Everlasting happiness

Hôm qua là một ngày rất nóng.
Nóng và có gì đó oi bức trong không khí.
Nắng có vẻ gắt hơn, bắt buộc người ta phải tránh nắng chiếu thẳng vào da.

Hai vợ chồng lại lang thang lên núi.
Đi dưới bóng cây trong rừng thì rất dễ chịu,
Mát và trong trẻo,
ra ngoài nắng với mình khá mệt, kiểu gò người đi từng bước, thở hồng hộc.
May là phần lớn đi dưới bóng cây dày,
chỉ một đoạn nhỏ phải đi ngoài nắng, mà cứ sau khoảng vài chục m là lại có một bóng cây có thể dừng lại nghỉ ngơi,
Cứ đứng dưới bóng cây là mát rượi, vì trên núi không khí mát.
Nhưng chỉ khi lên cao hẳn gần đỉnh núi mới mát kể cả khi đứng ngoài nắng.

Lâu không đi Brauneck. Giờ đi lại thấy hơi lạ lạ.
Nhất là con suối.
Nửa đoạn đường đi quanh quẩn quanh con suối.
Lúc đầu mình còn ngạc nhiên sao có tiếng gì to thế, như tiếng máy bay,
đi thêm vài bước mới biết đó là tiếng con suối, khá nhiều nước, chảy siết.
Suối được kè lại bằng đá hoặc gỗ, cả bên cạnh lẫn giữa dòng, cứ chục mét lại có đoạn kè.
Họ làm vậy để đất không bị sói mỗi khi có mưa lớn.

Đứng cạnh nhìn nước chảy thấy mát rượi, thơ thới.
Nghĩ đến cái chữ “everlasting happiness”.
Không hẳn là vui, hay buồn, hay hạnh phúc, hoặc một cảm giác gì có thể định nghĩa ra bằng câu chữ,
đơn giản là rất thơ thới. Cây cối xung quanh như cũng cảm thấy dễ chịu, chúng rì rào yên bình tự tại.

Đoạn đường đi sau đó vừa đi vừa lắng nghe tiếng suối,
lúc xa, lúc gần.

Cái “everlasting happiness” này, thực ra luôn hiện diện, dưới nhiều hình thức.
Hoặc cây cối, hoặc hoa lá, hoặc tiếng chim chóc, tiếng gió, hoặc khuôn mặt ai đó luôn hồn hậu,
có điều chúng ta ít để ý đến chúng một cách trọn vẹn, coi là chuyện tất nhiên, nhỉ.
Thậm chí nhiều khi còn quên hẳn sự có mặt của chúng.

Nên hàng ngày nên để ra vài phút để ý mình đang tiếp xúc với cái gì, nó nâng tinh thần ta lên, hay kéo tinh thần ta xuống.
Nhỉ,
Đề tài cũ rích heheh. Có vẻ ai cũng biết, có vẻ nhiều người vẫn đang thực hành chăm chỉ.

Cái trạng thái bên dòng suối và cạnh dòng suối, quả là một cảm giác rất thơ thới.
Một trạng thái không mong cầu, trọn vẹn trong hiện tại.
Nếu nó hiện diện cả ngày hoặc phần lớn thời gian trong ngày, đúng là đời chả cần gì đặc biệt, nhể heheh.

Nhà quê

Nói chuyện nhiều với bà, thấy một số điểm sẽ làm hại bà.
Nó chỉ làm bà thoả mãn tạm thời, nhưng về lâu dài sẽ gây cho bà nhiều phiền phức.

Bà nhấn đi nhấn lại chị gv là người nhà quê, ở nhà quê thì thế này, ở HN thì thế nọ.
Nghe cái câu đó mình cứ xốn xốn trong người.
Ở VN thì thế, chia rẽ phân biệt quê với thành thị,
ra ngoài tí thì phân biệt màu da, phân biệt người bản xứ, người nhập cư,
phân biệt nam nữ, già trẻ, khoẻ yếu, …
Nếu không muốn mình bị kỳ thị, cố không kỳ thị người khác.
Phận người yếu, người già, người nghèo,
bạc phước rồi, phụ thuộc người khác nhiều, cố xởi lởi lên, mở lòng mình mà thông cảm với người yếu thế hơn.

