kể khá nhiều chuyện không đâu vào đâu.

Mình thì lường trước những chuyện này,
tầng của những người gv chỉ có vậy, họ cần đem cái khổ của người khác, gia đình khác ra để an ủi mình.
Họ cần đổ lỗi lên ai đó, cần nói xấu ai đó, để bớt những bức xúc họ phải chịu.
Mình lường trước nên mình không bức xúc như bà.
Vả lại người bị nói xấu nhiều là bà, chứ mình chưa bị.
Nếu mình cũng bị bôi xấu như bà, chắc mình cũng điên lắm.

Và bà rất giận.
Chị gv cũng rất dở, cứ mỗi lúc cãi nhau lại lôi những chuyện cũ đó ra nói.
Tầng của chị ấy thôi. Hành động hàng ngày, hàng giờ hiện tại, quyết định ngày giờ của tương lai.

Cái giận đó đổ hết lên mình heheh, gào lên dữ dội khi mình có câu gì đó đại loại để xoa nhẹ tình thế.
Cũng giống hệt bà giận ông thì đổ hết lên mình.
Vì có ai nghe bà đâu, ngoài mình.
Hôm nay tới thời điểm bà bị miên man trong dòng chửi, mình bỏ điện thoại ra ngoài vườn để bà nói chuyện với chim chóc.
Vì chắc chắn mình sẽ bị bất ổn nặng nếu hôm nào mình cũng bị xáo lên thế này.
Thực ra bất ổn rồi, nhưng chưa đến nỗi điên heheh.

Mình nhận ra, dù mình có khen bà 5 câu, mà chỉ 1 câu không phải chê, mà chỉ là “bênh” ai đó trong số vài người bà có vấn đề, là mọi thứ sổ toẹt.
Heheh, sao bà không thể nhận ra là con gái bà rất đánh giá và biết ơn những gì bà giúp con cái nhỉ,
bằng cách giúp ông, bằng cách giữ sức khoẻ cho bản thân,
bằng cách cố sống hoà bình với chị giúp việc.

Bà bị bệnh tâm lý.
Mình biết mình không chữa cho bà được.
Nhưng không hiểu những trận độc thoại này có giúp bà tí nào không nhỉ?
Cái túi hận ông không giảm,
túi giận con trai không giảm,
giờ thêm 1 túi hận càng ngày càng cao lên.
Và túi hận của chị gv lên bà nữa.

Chúng ta ngu cả cục hahah.
Sống được có mấy nả, cố mà nhồi nhét cho thật chật căng vài túi hận.
Để kiếp sau dùng thoải mái.

Chúng ta là người phàm

Có một điều mà ở Việt Nam người ta cho đến những năm 2010 hay né tránh:
Chúng ta ai cũng bị bệnh tâm lý, người ít, người nhiều.

Bên châu Âu cũng có nhiều, nhưng họ đến được mức : nhìn thẳng không né tránh – sớm hơn ta.
Họ nói public, họ bàn luận trong các nhóm,
họ đi tìm những người có nghiệp vụ giúp họ.

Nhiều sách về tâm lý, và lại còn có người tử tế dịch sang tiếng Việt nữa:
http://tamlyhoctoipham.com/he-thong-gia-dinh-doc-hai

Để việc đọc có thể giúp bản thân, chỉ cần nhìn ra:

  • Trường hợp bạn phải chịu không phải ngoại lệ, nhiều người giống bạn
  • Bản thân bố mẹ, vợ chồng của bạn cũng là nạn nhân. Họ cũng đang quằn quại trong nỗi đau riêng, họ cũng cần được chữa trị.
  • Bản thân bạn cũng có mặt trong những dòng chữ đó, bạn cũng đã/đang cư xử với con giống bố mẹ bạn đã từng.

Chúng ta đều là nạn nhân, thương nhau thôi, nhể.
Có giận dữ điên khùng chút cũng không sao.
Chúng ta đều là người phàm.
(là hô khẩu hiệu vậy thôi. Chủ thớt vẫn củ chuối lắm)

Thư gửi mẹ

Mỗi khi mẹ kể lại những chuyện trong quá khứ, về bố, về anh trai,
hai mẹ con mình đều trong trạng thái thiếu bình tĩnh.
Mẹ luôn cho rằng con bênh bố và bênh anh trai mà không thông cảm với mẹ.

