Chopin

Sáng dạy đã nghe nhạc cô cháu gái đánh.
Giờ giai điệu cứ phảng phất trong đầu. Thôi bật lên nghe vậy.
Được nghe kể về bộ phim, trong đó giai điệu vang lên trong đống đổ nát của bom đạn chiến tranh.

Con người là loài vật rất khó dậy nhỉ,
đang yên đang lành thì lúc nào cũng thấy khổ vì không làm được cái này, cái kia,
cứ phải ầm ĩ, xô xát, bom đạn, chia ly, chết chóc, rồi mới biết quay lại đánh giá những gì mình đã có.

Kiểu nói nhẹ không nghe, cứ phải nói nặng hihi.
Nhưng trải nghiệm về sự khổ, sự mất mát lại là cần thiết, nhỉ.
Nó giống như phân bón cho tâm hồn vậy.
Không có những trải nghiệm đó, người ta không phát triển được chiều sâu tâm hồn, không có compassion.
Và tới lúc lớn họ sẽ phải chịu cái khổ rất lớn – một tâm hồn trống rỗng hoang vu.

Ai có tâm hồn nhạy cảm, đau được cái đau của người khác, khổ được cái khổ của người khác,
chắt lọc được cái tinh tuý, vượt lên trên thay vì chìm nghỉm trong biển khổ đó,
thì người đó không còn phải học thông qua cái khổ của bản thân họ nữa.

Ai nhạy cảm, cảm được cái đẹp, cảm được tình yêu, cảm được cái trong sáng thanh thoát từ những ngưòi xung quanh, từ âm nhạc, từ thiên nhiên, tâm hồn họ chắc giàu có lắm nhỉ.

Heheh, đang vừa làm việc,
vừa nghe tiếng đàn của cô cháu gái, đắm mình vào cái năng lượng trong trẻo của cô ấy,
vừa viết …
Nên chắc lời văn sẽ hơi mít ướt một tí.

Kỳ diệu, nhỉ, khi một linh hồn bạn đã biết từ khi nó còn trong cơ thể của một cô gái nhỏ,
Bạn từng nghe thấy nó cười, nó vui, thấy nó khóc, nó buồn.
Bạn từng thấy được nhiều mặt trong tâm hồn của nó,
Rồi bỗng một ngày bạn phát hiện ra độ sâu, độ trong trẻo của tâm hồn đó.

Bai Dan tren FB

Hoài niệm

Hoài niệm

Ai có hoài niệm, là họ có một cảm xúc gì đó rất đẹp trong bản thân họ.
Nhưng đôi khi họ gán cái cảm xúc đó với một cái gì đó thuộc về quá khứ, thuộc về cái đã qua, cái không thể kiếm lại được, như tuổi trẻ, tình yêu đầu, kỳ nghỉ nào đó, tuổi thơ,…
Không cần gán, chỉ cần enjoy cái cảm xúc tuyệt đẹp ta đang có, một cách thật tập trung, deeply, thì hiện tại cũng hiện diện trong cảm xúc đó.

Enjoy là một khả năng. Khả năng đó nếu được luyện tập nó thành cách sống.
Mỗi bức ảnh, mỗi video như một cánh cổng để ta tiếp cận với biển cảm xúc đâu đó trong ta,
rồi ta đi qua ngày thường trong cảm xúc đó.

Chúng ta rất giỏi trong việc đi qua ngày thường với cảm xúc bực bội, nhiều khi chỉ vì một việc nhỏ như con kiến, nhỉ.
Nhưng lại không giỏi trong việc đi qua ngày thường với cảm xúc thân thương thơ thới bỗng có qua một bức ảnh, một bản nhạc.
Heheh,

Cảm xúc bao giờ cũng là hiện tại … tình yêu đứa trẻ không hề mất đi, nó vẫn có đó, không cần tiếc vì sao nó đã lớn.
Chỉ cần hàm ơn cuộc sống đã đưa những đứa trẻ đó đến bên ta, để ta biết ta có thể yêu một con người khác đến thế nào.
Không ai tước đi được cảm xúc đó, trừ mình.
“Vinh phúc cho ai biết rằng …. từ đó tình yêu vĩnh hằng”

Ảnh : Ngồi với con gái trên đường đi xe đạp tới Viên 08.2014
video anh cu Tí đúng 2 năm về trước – 12.2018 (trong cmt).