Mình có cái dở là khi nghe bà, mình nhìn ra một bức tranh xa hơn, nơi hai con người đó hằm hè đối phó với nhau.
Không nhất thiết phải như vậy, vì bức tranh đó sẽ làm mình bức xúc.
Cố giữ sự yên tịnh trong lòng, bất kể bà nói cái gì, bất kể bà có vẻ “xấu” như thế nào.
Bà sẽ không thể hiểu nổi cái mình muốn truyền tải.
Bà giờ chỉ muốn mình cũng khinh chị gv như bà đang khinh, vì mọi thứ nhà quê bẩn thỉu của chị ấy.
Khinh người sẽ được người khinh bà ơi, có được gì đâu?

Nhiều người Việt Nam, nhất là thế hệ của bà, thiếu nhất là sự tôn trọng lẫn nhau.
Thiếu tôn trọng người khác, cái riêng tư của họ,
Thiếu tôn trọng khả năng tự lo của người khác,
Họ chưa bao giờ được tôn trọng, nên tất nhiên sẽ không biết tôn trọng ai.
Chỉ tôn trọng mỗi tiền, mỗi của, mỗi chức vụ,
Còn con người thì đứng ở đâu đó xa tít trong cái danh sách đó.

Bất kể cái con người đó tử tế, hiền lương, nuôi sống bản thân bằng sức lao động của mình, thì anh ta, chị ta vẫn chả là cái đinh gì, vẫn chỉ là osin, là người nhà quê, là kẻ dốt nát.

Mình không nghĩ bà bị giày xéo nhiều, khinh miệt nhiều trong cuộc đời của bà.
Nhưng vì một lẽ gì đó mà bà không có cơ hội nhận ra sự cần thiết của sự tự tu dưỡng.

Oh it hurts me so much.
Bà không chỉ khinh chị giúp việc thôi đâu,
bà khinh cả bà, cả con bà.

Nói chuyện với mẹ – Ổn.

Hôm qua bà có nói về chuyện mua nhà ở chung cư. Bà rất mê một căn nhà ở tầng thấp hơn, đẹp hơn.
Mình nghe, tiếp chuyện bà, không hứa hẹn, cũng không phản đối.
Nhận ra giá từ xưa mình đã có được cách nói chuyện này với mẹ, quan hệ hai mẹ con sẽ đơn giản vui vẻ nhiều hơn.

Mình mãi sau này mới hiểu, mình là cái thùng rác của bà.
Bà nói tất tần tật những thứ bà nghĩ, bà bực mình, bà lo lắng, tất cả những gì đến trong đầu bà lúc đó.
Mình thì lại cứ quy cho những lời của bà một giá trị tự mình nghĩ ra.
Bà lo chuyện gì, mình thấy đó là chuyện rất quan trọng.
Bà bức xúc chuyện gì, mình bức xúc theo, tìm mọi cách để giải quyết.
Nhưng dần dần nhận ra, bà chỉ cần nói, và bà chọn mình để nói.
Nói xong thì cái lo lắng, cái bức xúc đã giảm đi nhiều. Sau đó bà lại thay đổi tâm trạng, ý kiến.

Lúc nãy bà lại tự bảo “thôi không mua bán gì nữa nhé, mình thuê nhà cũng tốt.”.
Rồi tự kể ai nói gì, tại sao không mua heheh.

Từ chủ nhật đến hôm nay mọi sự ổn.
Bà thoải mái về tinh thần.
Tuần trước thì căng thẳng. Từ chủ nhật tới hôm nay ổn.
Tính ra cứ nửa này nửa kia. Thậm chí lúc ổn có vẻ càng ngày càng nhiều lên.

Ông cũng khá lên nhiều, bắt đầu tự đi được từ trong phòng ra phòng khách.
Ngồi ăn xong ông lại vào phòng nằm ngủ.
Có cái cây hoa giấy mỗi hôm ông tưới 2 , 3 lần ướt đẫm hỏng cả sàn gỗ.
Ông trở lại tính trẻ con, gây sự nhiều cái buồn cười. Nhăm nhăm tháo dây nước tiểu.