Cái chữ “thông cảm” nó vô cùng lắm.
Người ta phải trải qua người ta mới thông cảm được.
Nên mẹ trách con không thông cảm là đúng.

Và đúng là hai mẹ con mình rất khác nhau, như mẹ nói “khác nhau như Cộng Sản với Tư bản” heheh.
Mẹ tìm nguyên nhân những bất hạnh của mẹ ở bên ngoài, do người ngoài có lỗi.
Con cố tìm nguyên nhân những bất hạnh của bản thân ở bên trong.
Thay đổi bản thân được gì thì thay đổi, không thì chấp nhận hoàn cảnh.
Nói “cố” vì giờ con vẫn cố hihi, có làm được mấy đâu!

Chẳng hạn với mẹ con đã không làm được điều này.
Con không chấp nhận được sự thật là mẹ là như thế, có những nỗi niềm, những hận thù không buông được,
vẫn cứ cố thay đổi mẹ theo ý mình, vì nghĩ qua đó có thể mẹ vui vẻ hơn chăng.
Đó là điều ngu ngốc của con – mẹ sẽ không thay đổi – và con cố mở đầu ra mà chấp nhận chuyện đó.

Thực ra thì cũng có sao, phần mẹ dành cho con vẫn luôn có đó,
Vẫn luôn hết mình vì con, lo lắng cho sức khoẻ, hạnh phúc của con.
Dù cái lo lắng của mẹ thiên về vật chất là chính, lo bữa rau bữa cháo, cái ăn cái mặc
nhưng đó là cách duy nhất mẹ biết để thể hiện tình yêu của mẹ.
Con ngu nên con vẫn cứ chờ mong một câu hỏi khác, một sự quan tâm về tinh thần nào đó.
Mong một lần mẹ nhìn con, một cái nhìn thật sự, cái nhìn cho người ta biết con mình đang thế nào, có thực hạnh phúc, hay đang bất hạnh.
Có thực nó đang hài lòng với cuộc sống của nó, hay đang có nhiều nỗi niềm.
Nó có đang sống một cuộc sống đàng hoàng thanh thoát, hay đang vướng trong những lo lắng ưu tư.
Nhưng đó là đòi hỏi vô lý, có thể mẹ quan tâm theo kiểu riêng của mẹ mà con không biết.

Dù cuộc sống riêng có thế nào, nhưng khi mẹ bất hạnh 10, con bất hạnh 6.
Là mối liên hệ đơn giản giữa mẹ con mà thôi.
Có những người mẹ cũng bất hạnh ghê lắm, không phải vì cuộc sống riêng của họ bất hạnh,
mà vì con cái họ bất hạnh, chửi bới nhau, chồng chửi vợ, vợ hận chồng.
Là mẹ tự dưng người ta cũng bất hạnh cùng con.
Cũng giống như con, tự dưng bất hạnh cùng mẹ.

Đáng ra, nếu con đủ thông minh, con cần phân biệt rành mạch,
mẹ có quyền hận bố, vì những điều bố đã làm với mẹ,
mẹ có quyền chửi bố,
và người mà mẹ đang chửi đó, là chồng mẹ, chứ không phải bố của con,
con không cần bức xúc đến như vậy,
cái bức xúc không nói ra thành lời, nhưng chắc mẹ cảm thấy.
Mẹ luôn trách con rằng con bênh bố,
đúng là con bênh người đàn ông là bố của con,
người bố này không phải người chồng của mẹ.
2 con người đó hoàn toàn khác nhau.

Ở đây con lại may mắn, chắc chắn con sẽ rất bất hạnh nếu không yêu được bố đẻ của mình.

Mong mẹ hiểu chúng ta đang nói về 2 người đàn ông,
con không thuyết phục mẹ tha thứ yêu thương người gọi là bố của con,
và mẹ cũng không cần thuyết phục con căm thù cái người gọi là chồng của mẹ.
Con sẽ cố gắng để đầu mình lạnh lùng khi mẹ nói về chồng của mẹ hoặc con trai của mẹ,
mà cố không liên hệ họ với bố của mình và anh trai của mình.
Mặc dù đó là điều rất khó, nên con không dám hứa sẽ luôn làm được.