Nửa vời

Loay hoay với các kiểu nghị định, giấy tờ thủ tục với Việt Nam.
Đã qua giai đoạn bức xúc với các kiểu câu hỏi “tại sao, làm thế nào” được nhắc đi nhắc lại.
Giờ bình thản hơn, chấp nhận, kiểu “nó là như vậy … “.
Nhận ra vài nét về cách làm việc của con người nơi đó.

Sẽ không ai mất công tìm hiểu để đưa cho bạn thông tin.
Họ đưa những thông tin nửa vời, kiểu theo nghị định số xx thì những người YY không được làm zz.
Hết, cháu/em rất tiếc.
Lần thứ 2 cũng vậy, với thông tin tương tự, chấm hết.
Mình không có đủ sự trơ trẽn để gọi lại lần thứ 3.
Đành loay hoay đi tìm số đt khác, chỗ khác để hỏi.
Tìm trên mạng thông tin cũng không đầy đủ.
Trên FB la cà để lại dấu tích vài nhóm heheh.

Mình đã nhận ra thói quen này ở mình từ khá lâu rồi.
Nhận ra chỉ vì thấy các bạn đồng nghiệp làm khác.
Khi mình đã hỏi, họ sẽ đưa ra thông tin rất rõ ràng, để chắc chắn mình có thể dựa vào đó mà làm bước tiếp theo.
Về sau nó thành thói quen của mình, cũng nhiệt tình đưa mọi thông tin mình có, để giúp những ai quan tâm đỡ mất công tìm tòi.

May làm sao tìm được một bạn, bạn ấy đưa thông tin sâu hơn một bước.
Hoá ra sự việc không đến nỗi tối om như đèn dầu nhà chị Dậu.
Làm mình đã bức xúc mấy ngày, ngạc nhiên sao luật VN làm dở hơi thế.

Con người chúng ta cứ nhao nhao đi đâu ấy nhể, heheh.

Nhảy

Làm mấy công việc routines, chữa lại một việc mình đã làm sai trong version cũ.
Ở đây đúng là “sai một ly” đi một dặm. Để sửa lại cần rất nhiều bước, khá mất thời gian.

Vừa làm vừa xem bài nhảy của chị Tủm bố mới đưa lên.
https://www.facebook.com/1737628768/videos/pcb.10208237246125651/10208237244925621

Chắc đã xem tới lần thứ 6, 7 .
Nhìn từng bước xoay của chị, từng bước tiếp đất, từng cái vung tay.
Vài chỗ loạng choạng, vài chỗ hơi lỡ nhịp, vài chỗ chưa “tới”.
Có chút căng thẳng nào đó trong bước nhảy của chị.
Bài chị chưa tập nhuần nhuyễn tới mức người ta có thể say sưa mà nhảy,
khi bỏ cái não sang bên, để cho chân tự đưa, tay tự vung,
còn tâm hồn thì tự do dập dìu cùng tiếng nhạc.
Cái đầu sẽ nghiêng nghiêng duyên dáng, cái vai sẽ nhún phấn khích nhịp nhàng.

Nhưng vì đã được chứng kiến chị cố gắng như thế nào với từng bước nhảy, từng cú xoay,
mẹ có thể cảm nhận niềm vui của chị trong từng cử động.

Nhảy không phải thế mạnh của chị, nhưng nó đem lại cho chị thứ niềm vui lạ lùng và bền bỉ.
Nơi chị cảm nhận được cơ thể của chị, từng thớ gân, từng thớ thịt, từng sức bật tiềm tàng trong đó.

Mỗi con người đều có một kênh nơi đó năng lượng say sưa của vũ trụ có thể tràn vào.
Với chị đó là nhảy.
Nó như một hồ nước mát mẻ mà chị có thể lặn hụp vùng vẫy khoái chí trong đó, bất cứ lúc nào chị thích.
Vũ trụ hào phóng. Kênh càng rộng, năng lượng qua càng nhiều, nhỉ hihi.

Sinh nhật chị – 3

Đọc lại bài viết cách đây 2 năm nhân sinh nhật chị, mới lại để ý hai tính khác nhau của 2 chị em.
Cả 2 chị em đều khá quan tâm đến tiền và vật chất, nếu so sánh với mẹ.

Cô chị quan tâm đến tiêu tiền nhiều hơn là kiếm tiền.
Thấy thiếu không có gì để tiêu, thì cô ấy nghĩ đến kiếm tiền, như một công việc không hứng thú gì.
Nếu cô ấy kiếm ra tiền, mình nghi cô ấy sẽ tiêu cho đến đồng cuối cùng, trước khi lại miễn cưỡng quay lại kiếm tiền.