Vừa nói chuyện với chị gv. Chẳng có chuyện gì nhưng nói động viên chị ấy vài câu.
Mọi người vui vẻ nên thấy ổn.

Đi đâu mà vội

DAVID HAWKINS
“In as much as the entire universe and everything in it is a karmic unity, the Allness of Reality is the realization of enlightenment.
If all is a karmic unity that originates from the same source, then to see any separation is an artifact of perception.
In Reality, the one and the many are the same.”

David Hawkins là nhà tâm lý học. Ông được dịch nhiều trong trang tamlyhoctoipham.
Câu này của ông mình cũng phải vặn não ra để hiểu. Các câu của người khác mình hiểu mà không cần vặn vẹo gì cả, mặc dù chưa chắc đúng hahah.
Câu này cần suy nghĩ mới hiểu được, nó đi từ thought này tới thought khác.

“Bởi vì toàn bộ thế giới và mọi thứ trong đó đều là karma, sự thấy được toàn bộ chính là giác ngộ.
Nếu tất cả mọi karma đều xuất phát từ 1 nguồn, thì không có sự chia rẽ ở đây, sự chia rẽ chỉ là sản phẩm của cái cảm nhận mà thôi.
Thưc ra, một và nhiều đều giống nhau”.

Chính vậy.
Mình với mẹ mình, bố mình, anh mình và chị gv, chúng ta giống nhau.
Mình bị bức xúc – vì mình cũng giống mọi người. Mình cũng bức xúc với chính một phần nào đó trong mình.
Vậy cứ bình tĩnh, cứ tiếp tục bức xúc, cho đến khi cái phần đó nó thay đổi, bức xúc khắc hết.
Chuẩn bị tinh thần nó kéo dài tới lúc mình già lụ khụ!
Không với bố mẹ thì với người khác.
Ừ thì có sao, chính ý nghĩa của cuộc sống đó. Đi đâu mà vội !!!

Dịch

Mình đọc rất nhiều về đạo Phật, về thiền bằng tiếng Việt hồi còn trẻ, khoảng tuổi 25.
Ngoài hiệu sách bán gì, mua về nhồi nhét hết, nằm đọc, ngồi đọc, lăn lê bò toài đọc hihi.
Đọc vì chỉ thấy thích thôi, không dám nói mình hiểu.
Riêng các bộ kinh phật thì chưa hề đọc.

Về sau đọc thêm đủ các loại tây tàu, tiếng Đức tiếng Anh, cũng vẫn cảm giác đó, rất thích, nhưng không dám nói mình hiểu.
Vì thích nên cứ vậy, đọc.

Rồi lúc dịch nữa, một cảm giác rất thanh thoát, kiểu được tiếp xúc sâu hơn với một nhân cách phóng khoáng vậy. Hihi.
Và qua đó tiếp xúc với chính cái tâm hồn của mình.
Cái tâm hồn ở ngay cạnh mà mình ít khi tiếp xúc với nó. Lan man lăn lộn trong cuộc sống, chả còn mấy thời gian cho nó.

Đọc nhiều, dịch nhiều, thấy họ gần gụi như người quen.
Những lúc cảm thấy mệt mỏi với các quan hệ trong gia đình, đọc họ thấy cảm động.
Thấy mình được hiểu, được chia sẻ, được thông cảm.

Đời theo những gì mình thấy thật sự là khổ. Dù không khổ trực tiếp theo định nghĩa người đời, thì cũng khổ qua cái khổ của người thân.
Và vì những người này (tác giả những mẩu chuyện con con) cũng đã từng thấy đời khổ sâu sắc, đã thoát khổ thành công,
trong từng câu, từng chữ, từng nét mặt của họ toát ra niềm vui, sự an bình, niềm thương xót.
Họ là những người có thật, sống ở thế kỷ 19,20. Nhiều người vẫn còn sống.
Với mình cuộc sống của họ, tinh thần của họ như những tia sáng sau đường hầm.

Heheh, nên vẫn cứ hì hụi dịch.
Giống kiểu cho phép mình nhấm nháp niềm vui đó vài lần trong ngày.
Sẽ còn dịch cho đến khi mình không còn trăn trở với cái khổ của đời heheh.