Mẹ là người rất thông minh,
nếu được lớn lên dưới tình yêu thương của người mẹ,
nếu có một người chồng biết thương yêu,
nếu có những đứa con có một tình yêu lớn,
có lẽ cuộc sống của mẹ sẽ khác, mẹ sẽ hạnh phúc hơn, hài lòng hơn.

Tiếc là cuộc sống nó cứ tưng tửng chảy, theo quy luật riêng của nó, có vay có trả, có nhân có quả,
không bao giờ theo ý mẹ, chẳng theo ý con,
cái chữ “nếu” mình càng muốn đạt, nó càng rời xa.

Phần tình yêu của mẹ dành cho con luôn có đó,
con cảm nhận tình yêu này sâu sắc từ khi mẹ sang chăm hai đứa trẻ.
Mẹ ăn vội ăn vàng, hoặc trước hoặc sau, vào trông cháu cho con ra ăn.
Mẹ bơi vội bơi vàng ngoài biển, vào trông cháu cho con được ra chơi.
Mẹ nhăm nhăm sáng dậy đúng giờ, vào đưa cháu ra ngoài cho con được ngủ thêm 1,2 tiếng.
Mẹ cố gắng tập thể dục, vì sợ mình ốm ra đấy thì con lại khổ.
Mọi thứ mẹ làm, mọi điều mẹ nghĩ, chỉ xoay quanh làm sao cho con gái đỡ mệt, lại sức nhanh.
Con đã luôn cám ơn thời gian mẹ sang chăm các cháu.
Con khoẻ hơn, có nhiều thời gian hơn, có sức hơn, nên cả những tháng năm đó và những năm tháng sau vui hơn một nấc.

Vẫn có những bức xúc này kia, phần lớn liên quan đến câu chuyện về chồng của mẹ, mà con “vơ vào” là về bố của con.
Hai mẹ con mình mất cho cái sự “chồng – bố” này nhiều thời gian công sức quá.

Phần tình yêu của con dành cho mẹ luôn có đó.
Con đã có lần mơ thấy mẹ bị ai đó đánh,
vừa nghe thấy mẹ bảo ai đó đánh, là con thấy một sự giận dữ khủng khiếp trong mình,
khiến mình có thể cầm gậy đi tìm để đập người kia.
Vì tình yêu này mà mỗi khi nghe thấy giọng mẹ vui vẻ, cả ngày của con vui vẻ,
mỗi khi thấy giọng mẹ ủ rũ giận dữ, cả ngày của con cũng xám theo.

Còn mọi khó chịu bức xúc mà con có thể hiện qua câu nói,
đều là từ sự ngu dốt của con mà ra, muốn mẹ nghĩ như mình nghĩ, mẹ sống như mình muốn.
Đó là chuyện không thể. Và đó chỉ có thể gọi là ngu si, không thể gọi là tình yêu.
Vậy mẹ cứ sống như mẹ sống, cứ nghĩ như mẹ nghĩ, cứ hành xử như mẹ hành xử.

Có điều, hai mẹ con mình dù có yêu quý nhau đến mấy, xô xát vẫn cứ xảy ra, hiểu lầm vẫn cứ xảy ra,
giống mẹ nói “như cộng sản với tư bản” vậy heheh.
Nhưng mẹ cứ tin là dù gì đi nữa thì con vẫn yêu mẹ.
Ta phải hiểu là mọi xô xát là chuyện bình thường, có trong mọi gia đình.

Dù, nói thật lòng, con ngán “cái cục hận” của mẹ lắm.
Cũng ngu nhỉ, cục hận của mẹ, chứ có liên quan gì đến con?
Đối đầu với nó mãi, âm mưu diệt nó mãi, chỉ tổ sứt mẻ tình cảm.
Thôi giờ thử lơ nó đi xem sao.

Mẹ đừng nảy ra ý nghĩ là con thì phải chịu hứng “cục hận” giống mẹ nhé.
Con mong con gái con không phải chịu bất cứ cục hận nào từ con.
Con mong trái tim tâm hồn bạn ấy nhẹ nhàng thanh thoát, không quằn quại méo mó dưới bất cứ cục hận nào, của bạn ấy hay truyền từ ai khác.