Thằng em quan tâm đến kiếm tiền nhiều hơn là tiêu tiền.
Cậu ấy cũng thích tiêu tiền, nhưng đặt nhiều tâm sức suy nghĩ hơn cho việc kiếm tiền.
Nhìn tiền đẻ ra tiền chắc sẽ làm cậu ấy rất thích thú hahah.

Hehe, tốt thôi. Cứ không phải dựa dẫm vào ai, lo được cho mình là đã có một thứ tự do quan trọng.

Năm nay cả hai bạn đều bước vào một thời kỳ mới.
Cuộc sống nhộn nhịp và mở rộng, là thời gian cho làm, sống.
Giống như cái cây đã đâm rễ đủ sâu, thân đã đủ to, và giờ là lúc chĩa cành chỉa lá.
Chĩa đi đâu chưa biết, cứ chỗ nào có nắng, có không gian, là ta chĩa cái đã.

Cuối năm trong nhà bao giờ cũng hơi bận rộn tí, một phần vì có SN chị vào đầu tháng 12.
Vẫn như mọi khi, chị mớm trước mớm sau nhắc nhở mọi người từ trước đó hàng tuần.
Năm nay có Covid nên không mời bạn bè mọi người, chỉ tổ chức trong gia đình.

Thằng em mua cho chị cái khuyên tai bằng sắt không gỉ.
Chỉ quặp vào vành tai thôi, lại còn dây dợ lòng thòng rủ xuống, trông hay hay, phá cách.
Đeo chút cho nó thoả cái máu nhí nhố, cũng được.

Cùng dịp với Black Friday, nên các bạn bận rộn tợn, tìm tòi mua bán, hỏi han rối rít tít mù.
Cả hai năm nay tập trung mua đồ computer và những gì liên quan.
Một khi các bạn chọn, thì các bạn chọn những đồ thường bố mẹ quay mặt đi vờ như chúng không tồn tại.
Nên bố è cổ chịu bill.
Còn mẹ phát sốt phát rét với đủ các loại thùng giấy để đầy phòng ngoài và cầu thang.

Tuy thâm hụt tài chính kha khá, nhưng có cái hơn trước đây, khi bố mẹ phải tự đoán, tự tìm mua đồ cho các bạn.
Các bạn tự chọn thường các bạn thích, và gìn giữ, dùng lâu với sự vui thích.

Chị trong 2 năm cuối tập trung rất nhiều cho hội nhảy K-pop của chị.
Năm nay có vài bạn rất giỏi gia nhập.
Chị vui vì có nhiều bạn giỏi, đội ngũ đồng đều hơn.
Nhưng chị còn vui hơn khi các bạn đều là người hiểu chuyện, đoàn kết, tôn trọng nhau, tôn trọng hội.
Ngoài các bạn cùng tuổi hoặc kém 1,2 tuổi, còn có vài chị đang học đại học.
Họ đều đánh giá và tôn trọng vai trò của chị trong nhóm.
Điều này khiến chị tự tin và vui.

Với Tí, đội bóng bàn có một vai trò rất quan trọng hình thành nên tính cách của Tí,thì với chị Tủm, chính là hội nhảy này đóng vai trò đó.

Trước mắt chị là 5 năm đại học.
Chuyện thì kể cả ngày chả hết.
Chị đang rất thích môi trường sinh viên của chị, các bạn, các môn học.

Bố mẹ thấy mừng, vì trước đây 1 năm chị vẫn có vẻ thích đi đâu đó học.
Chị thấy cái trường TUM rất thường, chả có gì hay ho.
Chắc vì nó nằm cách nhà chị có nhõn một cánh đồng.
Từ nhà nhìn ra rõ mồn một cái tháp TUM, biểu tượng của trường TU Munich.

Cánh đồng đó rộng, đủ các thứ rau, các thứ hoa vào mùa hè.Thỉnh thoảng mùi thum thủm của phân bón bay ngập không gian, nhận chìm luôn cả tháp trường của chị hehe.

Photo: Chị nướng cánh gà. Tuy đây là món chị thích, nhưng thường chỉ làm khi có đông khách, nên chị chưa bao giờ làm từ đầu tới cuối.Lần này mình chị làm hết, mẹ chỉ hướng dẫn các bước chính. Thường chị đã làm được một món, chị có thể mô đi phê ra rất nhiều món khác, trộn lẫn đông tây không biết đâu mà lần.