PS. (cho mình) Đọc lại thấy rồi thư này sẽ lại bị hiểu sai thôi. Không biết có nên gửi đi không.

Bà độc thoại

Mẹ tôi đang độc thoại một mình.
Bà nói không ngừng nghỉ, một dạng bệnh.
Mình phải bỏ tai nghe sang bên, vì biết mình đang ở ngưỡng, tim đập mạnh, đau ở ngực.
Mình cần giữ sự bình tĩnh đủ để làm việc, để giữ việc, để sống một cuộc sống bình thường.
Để cái năng lượng đó của bà tiếp tục tiếp xúc, thì nó sẽ tràn ngập vào mình, sẽ nhuộm đen mọi thứ.

Bà vẫn không hiểu cái sân hận của bà nó giết bà trước, và nó đồng thời giết những người cạnh bà.
Cái sân hận của bà nó trào ra bất cứ lúc nào, lúc đó không phải là bà nói, mà là cái sân hận đang tung đang tác.
Bà luôn điên lên khi mình không vào hùa với bà để phê phán ông. Mà mình đã luôn cố tránh để không bênh ông.
Bà nghĩ ngắn lắm. Nếu một đứa con hận bố, hận mẹ, thì liệu đứa con đó có thể sống tốt ở trên đời.
Bà muốn con hận bố, chửi bố, hay muốn con có một trái tim trong sáng không hận thù, để nó có thể sống tốt, sống đường hoàng.
Để trái tim của nó đập nhẹ nhàng bình thản, khi nghĩ về bố mẹ anh em, nghĩ về gia đình.

Cái này mới gọi là tình yêu. Hận thù không đi song đôi với tình yêu.
Hận thì chắc chắn là bất hạnh. Yêu thương tha thứ thì may ra thoát bất hạnh.

Mình phải tự bảo vệ mình thôi, khỏi cái cục hận của bà.
Liệu có tốt khi mình chỉ vì cục hận đó mà dìm mình, dìm luôn cả chồng và các con xuống cái hố bất hạnh.
Hai đứa giờ luôn lo lắng khi mẹ nói chuyện với bà, vì sau đôi cuộc nói chuyện mẹ trở nên không bình thường.

Ngay cả sự tự bảo vệ này, mình làm cũng không tốt.
Mình vẫn cứ để cả người mình bị nhuộm xám xịt, rồi mới hành động.
Cần phải biết cái ngưỡng của mình, biết dừng để không bị đẩy đến ngưỡng nữa.
Cái tình yêu con con của mình nó chỉ như mưa ngắn ngủi trên sa mạc,
đã chả làm sa mạc bớt nóng, mà lại còn khích nó nóng hơn, đốt luôn cả tâm mình.
Nên đừng hy vọng hão huyền.

Đầu mình đang rất căng, nhức.
“tao đã bao giờ làm cái gì không tốt cho mày, cái gì?”. Bà gào lên.
Hahah bà đã làm cái gì không tốt cho mình ư?
Đúng là bà không làm gì không tốt, bà luôn rất tử tế với mình.
Cái không tốt duy nhất của bà là chăm bón cho cục hận của bà.
Rồi để nó tự tung tự tác đốt cháy bản thân bà và đốt cháy người.

Mình không giận bà, nhưng mình chán đến tận cổ cái cục giận này.
Mình muốn tiếp xúc với bà, nhưng đôi khi phải tiếp xúc với cục giận này.
Nó hiện diện không nhiều, 1 tháng 1 lần, nhưng mỗi lần nó hiện diện, nó đốt cháy mọi thứ, trong bà, trong con bà.
Mình không muốn đấu tranh chống lại nó nữa.
Bà cứ việc giữ, cứ việc chăm sóc nó.

Một nghiệp lớn của bà là nghiệp miệng.
Cục giận đó như một con rắn lớn, màu đen, nó khiến bà nói nhiều điều dở.
Nếu có ai nhìn được năng lượng, sẽ thấy lúc đó từ con người bà toả ra năng lượng đen.

Chốt lại, cứ làm như đang làm.
Và để ý dừng khi đã tới ngưỡng.
Còn thì, để trời lo.